Giả Thục Phân trợn to mắt, nhìn quanh quất, càng nhìn càng hoảng.
Địa điểm họ gặp mặt là trước cửa một nhà vệ sinh, nhưng bây giờ không hiểu sao, xung quanh chẳng có ai, chỉ có kẻ địch!
Giả Thục Phân quay đầu: "Lưu Kim Lan, cô dám ép buộc bà đây?"
Lưu Kim Lan sợ mẹ chồng, càng sợ không có tiền.
Ả đuổi theo, nở nụ cười lấy lòng.
"Mẹ, Mẫn tỷ nói rồi, mẹ chỉ cần xoay vòng được tiền, trả chị ấy hai ngàn, là không sao, Mẫn tỷ không lấy lãi của chúng ta..."
Giả Thục Phân tức đến mức gân xanh trên trán giật liên hồi.
Mặt bà đỏ bừng, giơ tay lên, một cái tát, 'bốp' một tiếng giáng thẳng vào mặt Lưu Kim Lan, mắng xối xả.
"Bà đây từng thấy kẻ ngu, chưa từng thấy kẻ ngu nào ngu xuẩn như cô!
Cô ta là kẻ cho vay nặng lãi mà cô cũng tin, cô tính là cái thá gì, mục tiêu của cô ta là quán cà phê của bà đây!"
Lưu Kim Lan bị đ.á.n.h đến ngây người, ôm mặt.
Nghe thấy lời này, ả vội nói: "Sao có thể chứ? Mẫn tỷ..."
Ả quay đầu, vừa vặn nhìn thấy Mẫn tỷ vỗ tay bôm bốp, khen ngợi.
"Không hổ là người đàn bà già cả một bó tuổi còn có thể mở quán cà phê, chỉ số thông minh của thím đúng là cao hơn con dâu thím,
Không sai, Lưu Kim Lan đã nợ tiền tôi, thím là mẹ chồng cô ta, thím trả thay cô ta,
Không trả được, quán cà phê của thím sẽ thuộc về tôi."
Lưu Kim Lan tức giận: "Hứa Mẫn, tôi nợ tiền chị lúc nào!?"
"Đây không phải đang định mượn sao?" Hứa Mẫn cười như một con rắn độc, cực kỳ nham hiểm.
"Đừng giãy giụa, rất nhanh sẽ xong thôi."
Đây là muốn ép mượn ép cướp!
Ba gã đàn ông to con lực lưỡng từng bước siết c.h.ặ.t vòng vây, mẹ chồng nàng dâu Giả Thục Phân và Lưu Kim Lan không có viện binh nào khác, đều rất sốt ruột.
"Mẹ, làm sao bây giờ?"
Giả Thục Phân thở hổn hển, giậm chân: "Làm sao được nữa, liều với chúng!"
Ánh mắt bà quét qua, đã có chủ ý: "Cô kéo dài thời gian trước đi!"
Sau đó, Giả Thục Phân co cẳng lao vào nhà vệ sinh bên cạnh, động tác lanh lẹ cầm lấy một cây chổi to quét đường, rồi thọc vào hố xí, ngoáy ngoáy, nhúng nhúng, rồi giơ ra.
Lúc này, Lưu Kim Lan không trụ nổi, chạy vào.
"Mẹ! Con không cản được nữa rồi!"
Ai ngờ suýt chút nữa đ.â.m sầm vào cây chổi dính đầy phân, ánh mắt ả biến đổi lớn, bịt mũi.
"Cút ra!" Giả Thục Phân chê ả cản đường.
"Không trông mong gì cô ra sức, đừng làm lỡ việc của bà đây! Đứng ra sau lưng bà đây!"
Giả Thục Phân giơ cây chổi to lao ra ngoài, hướng về phía ba gã đàn ông to con hung ác và Hứa Mẫn quét loạn xạ.
"Xem chiêu đây!"
"Á!"
"Thối quá!"
"Ọe!"
"Phì! Phân... ọe!"
Trên người bốn kẻ đó đều dính phân, xui xẻo nhất phải kể đến Hứa Mẫn.
Bởi vì cô ta định ra lệnh cho người, vừa há miệng, phân đã bay vào, lập tức không chịu nổi, khom người nôn thốc nôn tháo trên mặt đất.
Đồng chí công an đang âm thầm theo dõi Lưu Kim Lan, lại nhìn thấy cảnh này, kinh ngạc đến ngây người.
Đúng lúc này, đồng nghiệp đến chi viện đã tới, một nhóm năm người, xông ra khống chế cả ba gã đàn ông to con đang ở thế yếu và Hứa Mẫn!
Giả Thục Phân vừa thấy công an, lập tức vứt cây chổi to xuống đất, vừa chạy vừa khóc lóc kể lể.
"Đồng chí công an, cuối cùng các anh cũng dẫn người đến cứu tôi rồi, tôi sắp bị bọn chúng dọa c.h.ế.t rồi đây này! Trời đất ơi! Tôi sắp được gặp cụ cố tôi rồi!"
Bốn người Hứa Mẫn: "...?" Rốt cuộc là ai gặp cụ cố hả!
Các đồng chí công an vuốt mồ hôi, nhanh ch.óng còng tay bốn người dẫn đi.
Ngoài ra, họ còn còng tay cả Lưu Kim Lan.
Lưu Kim Lan vừa thoát c.h.ế.t trong 'phân' ngớ người.
"Làm gì vậy? Tôi và mẹ tôi giống nhau, cũng là nạn nhân mà! Mẹ, mẹ mau làm chứng cho con đi!"
Giả Thục Phân vẫn còn ghim chuyện ả lừa mình đến đây, lườm một cái, tốt bụng hỏi.
"Đồng chí công an, tại sao lại phải bắt con dâu tôi vậy?"
