Bà nội tức đến suýt méo cả mũi: “Đúng là một con lừa bướng vừa nhát gan, vừa vô dụng, vừa sĩ diện!”
Ta bắt đầu gánh hàng bán bánh vừng dầu muối vào tháng Chạp.
Đứng bên con phố đông người nhất trên trấn, ta rướn cổ rao lớn:
“Bánh vừng đây—bánh vừng đây—bánh vừng dầu muối ngàn lớp vừa thơm vừa giòn đây—”
Lưu đại ca ở bên cạnh cũng không chịu yếu thế:
“Kẹo hồ lô đây—kẹo hồ lô đây—kẹo hồ lô bọc đường vừa ngọt vừa giòn, không dính răng đây—”
Nói đi cũng phải nói lại, trên cả con phố ấy, giọng hai người chúng ta là lớn nhất.
Ngày đầu tiên, việc buôn bán của ta cũng tạm ổn. Ta bán được ba mươi sáu chiếc bánh vừng, mỗi chiếc ba văn tiền, lãi ròng ba mươi sáu văn.
Trên trấn cũng có người bán bánh, nhưng đều không thơm ngọt giòn xốp bằng bánh của ta, bởi cả con phố chỉ có bánh của ta được nướng bằng lò đất sét.
Thê t.ử của Lưu đại ca có thai, gần đây rất thèm ăn. Trong giỏ còn mười chiếc bánh, ta tặng hắn sáu chiếc, bốn chiếc còn lại để dành cho đệ muội trong nhà.
Lưu đại ca xoa tay, rất ngượng ngùng:
“Xuân Muội, ngày mai muội nghỉ đi, để ta rao hàng. Ta sẽ hô: ‘Bánh vừng đây—kẹo hồ lô đây—bánh vừng ngàn lớp—hồ lô bọc đường đây—’”
Nửa tháng sau đó, việc buôn bán của ta càng ngày càng tốt. Đến giữa tháng Chạp, mỗi ngày ta đã có thể bán hơn sáu mươi chiếc bánh vừng.
Gần cuối năm, thương nhân qua lại trên trấn dần nhiều hơn. Có lẽ họ bôn ba vất vả bên ngoài suốt một năm, ai cũng muốn trở về đoàn tụ với người thân.
Một ngày nọ, một đoàn buôn hơn hai mươi người dừng lại trước sạp của ta.
“Bánh vừng dầu muối? Hương vị thế nào?”
Một nam t.ử trẻ tuổi trông như người dẫn đầu ngồi trên lưng một con ngựa đen bóng, từ trên cao nhìn xuống hỏi.
Ta ân cần bẻ nửa chiếc bánh, cung kính dùng khăn tay trắng gói lại rồi giơ tay đưa cho hắn:
“Ngài nếm thử đi, không thơm không giòn thì không lấy tiền.”
Hắn liếc ta hai cái, âm thầm nhíu mày, đưa tay nhận bánh, dùng ngón tay nhón một miếng nhỏ bỏ vào miệng.
“Hương vị tạm được.”
Hắn thản nhiên gật đầu.
“Ai từng ăn cũng đều khen ngon.”
Ta vừa cười vừa quan sát đoàn buôn phía sau hắn:
“Ngài muốn gói bao nhiêu chiếc? Hai mươi chiếc hay ba mươi chiếc? Đều mới ra lò sáng nay, vẫn còn nóng đấy.”
Nam t.ử trẻ tuổi khẽ bật cười, ngoài miệng như khen ngợi, thực chất lại mang ý trêu chọc:
“Đúng là biết làm ăn.”
Hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một miếng bạc vụn ném cho ta: “Gói hết cho tiểu gia.”
“Được!”
Ta ước lượng mẩu bạc trong tay: “Nhưng ngài đưa nhiều rồi.”
“Phần thừa thưởng cho ngươi.”
“Ôi chao, đa tạ ngài. Ta gói ngay đây. À đúng rồi, ngài không nếm thử kẹo hồ lô mới nấu sao? Kẹo hồ lô chỗ chúng ta ngọt giòn ngon miệng, tuyệt đối không dính răng. Tháng Chạp ăn đồ ngọt, sang năm cuộc sống cũng sẽ ngọt ngào.”
