Ta sững ra một chút, tảng đá lớn trong lòng rốt cuộc cũng được đặt xuống.
Nàng xoay người nói phải đi trang điểm chuẩn bị, ta còn nghe nàng lẩm bẩm:
“Còn thiên kim đại tiểu thư gì chứ, tóc b.úi xấu như nha đầu nhà quê vậy.”
Chỉ là khoảnh khắc nàng quay người, dường như trong mắt thoáng hiện lên ánh nước.
39
Đêm ấy, ta vậy mà lại khóc đến tỉnh giấc.
“Tiểu tổ tông, tỉnh lại. Tỉnh lại.”
Ta cảm thấy bụng dưới quặn đau từng cơn, đau đến mức mồ hôi lạnh làm tóc dính cả lên mặt.
Bàn tay thô ráp nhưng ấm áp của hắn vén tóc ta sang một bên rồi áp lên trán: “Không sốt, sao vậy?”
Trong lòng ta chợt lộp bộp một tiếng, mơ hồ đoán ra điều gì.
Ta cẩn thận vén chăn, lén lút cúi đầu nhìn vào bên trong như kẻ trộm, sau đó vô tội nhìn Dư Thập Cửu.
“Thập Cửu, trong nhà còn bông lót không?”
Đã tới đây được một thời gian, nguyệt sự của ta vốn không đều, không ngờ đêm nay lại đột nhiên tới.
Dư Thập Cửu thay hết y phục và bông lót bị bẩn cho ta, bảo ta ngủ sớm.
Nhưng ta đau đến không sao ngủ nổi.
Trong nhà lại không có bình nước nóng để chườm bụng. Ta tìm một hồi, cuối cùng ánh mắt rơi xuống đôi tay rộng lớn ấm áp của hắn: “Thập Cửu…”
Hắn nhìn ánh mắt ta, lập tức lùi ra sau mấy bước:
“Tiểu tổ tông, nàng lại muốn làm gì?”
Ta cười hì hì, rúc trong chăn rồi kéo tay hắn vào, đặt lên bụng mình.
Tay hắn quanh năm đều ấm.
Đêm nay chẳng hiểu sao lại nóng như một cục than.
Dư Thập Cửu cứng đờ ngồi bên giường, chẳng nói một tiếng, đến nhúc nhích cũng không dám.
Ta nằm trên giường nhìn hắn, không nhịn được bật cười:
“Thập Cửu, ngươi sao vậy?”
Dư Thập Cửu nhìn ta, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm, giọng cũng trầm hơn:
“Mau ngủ đi. Nàng ngủ rồi ta sẽ đi.”
Dựa bên Dư Thập Cửu quả thật vô cùng ấm áp, chẳng bao lâu ta đã ngủ thiếp đi.
Trong mơ, dường như có thứ gì khẽ lướt qua má và khóe môi ta. Hơi thở ấy rất quen thuộc, thế là ta theo bản năng ghé lại cọ cọ.
Nhưng hơi thở kia lại đột ngột tránh đi.
40
Cuối cùng chưởng quầy cũng làm ra được đào tô.
Ông ấy còn đổi cả tên tiệm thành “Tô Hương Phô”.
Ta gật đầu: “Tên này hay hơn cái tên bắt chước lúc trước nhiều, vừa dễ nghe vừa có nét riêng.”
Chưởng quầy cười ha hả:
“Cô nương đúng là phúc tinh của ta. Sau này tiệm ta sẽ chủ yếu bán đào tô.”
Ta c.ắ.n thử một miếng. Vừng rắc trên mặt bánh thơm vô cùng, đến người kén ăn như ta cũng một hơi ăn liền hai cái rưỡi.
Nửa cái cuối cùng thật sự ăn không nổi nữa, ta tiện tay ném cho Dư Thập Cửu:
“Khô quá, ta phải uống chút trà. Chưởng quầy, thật ra đào tô còn có thể làm thành nhiều hương vị khác. Nếu chỉ bán mỗi đào tô thì hơi đơn điệu. Hoặc ông cũng có thể chuẩn bị thêm trà nước trong tiệm, kê vài bộ bàn ghế. Những người rảnh rỗi tới đây ăn chút trà chiều cũng khá hay.”
