Ta kéo hắn tới ngồi xuống cạnh bàn.
Ta nói: “Thập Cửu, ta dạy ngươi viết chữ nhé? Trước kia đã nói sẽ dạy ngươi rồi.”
Dư Thập Cửu sửng sốt, nói:
“Ta sống cả đời ở chốn thôn dã này, không cần biết những thứ ấy.”
Ta nghiêm mặt, giả vờ tức giận:
“Không được, ít nhất tên mình vẫn phải biết viết chứ!”
Ta viết tên Dư Thập Cửu lên giấy nháp, từng chút một dạy hắn nhận mặt chữ.
Ngọn đèn dầu lay động chập chờn, soi chữ trên giấy cũng trở nên mơ hồ.
Trong khoảng tĩnh lặng, có thể nghe rõ tiếng hít thở của Dư Thập Cửu.
Không hiểu sao ta bỗng cảm thấy nóng bừng, liền đẩy b.út về phía hắn:
“Ngươi viết đi.”
Bàn tay thô ráp của hắn nhận lấy b.út, đầu ngón tay vô tình lướt qua tay ta:
“Không viết tên ta. Ta muốn học tên nàng.”
“Tên… tên ta phức tạp hơn tên ngươi nhiều, ngươi khó học lắm.”
Hắn chỉ nói:
“Ta nhớ được. Trước kia học đao pháp, ta luôn là người nhớ nhanh nhất.”
Ta chỉ đành lấy lại b.út từ tay hắn.
Bên dưới ba chữ “Dư Thập Cửu”, ta lại viết tên mình: “Tạ Tĩnh Nhiêu”.
Hai cái tên nằm sát cạnh nhau, trông vậy mà cũng khá đẹp mắt.
Dư Thập Cửu lại lấy một tờ giấy nháp khác, bắt chước theo mà viết ba chữ “Tạ Tĩnh Nhiêu”. Đến khi hắn viết tới chữ “Tĩnh”, ta đã không đành lòng nhìn nữa, trực tiếp nhắm mắt lại.
Ta nhỏ giọng thương lượng với hắn:
“Thập Cửu, hay là… ngươi cứ dùng tên mình để luyện chữ được không?”
Ta thật sự không thể chịu nổi việc tên mình bị viết xấu đến mức này.
44
Cho đến một ngày, huynh trưởng gửi tới một phong thư.
Trong thư viết:
“Nhiêu Nhiêu, đây có lẽ là phong thư cuối cùng rồi. Ba ngày nữa huynh sẽ khởi hành tới đón muội. Nhiếp chính vương đã bị hạ ngục, nhà chúng ta cũng được rửa sạch oan khuất. Tuy huynh và phụ thân vẫn chưa được phục hồi chức quan, nhưng cũng gần như vậy rồi.”
Ta vui mừng báo tin cho Dư Thập Cửu.
Dư Thập Cửu sững người một lát, sau đó nói:
“Vậy ta giúp nàng thu dọn hành lý.”
Ta ngồi bên cạnh, nhìn hắn lần lượt xếp gọn yếm, trung y và ngoại sam của ta vào hành trang.
Lại nhét thêm đủ loại đồ ăn vặt và bánh ngọt.
Ta nói với hắn:
“Thập Cửu, không cần nhét nhiều đồ ăn thế đâu. Về kinh thành còn có nhiều món ngon hơn nữa.”
Động tác tay hắn khựng lại, sau đó khẽ đáp: “Được.”
Chẳng hiểu vì sao, trong lòng ta bỗng dâng lên một chút chua xót.
Ta nhìn hắn, đột nhiên nói:
“Thập Cửu, ngươi đối xử với ta thật tốt.”
Dư Thập Cửu vừa thu dọn hành trang vừa nói
“Ta đã đồng ý sẽ chăm sóc nàng thật tốt. Vị thúc thúc gửi gắm nàng cho ta có ân với ta, ta đã nhận lời ông ấy thì nhất định phải làm được.”
Trong lòng ta bỗng dâng lên một cơn tức tối:
“Chỉ vì chuyện đó thôi sao?”
“Chỉ vì chuyện đó.”
Ta tiến sát lại, nâng mặt hắn lên, ép hắn nhìn thẳng vào mắt mình:
“Dư Thập Cửu, ngươi có dám nhìn vào mắt ta mà nói lại câu ấy không?”