Ta nhanh nhẹn gói toàn bộ bánh vừng trong gánh hàng, giao cho người bên cạnh hắn, sau đó lại nhiệt tình giúp Lưu đại ca bán kẹo hồ lô.
Trên trấn tuy có không ít người giàu, nhưng người động một chút đã móc bạc ra như vị trước mắt cũng không nhiều.
Kiếm được người nào hay người ấy.
Lưu đại ca cũng rất lanh lợi. Ta vừa dứt lời, hắn đã học theo dáng vẻ ban nãy của ta, rút một xiên kẹo hồ lô đỏ rực khỏi bó rơm, đưa về phía nam t.ử trẻ tuổi:
“Quý nhân nếm thử đi, không ngọt không giòn thì không lấy tiền.”
Sắc mặt nam t.ử trẻ tuổi khựng lại: “…”
Hắn không đưa tay nhận xiên kẹo hồ lô, nhưng cũng không từ chối, chỉ thản nhiên nói:
“Cũng gói hết đi.”
Lưu đại ca mừng rỡ: “Được được! Ngài đúng là người hào sảng!”
“Người hào sảng” mang theo một bọc bánh vừng lớn cùng một bó kẹo hồ lô lớn dần dần đi xa. Ta và Lưu đại ca nhìn nhau, lập tức vui mừng hét loạn lên:
“Phát tài rồi!”
Từ ngày đó, ánh mắt ta luôn dõi theo những đoàn buôn qua lại, hy vọng lại gặp được một vị quý nhân ra tay hào phóng lại sảng khoái.
Không ngờ vận may của ta thật sự rất tốt. Chưa qua mấy ngày, quý nhân lại tìm đến tận nơi.
Chỉ có điều—
Vẫn là vị lần trước.
“Hôm ấy ăn bánh vừng của ngươi, ai cũng nói không tệ. Năm ngày sau đoàn buôn của ta phải đi một chuyến đến phương Bắc, ngươi có bằng lòng chuẩn bị chút lương khô cho chúng ta không?”
Hắn khoác một chiếc áo choàng lông hạc màu lam sẫm, dáng người cao ráo như ngọc, khí chất lạnh lùng. Đứng trước sạp bánh vừng đơn sơ của ta, hắn thật sự quá nổi bật.
Đột nhiên nhìn thấy hắn, tim ta giật thót, mặt cũng đỏ lên, chỉ sợ hắn hối hận, muốn đòi lại số bạc đã cho dư.
Nhưng lời hắn nói lại khiến ta mừng rỡ khôn xiết.
“Bằng lòng, bằng lòng! Ngài cần chuẩn bị lương khô cho mấy ngày?”
“Mười lăm, mười sáu người, cả đi lẫn về đại khái khoảng hai mươi ngày.”
“Đoàn người các ngài dọc đường chắc chắn sẽ nghỉ trọ, trong quán trọ hẳn không thiếu thức ăn. Vì vậy, ta chuẩn bị cho ngài năm trăm chiếc bánh vừng, ba mươi cân thịt khô và bốn mươi cân dưa muối để lót dạ trên đường là đủ.”
“Được.”
Lần này, hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một thỏi bạc: “Đây là hai mươi lượng, cất kỹ.”
Ta cuống quýt xua tay: “Không được, không được, nhiều quá rồi.”
Hắn nhíu đôi mày lá liễu—
Chậc chậc, một nam nhân cao lớn lại có đôi mày lá liễu đẹp đến vậy, còn để nữ nhân trong thiên hạ sống nữa hay không đây—
Chỉ có điều, ta luôn mơ hồ cảm thấy giữa đôi mày ấy ẩn giấu vài phần u ám nhàn nhạt.
“Đừng lắm lời, chỉ cần chuẩn bị cẩn thận là được.”
Ngoài mặt ta miễn cưỡng, thật ra trong lòng đã vui như nở hoa: “Vậy được.”
“Bốn ngày sau đưa đồ đến khách điếm Thanh Phong.”
“Được!”
Khi ta cầm thỏi bạc hai mươi lượng trở về nhà, cả nhà đều kinh ngạc đến ngây người.
“Đây là hai mươi lượng sao?”
Thu Muội vuốt ve thỏi bạc đặt trên bàn, ánh mắt si mê, lẩm bẩm một mình.