Chưởng quầy nghe xong suy nghĩ một lúc, liên tục gật đầu:
“Vẫn là cô nương nghĩ chu đáo, ta lập tức sắp xếp.”
Dư Thập Cửu vẫn đang gặm nửa cái đào tô ta ăn thừa.
Ta chống má, nhìn hắn ăn thôi cũng thấy thú vị.
Hắn ăn gì cũng mang vẻ mặt không cảm xúc như thế.
Giống một con sóc ôm quả mà gặm.
41
Mỗi ngày lên trấn đều có thể phát hiện món ăn mới.
Cứ mười ngày ta lại dẫn Dư Thập Cửu lên phố mua sắm một phen.
Những ngày còn lại đều dùng để viết [Hương Dã Bảo Giám]
Ngày tháng cứ thế trôi qua, [Hương Dã Bảo Giám] của ta đã viết tới quyển thứ ba.
Hôm ấy, ta đột nhiên nhận được một phong thư.
Vậy mà là do huynh trưởng nhờ người mang tới?
Ta vui đến phát điên, vội vàng mở thư ra đọc.
Trong thư nói họ đã bị lưu đày tới phương Bắc, quan quân ở đó đối xử với họ cũng không tệ.
Cuối thư, huynh trưởng viết
“Nhiêu Nhiêu, đợi thêm vài ngày nữa, huynh sẽ tới đón muội.”
Ta cầm thư, vui vẻ hét về phía Dư Thập Cửu:
“Thập Cửu. Cuối cùng ta cũng sắp được trở về rồi.”
Khi ấy Dư Thập Cửu đang ôm nửa cây cải thảo.
Ta nhìn nụ cười trên mặt hắn từng chút một biến mất.
Rất lâu sau, hắn chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Hình như hắn không vui lắm.
42
Ta suy nghĩ một hồi rồi viết thư hồi âm cho huynh trưởng.
Trong thư ta viết rất nhiều người, Dư Thập Cửu, vị tú tài nhỏ bé, chưởng quầy bán bánh hạt dẻ, chưởng quầy thư cục, còn có Xảo Nhi.
Đếm kỹ mới thấy, hóa ra ta đã quen biết rất nhiều người ở nơi này.
Đương nhiên người tốt nhất vẫn là Dư Thập Cửu.
Ta viết liền mấy trang giấy.
Những ngày tháng của ta lại có thêm mong ngóng mới. Cứ cách một khoảng thời gian, huynh trưởng lại gửi một phong thư tới.
Ta còn xin huynh trưởng một quyển sách để tặng vị tú tài nhỏ bé.
Ta nói với ông ấy:
“Đây là loại sách người ở kinh thành thường dùng để chuẩn bị khoa cử, mỗi năm đều khác nhau. Nghe nói có cách phá đề gì đó, còn có thể đoán đề. Huynh trưởng ta vừa hay có một quyển, ta liền bảo huynh ấy gửi tới.”
Vị tú tài nhỏ bé chỉ lật qua loa mấy trang, lập tức coi như báu vật.
“Quả nhiên là quý nhân của ta. Kỳ Thu vi lần này có hi vọng rồi.”
Ta gãi đầu nghĩ, cũng chẳng biết quyển sách này có tác dụng hay không.
Dù sao trong kinh thành cũng có rất nhiều công t.ử ca có sách mà vẫn thi không đỗ.
Dư Thập Cửu lại nói:
“Ta thấy quyển sách này nàng tặng rất đúng. Diễn thúc thi hơn 10 năm rồi, lần nào cũng thấp thỏm đi thi, sau đó lại ủ rũ trở về. Nàng cho thúc ấy một chút mong đợi, chung quy vẫn là chuyện tốt.”
Cũng phải, có còn hơn không.
43
Ban đêm, ta ngồi trước bàn viết thư cho huynh trưởng.
Trước kia lúc ta chép sách, Dư Thập Cửu luôn ngồi bên cạnh.
Giờ đây hắn lại chẳng tới nữa.
Ta thấy trong lòng hơi bực bội, bèn lớn tiếng gọi:
“Dư Thập Cửu, Thập Cửu, Thập Cửu?”
Hắn vội vàng chạy tới, ló đầu nhìn vào trong:
“Sao vậy?”