Về đến chỗ ngồi, group chat nội bộ của phòng đang bùng nổ vì buôn dưa lê.
"Trời đất ơi, trưởng phòng vận hành mới là cực phẩm phương nào rớt xuống vậy."
"Phòng nhân sự cuối cùng cũng làm được một việc ra hồn."
"Có ai đi dò la xem anh ấy có người yêu chưa không."
"Thôi bớt mộng tưởng đi, trai cực phẩm thế kia thì chắc chắn bị nẫng tay trên từ lâu rồi, không đến lượt chị em mình đâu."
Tôi dán mắt vào màn hình đọc tin nhắn tới tấp, chả dám thả một cái bình luận nào.
Có người tag tôi vào: "Khâu Song sao nãy giờ im re vậy? Mọi hôm nhắc đến trai đẹp là mồm mép tép nhảy lắm cơ mà, sao nay trai đẹp đứng sờ sờ ra đấy lại câm như hến vậy."
Tôi đành gượng ép gõ một dòng: "Quá xúc động, đang bận dư âm."
Trong group mọi người vẫn rôm rả bàn tán, tôi không dám ló mặt vào hóng hớt nữa.
Đầu óc chỉ toàn hiện lên hình ảnh Hứa Mặc mỉm cười bắt tay với tôi.
Tôi nhớ mang máng từng đọc ở đâu đó một câu nói thế này.
Sự xuất hiện tình cờ liên tục, nếu không phải là sự sắp đặt cố ý thì chắc chắn là do ông tơ bà nguyệt se duyên.
Không lẽ, ông tơ bà nguyệt thực sự định se duyên cho tôi và Hứa Mặc sao?
Cả ngày hôm đó, tôi mượn cớ đi lấy nước không biết bao nhiêu bận.
Khu vực làm việc của phòng vận hành cách chỗ chúng tôi không xa, không ít lần tôi lén lút "tia" Hứa Mặc rồi bị cậu ấy tóm gọn.
Xong cậu ấy lại ban phát cho tôi một nụ cười mỉm chi ngọt ngào.
Mẹ ơi, tôi thề tôi nguyện làm "con sen" nhan sắc cả đời này.
Mòn mỏi chờ đợi cũng đến lúc tan làm.
Hứa Mặc gửi tin nhắn: "Tối nay phòng có liên hoan."
Tôi trố mắt nhìn dòng tin nhắn, bụng bảo dạ chắc cậu ấy gửi nhầm người rồi?
Chứ không thì giống như đang báo cáo lịch trình với tôi vậy.
"Ngay quán lẩu đối diện công ty ấy. Quán này ăn được không?"
À, ra là hỏi han chuyện này.
Dù sao thì cậu ấy cũng là sếp mới, phải làm quen, tạo mối quan hệ tốt với nhân viên cấp dưới là lẽ đương nhiên.
"Cũng tạm ổn, bọn tôi hay ăn ở đó, lúc tính tiền cậu cứ đọc pass tên công ty mình là được giảm giá đấy."
"Okay, cảm ơn cậu."
Tôi không rep lại nữa.
Nhưng lại tự giác ở lại công ty tăng ca.
Từ trên cửa sổ văn phòng nhìn xuống, có thể thấy rõ mồn một cái biển hiệu của quán lẩu đó.
Hôm nay liên hoan, chắc hẳn Hứa Mặc sẽ phải cụng ly chúc rượu.
Tôi cũng chả hiểu mình đang kỳ vọng điều gì nữa.
Lề mề đến tận 9 giờ tối, chằm chằm nhìn vào avatar của Hứa Mặc một lúc lâu, cuối cùng tôi cũng chịu tắt máy tính.
Thu dọn đồ đạc xong xuôi, vừa định cắp đ.í.t ra về.
Thì thấy Hứa Mặc hớt hải chạy vào.
Văn phòng giờ này vắng tanh vắng ngắt, tim tôi nhảy lên tận cổ họng.
"Tôi quay lại lấy chút đồ."
"Ồ, vậy tôi về trước nhé."
Hứa Mặc cất lời: "Khoan đã."
Tôi khựng lại, quay người nhìn cậu ấy.
