Cả ba người trên xe đều bị hất văng ra ngoài.
Xa phu gãy chân, đập vào đá ngất lịm.
Liễu Nguyệt Mi rơi xuống vách núi, sống c.h.ế.t chưa rõ.
Giang Cảnh Hòa ngã trong bụi gai bên đường, áo quần xộc xệch, khóe miệng trào m.á.u.
Tiếng cầu cứu của hắn yếu dần từng tiếng.
Nhưng nơi lưng núi không người ấy, dưới chân hắn chỉ có con đường hoàng tuyền tự chọn.
Một canh giờ sau ta mới tới.
Xa phu mất m.á.u quá nhiều, đã hoàn toàn ngất lịm.
Giang Cảnh Hòa áo quần xộc xệch, bị đông lạnh đến thần trí mơ hồ.
Ta bọc trong áo choàng, từng bước đi tới trước mặt hắn.
Mắt hắn sáng lên.
“Ngọc Giai, nàng tới rồi.”
“Cứu ta, ta…”
“Trên cổ chàng còn mang vết đỏ dơ bẩn.”
Ta cắt ngang hắn.
“Trước khi c.h.ế.t mà còn được thỏa mãn tâm nguyện, chàng có vui không?”
Hắn kinh hãi, cả người run lên.
“Ta không có.”
“Trên người nàng ta có bôi mê tình d.ư.ợ.c, ta không thể tự khống chế.”
“Ta không biết nàng ta là muốn tính kế ta.”
Ta cười.
“Cô nam quả nữ cùng ở trong một xe, chàng không từ chối, lại nói chàng không biết, nói chàng vô tội, nói chàng không chủ động.”
“Lời này, chàng tin sao?”
16
Giọng Giang Cảnh Hòa khàn đặc.
“Ta chỉ là thấy nàng ta bị tất cả mọi người vứt bỏ, thật sự quá đáng thương.”
Ta lắc đầu.
“Không chỉ vậy.”
“Chàng càng muốn giữ nàng ta ngay dưới mắt mình, để nàng ta nhìn xem hiện giờ chàng phong quang đến đâu, nhìn xem nếu năm xưa nàng ta chọn chàng thì chàng sẽ đối xử với nàng ta tốt đến mức nào, nhìn xem những gì chàng có thể cho còn nhiều hơn a huynh chàng ra sao.”
“Như vậy, chàng mới có thể chứng minh năm đó là nàng ta chọn sai.”
Giang Cảnh Hòa ngẩng mắt, đồng t.ử run rẩy.
“Ta nhìn rõ rồi, sau này sẽ không như vậy nữa.”
“Ngọc Giai, chúng ta đã cùng nhau đi qua bảy năm.”
“Khi khó khăn nhất đều là nàng bồi ta đi qua.”
“Triều Tự còn đang ở trong phủ đợi ta.”
Ta cúi đầu khẽ cười một tiếng.
“Tình cũ không trả nổi nợ mới.”
“Đường c.h.ế.t hôm nay là do chính chàng chọn.”
Giang Cảnh Hòa ngẩn ra.
Ta để lộ bàn tay dưới áo choàng, trong tay nắm một cây gậy đ.á.n.h ch.ó.
“Thật tốt.”
“Bảy năm trước, a huynh chàng vì nàng ta gánh tội, tiền đồ bị hủy, cuối cùng c.h.ế.t ở Nhai Châu.”
“Bảy năm sau, chàng vì dung túng nàng ta khiêu khích và làm nhục ta, cuối cùng cũng sẽ ngã xuống vách núi, mục nát mà c.h.ế.t.”
“Xuống hoàng tuyền, khi bà mẫu và công công hỏi chàng, hẳn chàng cũng có lời để nói.”
“A huynh đã như vậy, chàng sao có thể chịu thua kém.”
Bốp!
Lời vừa dứt, ta hung hăng dùng gậy nện lên đầu hắn.
Giang Cảnh Hòa đau đến run rẩy, khóe mắt lăn ra nước mắt.
Ta tiếp tục:
“Bệ hạ đã ban cho Lục gia tấm biển vàng hoàng thương.”
“Lục gia sẽ không để người ta tùy tiện xâu xé.”
“Giấy nợ của Giang gia đặt trên án thư.”
“Từ đường, bài vị và thể diện tổ tông Giang gia cũng đều phải dựa vào bạc của ta mà giữ.”