Hắn dời ánh mắt đi, hàng mi rũ xuống:
“Nàng trước sau gì cũng phải trở về.”
45
Ban đầu huynh trưởng tới đây một mình.
Nhưng sau khi tới nơi, huynh ấy lại nói:
“Tiểu t.ử nhà họ Vương nghe nói huynh tới đón muội, nhất quyết đòi đi theo. Huynh để hắn chờ trên trấn rồi. Muội theo huynh đi tắm rửa, chải chuốt một phen rồi hãy qua đó.”
Tiểu t.ử nhà họ Vương chính là vị hôn phu của ta.
Hắn là nhị công t.ử phủ Vương Thái phó.
Huynh trưởng nhìn quanh nơi ta ở một lượt, rồi lại nhìn Dư Thập Cửu đang đứng ngoài cửa, nhỏ giọng hỏi:
“Một đại nam nhân như Dư Thập Cửu lại ở chung với muội trong căn nhà rách bé tí này sao?”
Ta thản nhiên nhìn huynh ấy:
“Muội ngủ trên giường gian trong, hắn trải chiếu ngủ dưới đất gian ngoài. Có gì đâu?”
Chỉ là gian trong và gian ngoài chỉ ngăn bằng một tấm rèm, ban đêm ai nói mớ một câu cũng nghe rõ mồn một mà thôi.
Huynh trưởng muốn nói lại thôi.
Ta vẫn thản nhiên nhìn huynh ấy.
Mấy loại họa sách giấu trong thư phòng của huynh, ta cũng từng xem qua, đương nhiên biết huynh đang nghĩ gì.
Nhưng thật sự chẳng có gì cả.
Muốn có cũng chẳng có.
46
Ngày ta rời đi.
Không chỉ Dư Thập Cửu tới tiễn, ngay cả vị tú tài nhỏ bé cũng đến.
Ông ấy nhìn huynh trưởng ta, liên tục chắp tay hành lễ, vẻ mặt tò mò muốn hỏi lại chẳng dám hỏi.
Ta bảo huynh trưởng lên xe trước, sau đó quay lại từ biệt bọn họ.
Ta nói với vị tú tài nhỏ bé:
“Thật ra ta không phải thê t.ử của Dư Thập Cửu. Chỉ là gia đình gặp nạn nên tới chỗ hắn tránh tạm mấy ngày. Sau này nếu Diễn thúc thi đỗ công danh, tới kinh thành thì có thể đến tìm ta.”
Râu của vị tú tài nhỏ bé vì kinh ngạc mà như muốn dựng cả lên:
“Quả nhiên là quý nhân. Lại còn là quý nhân từ kinh thành tới.”
Có điều quay đầu lại, ông ấy lại lẩm bẩm:
“Chỉ khổ cho đứa cháu Thập Cửu của ta. E rằng ngày mai mấy thẩm thẩm giặt y phục bên sông sẽ truyền khắp nơi rằng nàng dâu nõn nà của Dư Thập Cửu đã bỏ theo một tiểu bạch kiểm trên trấn rồi.”
“……”
Ta muốn cười mà lại ngại cười.
Chỉ có Dư Thập Cửu là sa sầm mặt, trông như thật sự nhập vai vậy.
Ánh mắt hắn vừa chạm vào ta một thoáng đã lập tức dời đi như bị kim châm.
Hừ, đến nhìn thẳng bổn tiểu thư một cái cũng không chịu.
Vậy bổn tiểu thư đi thật đấy!!!
47
Vương nhị công t.ử đã chờ rất lâu trong khách điếm.
Ta tắm rửa, thay y phục, lại chải chuốt cẩn thận một phen mới đi ra.
Nương t.ử chải đầu mà huynh trưởng tìm ngoài phố tay nghề quả nhiên tốt hơn Dư Thập Cửu nhiều.
Đợi ta thay y phục xong bước ra, huynh trưởng mới thở dài một hơi:
“Lúc nãy huynh ngại không nói. Dáng vẻ của muội ở nhà Dư Thập Cửu khiến huynh suýt nữa không nhận ra, trông chẳng khác nào một nha đầu nhà quê.”
Ta bật cười thành tiếng.
Xem ra tay nghề chải tóc của Dư Thập Cửu đúng là ai nhìn cũng thấy.