Lúc đi đến cổng khu chung cư, tôi ngoái đầu lại nhìn Hứa Mặc thêm một lần nữa.
Cậu ấy chống một tay lên cửa kính ô tô, tay kia kẹp điếu t.h.u.ố.c đang cháy dở.
Khoảnh khắc hai ánh mắt giao nhau, cậu ấy nở một nụ cười thật tươi với tôi.
Tôi tự dưng thấy chột dạ, giống hệt như học sinh đang làm việc riêng trong giờ bị giáo viên bắt quả tang vậy, hai má đỏ bừng bừng.
Nhưng không thể phủ nhận một điều, sức hấp dẫn của người đàn ông này quá mãnh liệt.
Tôi co giò chạy biến vào trong nhà.
Nằm vật ra giường, tôi lại lôi điện thoại ra, lưu lại những bức ảnh chỉ có tôi và cậu ấy trong group chat.
Sau đó lục tung cả tủ đồ để tìm lại tấm ảnh chụp kỷ yếu hồi cấp ba.
Tôi đứng ở hàng thứ hai, còn Hứa Mặc đứng tít ở hàng cuối cùng.
Khoảng cách giữa hai đứa cách nhau biết bao nhiêu là người.
Thở dài một tiếng, khoảng cách giữa tôi và cậu ấy, sao lúc nào cũng xa xôi, diệu vợi đến thế.
Bụng réo ùng ục đến tận 11 giờ đêm, Giai Giai gọi điện tới: "Sao mày chuồn sớm thế hả, ra đây ăn đêm với tao."
Ngay gần nhà tôi, tôi b.úi tóc củ tỏi cẩu thả, mặc quần đùi áo phông, xỏ dép lê lẹt xẹt đi ra ngoài.
Đến nơi mới tá hỏa phát hiện ra, Hứa Mặc cũng ở đó?
Cái ngày hôm nay đúng là, sao đi đâu cũng đụng mặt cậu ta thế này?
Giai Giai vẫy tay gọi tôi: "Bé cưng ơi, bên này."
Nó ngồi cạnh bạn trai, thế là chỗ trống duy nhất còn lại là bên cạnh Hứa Mặc.
Tôi rụt rè bước tới, cậu ấy khẽ gật đầu thay cho lời chào.
Ngồi xuống ghế, tôi nhắn tin trách móc Giai Giai: "Mày rủ Hứa Mặc tới đây làm gì?"
"Cái ý đồ 'đẩy thuyền' này của mày cũng lộ liễu quá rồi đấy!"
"Người ta đang có hoa khôi theo đuổi nườm nượp kia kìa, thiếu gì một đứa như tao."
Tôi sắp phát điên lên được rồi.
Thế mà đợi mãi chẳng thấy Giai Giai rep tin nhắn, nó cứ mải mê rải "cẩu lương" với bạn trai.
Rồi tôi chợt thấy Hứa Mặc rút điện thoại ra.
Tôi dòm sang, thôi xong rồi.
Tôi gửi nhầm tin nhắn cho Hứa Mặc mất rồi.
...
Ngay lúc này, nếu có một cái hố nào nẻo ra, tôi thề sẽ chui tọt xuống đó rồi tự lấp đất chôn mình luôn cho đỡ nhục.
Tôi thậm chí còn nghe thấy tiếng Hứa Mặc cười khùng khục.
Đó chắc chắn là lời giễu cợt phũ phàng dành cho hành động ngu ngốc của tôi.
Giai Giai tò mò hỏi: "Có chuyện gì mà anh cười vui vẻ thế?"
Hứa Mặc nhấp một ngụm nước, ánh mắt như có như không lướt qua tôi: "Đang xem một con ngốc tự thú nhận sự thật."
Tôi lập tức gục mặt xuống bàn, chỉ hận không thể tàng hình ngay lúc này.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Hứa Mặc: "Tôi và cô hoa khôi đó chả có quan hệ gì sất."
Tôi trân trân nhìn dòng chữ đó hồi lâu, mãi không hiểu nổi tại sao cậu ấy lại phải đích thân đính chính chuyện này với tôi.
"Hai người ăn ý gớm nhỉ, hở ra là dán mắt vào điện thoại, nói chuyện với nhau đi chứ."
Bị Giai Giai bóc mẽ, hai tai tôi nóng râm ran.
"Hai người... có tiến triển gì không đấy?"
Tôi suýt sặc ngụm nước đang uống dở, có ai khơi mào câu chuyện kiểu này không?
Tôi và Hứa Mặc đồng thời đưa mắt nhìn nhau.
Giai Giai lại làm ra vẻ am hiểu: "Hiểu rồi hiểu rồi, ánh mắt nói lên tất cả. Haha."
Biết thế tôi đã không mò mặt đến đây, thật sự hối hận quá đi mất.
Bữa ăn sắp tàn.
Hứa Mặc đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, tôi nhích người sang một bên nhường đường.
Lúc lướt qua, chân cậu ấy vô tình cọ vào chân tôi.
Rõ ràng là cậu ấy mặc quần dài, nhưng chỗ cọ xát lại nóng rực như lửa đốt.
Giai Giai gõ đũa vào bát tôi lanh lảnh: "Khâu Song, cơ hội đến tận tay rồi mà không biết đường nắm lấy thì tao cũng quỳ lạy mày luôn. Mày từ lúc nào lại đ.â.m ra hèn nhát thế hả."