“Bọn họ đều đã bước vào quan trường, ai cũng coi trọng thanh danh và hiểu rõ thời thế hơn chàng.”
“Nhất định sẽ dốc sức bảo vệ tiền đồ của Triều Tự và Lục gia ta.”
“Tiền đồ của ta và Triều Tự đang rộng mở, đương nhiên phải dọn bỏ tảng đá ngáng đường là chàng.”
Bốp!
Một gậy nện xuống khiến khóe miệng hắn trào m.á.u, hai mắt gần như không thể mở ra.
Lúc này ta mới cúi người, từng chữ từng câu nói:
“Đường hoàng tuyền, đi chậm một chút.”
“Liễu Nguyệt Mi sẽ đuổi kịp chàng.”
Lời vừa dứt.
Ánh mắt ta lạnh đi.
Gậy cuối cùng đ.á.n.h lên trán hắn.
Sau đó ta hung hăng đẩy kẻ nửa sống nửa c.h.ế.t kia xuống vách núi.
Đêm ấy tuyết lớn.
Gió tuyết gào thét che lấp tất cả dấu vết.
Món nợ giữa ta và hắn, thanh toán xong rồi.
Ngày hôm sau, khi nhị tẩu hoảng hốt đẩy cửa vào, ta đang lần chuỗi Phật.
Nàng không biết là mừng hay sợ, yếu ớt nói:
“Xe ngựa gặp nạn. Giang Cảnh Hòa và Liễu Nguyệt Mi đều đã rơi xuống vách núi.”
“Trời lạnh đất đóng băng, chỉ e lành ít dữ nhiều.”
Lách cách.
Chuỗi Phật khựng lại nơi đầu ngón tay, ta nâng mi mắt.
“Đó là lựa chọn của bọn họ, không phải sao?”
Mười ngày sau, hai t.h.i t.h.ể đã tan nát vì rơi xuống vực được đưa về Giang gia.
Cái c.h.ế.t của họ chẳng vẻ vang gì, tang sự cũng được tổ chức vô cùng đơn giản.
Triều Tự quỳ trước quan tài, từng nắm từng nắm thả tiền giấy.
Tro tiền giấy xoay vòng trong gió, rơi xuống nền gạch xanh lạnh lẽo.
Triều Tự lạnh nhạt nhìn, con bé nói:
“Vũ Mông muội muội nhìn thấy nương nàng chuẩn bị hương mê tình.”
“Phụ thân c.h.ế.t cũng không trong sạch nhỉ?”
Ánh nắng xuân ấm áp phủ lên gương mặt nghiêng rất giống ta của con bé, khiến vẻ châm chọc nơi đáy mắt càng thêm rõ ràng.
“Cho nên, sổ nợ đã bẩn thì phải thanh toán sạch.”
“Con sẽ oán ta hay trách ta sao?”
Triều Tự khẽ cười một tiếng, thả thêm một nắm tiền giấy.
“Trước khi ông ấy ra khỏi phủ, con ôm sách ngăn ông ấy lại.”
“Con nói, ngày mai nữ học kiểm tra nhỏ, phụ thân đọc sách nhiều, có bằng lòng bồi con ôn tập một lần không.”
“Trong tay ông ấy nắm thư của Liễu Nguyệt Mi, mắt cứ liếc thẳng ra cửa.”
“Khi từ chối con, qua loa và vội vàng.”
“Khi ấy con đã biết, ông ấy đang tự lao về phía đường c.h.ế.t, kết cục chắc chắn sẽ không tốt.”
“Con phải cảm tạ mẫu thân đã để ông ấy c.h.ế.t một cách dứt khoát, không còn cơ hội làm bẩn con đường và tiền đồ của chúng ta.”
Triều Tự tỉnh táo, thông tuệ, cũng quả quyết tuyệt tình.
Ta nghĩ, chờ đến khi con bé thành hôn, ta cũng sẽ giống như mẫu thân năm ấy căn dặn ta.
Nói với con bé rằng:
“Gả cho ai cũng không được đ.á.n.h mất quyển sổ nợ trong lòng.”
“Trong tình cảm, nữ t.ử vốn đã ở thế yếu.”
“Vậy trong tiền bạc và quyền thế, tuyệt đối không thể lùi thêm nữa.”
“Tình nghĩa không trả nổi, thì để bọn họ lấy mạng ra trả.”