Mẫu thân ta hồ đồ suốt cả một đời, chưa bao giờ phân rõ tình nghĩa với tiền bạc và lợi ích.
Cả nhà phụ thân ta đè đầu cưỡi cổ, bòn rút bà đến tận xương tủy, khiến bà uất ức suốt một đời.
Về sau, bà tỉnh ngộ.
Nhưng khi ấy đã quá muộn. Bà chỉ còn có thể dùng hai gậy đánh cho phụ thân đang giả điếc giả câm nằm liệt trên giường, mặc ông mục rữa mà trả món nợ cả đời.
Sau đó, bà nuôi hai nam sủng, sống tiêu dao khoái hoạt thêm mấy năm.
Khi ta xuất giá, bà nói với ta bằng giọng đầy thấm thía:
“Gả cho ai cũng không được đánh mất quyển sổ nợ trong lòng.”
“Trong tình cảm, nữ tử vốn đã ở thế yếu.”
“Vậy trong tiền bạc và quyền thế, tuyệt đối không thể lùi thêm nữa.”
“Tình nghĩa không trả nổi, thì để bọn họ lấy mạng ra trả.”
Ta khắc ghi lời mẫu thân, nhờ vậy mà suốt chặng đường sau này luôn thuận buồm xuôi gió.
Cho đến ngày phu quân tự tiện đón người trưởng tẩu góa bụa của hắn trở về.
Những viên nam châu do nhà mẹ đẻ gửi tới cho ta lại bị nàng ta phô trương cài lên tóc.
Chiếc vòng ngọc mà nữ nhi ta mong ngóng bấy lâu cũng ngang nhiên xuất hiện trên cổ tay con gái nàng ta.
Phu quân biết rõ mình có lỗi, vậy mà vẫn muốn ta rộng lượng bỏ qua.
Ta liền biết, đã đến lúc tính sổ rồi.