"Ây da, mày không hiểu đâu."
"Có gì mà phải e thẹn? Trai chưa vợ gái chưa chồng, quan trọng là, tao thấy Hứa Mặc cũng có ý với mày đấy."
"Mày mù rồi à? Cậu ấy làm sao mà để mắt tới tao được. Mày quên mất cái vụ cậu ấy từ chối tao, tao còn c.h.ử.i cậu ấy té tát sao?"
Giai Giai vẫn cố cãi: "Đúng vậy, mày c.h.ử.i người ta là đồ tồi, thế mà người ta vẫn ân cần hộ tống mày về nhà đó thôi."
"Ý mày là sao?"
Giai Giai chưa kịp nói hết câu thì Hứa Mặc đã quay lại.
Thế là cả đám ăn ý chuyển sang chủ đề khác.
Kết thúc chầu ăn đêm, cặp đôi kia chuồn trước, lại chỉ còn chơ vơ tôi với Hứa Mặc.
Tôi vội vàng lên tiếng: "Tôi tự bắt taxi về được rồi, đằng nào cũng gần xịt à."
Hứa Mặc cúi xuống nhìn tôi, trong giọng nói pha lẫn chút trêu chọc: "Cậu sợ tôi ăn thịt cậu à?"
Không, là tôi sợ tôi không kiềm chế được mà ăn thịt cậu ấy.
"Tôi chỉ sợ làm phiền cậu thôi."
Một ngày ngồi ké xe hai bận, tần suất hơi bị dày đặc đấy.
"Chẳng phiền hà gì, xe đang rảnh mà, đi thôi."
Cậu ấy sải đôi chân dài bước đi trước, tôi tần ngần một thoáng, cuối cùng vẫn lóc cóc bám đuôi theo sau.
Tôi có ti tỉ câu hỏi muốn chất vấn cậu ấy.
Ví dụ như, sao cậu biết nhà tôi ở đâu.
Ví dụ như, năm lần bảy lượt đòi đưa tôi về nhà, rốt cuộc là có ý đồ gì.
Nhưng mà, tôi ngại không dám mở lời.
"Cậu muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra đi? Thấy cậu cứ ấp a ấp úng nãy giờ rồi."
Rõ rành rành thế cơ à?
Thôi thì đ.â.m lao đành theo lao, tôi liều mình: "Giai Giai bảo, cái đêm liên hoan chia tay hồi cấp 3, là cậu đưa tôi về à?"
Nói xong, tôi rón rén liếc trộm Hứa Mặc một cái.
Khóe môi cậu ấy hơi cong lên thành một nụ cười, quay sang đáp lời tôi: "Đúng vậy, tại cậu cứ ôm rịt lấy chân tôi khóc lóc ăn vạ, không cho tôi đi, tôi đành phải cõng cậu về."
"Tôi... tôi, ôm chân cậu á?"
"Ừ, cậu còn vừa khóc vừa c.h.ử.i: Tên Hứa c.h.ế.t tiệt nhà cậu, đồ khốn nạn, trả lại thanh xuân cho bà đây."
Tên Hứa c.h.ế.t tiệt???
Ôi trời ơi, g.i.ế.c tôi đi cho rồi!
Về đến nhà, tôi thậm chí còn quên bẵng việc nói lời cảm ơn, cứ thế vắt chân lên cổ chạy biến đi.
Sau đó, Hứa Mặc còn gửi tin nhắn chúc ngủ ngon.
Tôi càng không dám ho he trả lời.
Thứ Hai đi làm, sếp thông báo phải sang phòng vận hành trao đổi công việc.
Vừa bước chân vào cửa, tôi tá hỏa phát hiện Hứa Mặc cũng lù lù ở đó.
Chắc chắn là tôi bị ảo giác rồi.
Tôi lùi ra ngoài, dụi mắt mấy cái rồi mới dám bước vào lại.
Thế quái nào lại là cậu ấy thật.
Chị đồng nghiệp vỗ vỗ vai tôi: "Chưa tỉnh ngủ hả em?"
Mặt dày bước vào trong, tôi mới ngã ngửa ra, hóa ra Hứa Mặc chính là trưởng phòng vận hành mới được tuyển vào.
Đây là sự trùng hợp ngẫu nhiên lần thứ ba rồi đấy.
Tôi thực sự, bắt đầu bị những lời Giai Giai nói làm lung lay rồi.
Cuộc họp bàn chuyện gì, tôi chả nhớ chữ nào, chỉ nhớ lúc mọi người ra về hết, phòng họp chỉ còn trơ lại hai đứa.
Hứa Mặc chìa tay ra, phong thái lịch thiệp, ấm áp: "Từ nay về sau, xin bạn học Khâu chỉ giáo nhiều hơn nhé."
Tôi rụt rè đưa tay ra bắt.
Bàn tay cậu ấy rộng lớn, ấm áp, những khớp xương rõ ràng.
Lúc cậu cầm b.út, những đường gân xanh nổi lên trông vô cùng nam tính.
Tay chạm tay mà cứ như bị điện giật vậy.
Tim tôi đập loạn xạ, chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cậu ấy, chỉ lí nhí đáp: "Rất hân hạnh, bạn học Hứa."
Xong là chuồn lẹ luôn.