Người phụ trách bắt người chính là thủ hạ của Bùi An - Trần Vệ Dân.
Anh ta nhìn Giả Thục Phân, ánh mắt phức tạp - bà thím này dùng phân tấn công.
Anh ta ho nhẹ một tiếng, giải thích.
"Thím, con dâu thím bị tình nghi tham gia vào một vụ án khác của chúng tôi, cho nên phải đưa về điều tra, thím cũng theo chúng tôi về một chuyến nhé, lấy lời khai."
"Ồ ồ." Giả Thục Phân quay đầu, tiện miệng nói với Lưu Kim Lan.
"Không sao, dù sao cũng đều đến đồn công an, cô cứ bị còng một lát đi."
Lưu Kim Lan: "..." Thế này mà giống nhau được à!
Thực ra bây giờ trong lòng ả hoảng sợ muốn c.h.ế.t, một vụ án khác - lẽ nào chuyện ả bán t.h.u.ố.c giả bị phát hiện rồi?
Không nên chứ.
Một nhóm người đi bộ đến đồn công an gần đó.
Trần Vệ Dân làm cảnh sát gần mười năm, đây vẫn là lần đầu tiên được chú ý nhiều như vậy.
Không vì lý do nào khác, hoàn toàn là vì trên người bốn tên tội phạm quá thối.
Quần chúng vây xem vô cùng tò mò, người to gan liền mở miệng hỏi.
"Đồng chí công an, bốn người họ phạm tội gì vậy, bốc phân ném người đ.á.n.h nhau phải bị bắt à?"
"Thối không ngửi nổi, mẹ ơi, là nghèo quá sao? Cho nên vào nhà vệ sinh công cộng ăn phân."
Các đồng chí công an không tiện nói rõ tình hình, Giả Thục Phân mở miệng là c.h.é.m gió.
"Không phải không phải, bốn người bọn chúng muốn trói tôi bắt ký tên, ép tôi vay nặng lãi, hừ, bà đây chắc chắn không chịu, liền tìm một cây chổi, dính phân vào, đứa nào đ.á.n.h tôi, tôi thọc đứa đó!"
"Oa!"
"Thím lợi hại quá!"
"Loại phần t.ử xấu xa này, đáng bị ăn phân."
Giả Thục Phân nhận được ánh mắt khâm phục của mọi người, đắc ý tự mãn.
Dưới sự vây xem của mọi người, bốn người Hứa Mẫn chịu đựng sự giày vò gấp bội cuối cùng cũng lết đến đồn công an.
Cùng lúc đó, Ôn Ninh nhận được tin tức cũng chạy tới, cô nắm lấy vai Giả Thục Phân, căng thẳng hỏi.
"Mẹ, mẹ không sao chứ?"
Giả Thục Phân tự tin xua tay: "Không sao, mẹ khỏe lắm, đứa nào đối đầu với bà đây đều xui xẻo."
Ôn Ninh thở phào.
Cô đột nhiên chú ý tới một tia khác thường, cô quay đầu, nhận thấy có một người phụ nữ nhìn Giả Thục Phân với ánh mắt nham hiểm và hung tàn.
Nhưng ngay sau đó, người phụ nữ đã bị kéo vào trong phòng nhốt lại.
Ôn Ninh nhíu c.h.ặ.t đôi mày thanh tú, hỏi Giả Thục Phân: "Người phụ nữ đó là chuyện gì vậy?"
"Cô ta là đại ca của ba gã đàn ông kia!" Giả Thục Phân vuốt mặt, lén lút nói.
"Cứ nằng nặc đòi cho mẹ vay nặng lãi! Mục đích là nhắm vào quán cà phê của mẹ!
Tiểu Ôn con có để ý không, tướng mạo cô ta hung dữ lắm!
Hồi nhỏ mẹ từng thấy một khuôn mặt gần giống như vậy, mụ già đó ác thật sự, lúc đói kém trực tiếp đem cháu gái mình nấu lên ăn!"
Nghĩa là, cô ta rất biết thù dai.
Vậy tốt nhất đừng để cô ta có cơ hội ra ngoài.
Lúc Ôn Ninh cùng Giả Thục Phân lấy lời khai, đặc biệt nhắc đến chuyện của Hứa Mẫn với Trần Vệ Dân, nói cô ta có thể có tiền án.
Trần Vệ Dân nói họ nhất định sẽ điều tra kỹ.
Bên họ bầu không khí nhẹ nhõm, Lưu Kim Lan lại đang bị chất vấn trong phòng về chuyện t.h.u.ố.c giả.
Trong lòng ả hoảng loạn tột độ, hỏi ba câu không biết một, sống c.h.ế.t không thừa nhận.
Thậm chí đồng chí công an lấy ra một túi ném lên bàn.
"Đây là t.h.u.ố.c giả lục soát được từ nhà cô! Lưu Kim Lan! Chứng cứ rành rành, cô ngoan cố chống cự không có bất kỳ tác dụng gì!
Tôi khuyên cô thành thật khai báo, khoan hồng cho người thú nhận, nghiêm trị kẻ chống đối!"
Lưu Kim Lan giả ngu giả ngơ: "Đồng chí công an, tôi không có văn hóa, không hiểu lời anh nói có ý gì."
Công an: "..."
Lúc này, cửa bị mở ra, giọng nói tủi thân của Tiện Muội truyền vào: "Mẹ."
Đồng t.ử Lưu Kim Lan co rụt lại.
Ả không phải đã nhốt Tiện Muội trong nhà sao! Cô bé bị công an đưa đến đây, chẳng phải có nghĩa là công an đã vào nhà ả rồi sao?
Quả nhiên, có tiếng công an truyền đến tai Lưu Kim Lan.
.