Trong phòng ngủ đột nhiên có một thú nhân xông vào, là một con báo tuyết mắc chứng thèm khát tiếp xúc da thịt.
Anh ấy quỳ trước giường, cúi mắt nhìn tôi, ánh mắt nóng bỏng.
Tôi nhận ra anh ấy là khách hàng của bệnh viện nơi tôi đang làm việc. Tôi là trợ lý tại bệnh viện thú nhân, chuyên phụ trách trấn an tinh thần cho các thú nhân.
Tôi thuần thục xoa đầu anh ấy, tiến hành trấn an.
Nhưng bị anh ấy trở tay đè giữ lại, ép xuống giường. Chiếc đuôi báo tuyết không thể kìm nén quấn lấy đầu ngón tay tôi.
Anh ấy tủi thân hừ hừ: “Tôi đều nhìn thấy rồi, hôm qua cô đã trấn an thú nhân khác.”
“Nhưng đó là công việc của tôi mà.” Tôi vỗ vỗ anh ấy.
Anh ấy lại vùi đầu vào vai tôi, khẽ nức nở: “Đừng mà… đừng chạm vào thú nhân khác…”
Đôi tai báo đầy lông mềm cọ vào cổ tôi, mang đến cảm giác ngứa ngáy tê dại.
“Cô Vưu chỉ cần trấn an một mình tôi là được rồi…” Anh ấy thấp giọng lẩm bẩm, trong mắt lóe lên ánh sáng kỳ lạ.
Tôi bị nhìn đến mức cả người phát lạnh.
Nguy thật, tuyệt đối đừng để anh ấy phát hiện thú nhân trong chăn bông của tôi…