Kiếp trước, cả nhà Ôn Ninh ch·ế·t thảm, đến phút cuối nàng mới biết — đứa con gái nàng dốc lòng nuôi dưỡng suốt bao năm lại là giả thiên kim. Khi nàng vừa sinh xong, thân thể suy yếu, đệ tức phụ đã nhân cơ hội tráo đổi hai đứa trẻ.
Giả thiên kim được nâng niu như minh châu: thi đỗ đại học, trở thành nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng, gả vào hào môn, sống cuộc đời vạn người hâm mộ.
Còn con gái ruột của nàng lại bị ngược đãi từ nhỏ, ép gả cho lão già, cuối cùng ch·ế·t cháy trong ngục tối.
Mang theo hận ý ngập trời, Ôn Ninh kéo giả thiên kim đồng quy vu tận.
Mở mắt lần nữa, nàng trở về thập niên 80 — đúng vào ngày hai đứa trẻ vừa bị đánh tráo.
Lần này, Ôn Ninh lạnh lùng đem giả thiên kim trả lại cho đệ tức phụ, mặc cho bà ta tự tay giày vò chính con gái ruột của mình mỗi ngày.
Còn nàng nắm chặt tay người chồng quân nhân, chăm sóc ba bảo bối, gây dựng gia đình hạnh phúc, từng bước phát tài, sống cuộc đời rực rỡ.
Ai ngờ, giả thiên kim bị đánh đập đến gãy chân vì đào hôn, sau khi tỉnh lại lại như phát điên, khóc lóc nhận Ôn Ninh là mẹ ruột:
“Người có tiền như đại bá mẫu mới là mẹ của tôi! Tôi không muốn sống cuộc đời nghèo khổ này nữa!”