Cậu ấy chậm rãi bước từ chỗ làm việc lại gần: "Muộn thế này rồi, để tôi đưa cậu về."
Cậu ấy bước về phía tôi, ngược chiều ánh sáng.
Chàng thiếu niên năm xưa nay đã trưởng thành, chững chạc hơn rất nhiều.
Bóng hình trong ký ức và bóng hình cậu ấy lúc này như hòa làm một.
Khơi gợi trong tôi biết bao kỷ niệm của những năm tháng thanh xuân.
Thỉnh thoảng lúc cậu ấy trò chuyện với bạn bè, tôi lại giả vờ gục mặt xuống bàn ngủ gật.
Khi cậu ấy ngả lưng ra sau, tôi lại có cảm giác như mình đang nhích lại gần cậu ấy thêm một chút.
Tim cứ đập thình thịch liên hồi.
Từ lúc cậu ấy chơi bóng rổ xong bước từ cửa lớp vào đến chỗ ngồi, tôi toàn dùng khóe mắt để dõi theo từng bước chân của cậu ấy.
Giả vờ đang mải mê buôn dưa lê với Giai Giai, nhưng thực chất là đang nóng lòng đợi cậu ấy đến gần.
Cậu ấy thường cởi áo khoác vứt phịch xuống ghế, đôi khi lại vô tình quăng trúng người tôi, rồi lại vò đầu bứt tai xin lỗi rối rít.
Nhưng thực ra tôi chẳng hề hờn giận chút nào, thậm chí tôi còn thầm ước, giá như tôi có thể là người cầm áo khoác cho cậu ấy, giá như tôi có thể đưa chai nước khoáng cho cậu ấy lúc cậu ấy khát.
Hứa Mặc bước lại gần tôi: "Sao cậu lại tăng ca muộn thế này."
Cậu ấy diện một bộ đồ thường phục năng động, không còn vẻ ngô nghê của thuở thiếu niên, giờ đây trông cậu ấy vô cùng chững chạc và cuốn hút.
Là cái kiểu người đứng giữa đám đông cũng khiến người ta phải ngoái nhìn thêm vài lần.
Tim tôi khẽ đập lỡ một nhịp, tôi hỏi: "Cậu không uống rượu à?"
"Mai vẫn phải đi làm mà, uống hay không uống một bữa cũng chả c.h.ế.t ai."
Tôi gật gù, không tọc mạch hỏi thêm.
"Đi thôi, tôi đưa cậu về."
Lần này tôi không từ chối nữa, dù sao thì cũng là đồng nghiệp cùng công ty rồi mà.
Người về cuối cùng phải chịu trách nhiệm tắt đèn, Hứa Mặc đi trước tôi.
Vừa bước ra ngoài thì phát hiện có ai đó đã tắt phụt hết đèn hành lang, tối đen như mực.
Tôi sợ quýnh lên, định co giò chạy lại chỗ Hứa Mặc, ai ngờ lại đ.â.m sầm vào một bức tường thịt vững chãi.
Tôi suýt chút nữa hét toáng lên.
Rồi một bàn tay ấm áp tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi: "Đừng sợ, là tôi đây."
Hứa Mặc nắm tay tôi dẫn vào thang máy.
Chỗ da thịt chạm nhau nóng rực như sắp bốc cháy.
Mở cửa xe ngồi vào ghế phụ, tôi đã thành thói quen rồi.
Nhưng Hứa Mặc lại chần chừ không chịu nổ máy.
Tôi quay sang nhìn cậu ấy.
Cậu ấy cũng đang nhìn tôi chằm chằm.
Nhớ lại cái đụng chạm cơ thể vừa nãy, chẳng hiểu sao tôi lại thấy mặt nóng ran.
Giây tiếp theo, Hứa Mặc nhoài người về phía tôi.
Tôi căng thẳng nhắm nghiền mắt lại.
Hứa Mặc kéo dây an toàn cài lại cho tôi, bật cười khanh khách: "Sao cậu vẫn cứ ngơ ngáo như hồi xưa vậy."
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cười gượng gạo.
Rốt cuộc là nãy giờ tôi đang chờ đợi cái quái gì vậy trời!
Trên đường đưa tôi về, Hứa Mặc chủ động kể về cuộc sống đại học của mình.
Cái thắc mắc cứ giấu kín trong lòng bấy lâu nay, bỗng dưng lại sục sôi trỗi dậy.
Tại sao cậu ấy lại chọn học ở Bắc Kinh.
Sắp đến mức không kiềm chế nổi nữa.
Hứa Mặc mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước, giả vờ hỏi bâng quơ: "Sao lên đại học cậu lại chọn miền Nam?"
Chẳng phải vì trước kỳ thi đại học, tôi tình cờ nghe cậu ấy bảo với bạn cùng bàn là muốn vào Thâm Quyến, muốn đến thành phố trẻ trung và năng động nhất Trung Quốc sao?
Người nói vô tình, dù tôi vẫn luôn ấp ủ ước mơ được đến miền Bắc ngắm tuyết rơi, cứ nghĩ mộng mơ rằng nếu có ngày được cùng Hứa Mặc ôm nhau dưới trời tuyết rơi lất phất thì lãng mạn biết mấy.
Thế nhưng, lúc điền nguyện vọng đại học, tôi vẫn nhắm mắt nhắm mũi chọn Thâm Quyến.
Mãi đến khi có kết quả trúng tuyển, tôi mới ngã ngửa ra là Hứa Mặc và cô hoa khôi lớp lại cùng nhau xách vali lên Bắc Kinh.
Kể từ đó, chúng tôi kẻ Bắc người Nam, bặt vô âm tín suốt chừng ấy năm.
Lên đại học tôi mới thấm thía một điều, khoảng cách giữa tôi và Hứa Mặc nếu ngày xưa chỉ bằng một nắm tay thì lên đại học đã xa cách vời vợi như hai thế giới khác biệt rồi.
Tôi cũng đành chấp nhận sự thật phũ phàng, hạ quyết tâm cắt đứt mọi liên lạc với cậu ấy.
Thế nhưng, ông trời thật khéo trêu ngươi.
Lại an bài cho chúng tôi gặp lại nhau sau 7 năm ròng rã.
Thấy tôi im lặng không đáp, Hứa Mặc lên tiếng: "Tôi cứ tưởng Bắc Kinh là ước mơ của cậu chứ."
Như bị đ.á.n.h trúng tim đen, tôi ngước lên nhìn cậu ấy.
Nhưng cậu ấy lại không nói thêm lời nào nữa, lúc tôi chuẩn bị xuống xe, cậu ấy bỗng nói: "Khâu Song, tôi xin lỗi."
Tôi khó hiểu nhìn cậu ấy.
Sao tự dưng lại xin lỗi tôi?
Cậu ấy vẫy vẫy tay: "Muộn rồi, cậu về nghỉ ngơi đi."
Nằm trườn trên giường, tôi vẫn nấn ná gửi cho cậu ấy một tin nhắn: "Tôi về đến nhà rồi, cảm ơn cậu nhé."
Ngay lập tức, Hứa Mặc rep lại: "Chúc ngủ ngon. Ngủ ngon."
Trùm chăn kín mít, tôi lại lôi điện thoại ra gọi cho Giai Giai.
"Hai người thành đôi rồi à?"
"Làm gì có!"
"Thế nửa đêm nửa hôm mày gọi cho tao làm gì? Trút bầu tâm sự thiếu nữ à?"
Tôi ôm c.h.ặ.t cái gối: "Hứa Mặc thế quái nào lại làm cùng công ty với tao! Mày tin nổi không?"
Giai Giai dường như chả có vẻ gì là ngạc nhiên cho lắm.
"Thế nên tao mới bảo, đây là duyên trời định! Duyên trời định mày hiểu không, cơ hội dâng tận miệng mà không húp thì còn đợi đến bao giờ."
Tôi thở dài thườn thượt: "Mày không hiểu đâu. Ngày xưa Hứa Mặc đã từ chối tao rồi, tao không muốn bị phũ thêm lần nữa đâu, nhục lắm."
"Sao mày lại dám chắc là Hứa Mặc sẽ từ chối mày?"
Tôi bị câu hỏi vặn lại của Giai Giai làm cho á khẩu.
"Tao cũng chả biết giải thích với mày sao nữa!"
Cả trái tim tôi lúc này cứ rối rắm như tơ vò.