Tiêu Dịch Gia tính tình hướng ngoại đáng yêu lại ham ăn, nghe có đồ ngon là lập tức chạy lại, hớn hở nói: "Chú ơi, đồ ngon gì thế ạ?"

Tưởng Ngọc Cầm không đợi Tiêu Lập Tùng đưa bánh vào tay cháu, bà sải bước tới giật lấy túi đồ, mở ra xem thì sắc mặt sa sầm xuống. Quả nhiên vẫn giống hệt kiếp trước, bánh quy đã hết hạn sử dụng!

Bà liền ném trả gói bánh cho Tiêu Lập Tùng, lạnh lùng nói: "Sau này đồ hết hạn thì đừng mang về đây nữa. Con bé Lệ Lệ nhà các con quý giá, thì mấy đứa Dịch Chân, Dịch Gia nhà này cũng là bảo bối."

Những năm qua, Tiêu Lập Tùng tuy không quá hiển đạt nhưng cũng làm rạng rỡ mặt mày cha mẹ, nên ông bà chưa bao giờ nặng lời với anh ta nửa câu.

Hôm nay liên tục bị mẹ giáo huấn hết lần này đến lần khác, anh ta thực sự thấy xấu hổ, mặt đỏ bừng lên, tay siết c.h.ặ.t túi bánh đến trắng bệch cả đầu ngón tay. Anh ta há miệng muốn biện minh nhưng những gì mẹ nói đều là sự thật. 

Bao năm qua, họ quả thực thường xuyên mang những thứ con bé Lệ Lệ không ăn hoặc đồ thừa về cho con nhà anh cả. Trước đây mẹ chưa từng nói gì, giờ lại bị bóc trần trước mặt mọi người, anh ta chỉ thấy mặt nóng rát, vô cùng nhục nhã.

Căn bếp nhà Tiêu Lập Đông có cửa sổ nhưng không có kính, nên những gì họ nói ngoài sân, Dư Tiểu Vinh ở trong bếp đều nghe thấy hết. Nghe thấy mẹ chồng đang dạy dỗ chú hai và cô út, động tác xào nấu của cô ấy cũng nhẹ nhàng hẳn đi...

Tưởng Ngọc Cầm liếc nhìn họ một cái rồi móc từ túi ra mấy đồng bạc gọi Tiêu Dịch Chân: "Dịch Chân, con dắt các em ra tiệm tạp hóa mua bánh quy đi, tiền thừa thì mua thêm một cân lạc về đây."

Tiêu Dịch Chân vốn hiểu chuyện, cô bé định bảo không ăn nữa, nhưng nhìn thấy cô út đang rơi nước mắt và mặt chú hai đỏ gay, liền lẳng lặng nhận tiền từ tay bà nội rồi dắt các em ra ngoài.

Đợi bọn trẻ đi khỏi, Tưởng Ngọc Cầm mới quay sang Tiêu Lập Tùng: "Năm xưa con đi học, anh cả con phải ra bãi sông đào cát kiếm tiền nộp học phí cho con, làm lụng lấy điểm công đổi phiếu lương thực cho con. Mỗi lần con về, nó thà nhịn đói cũng để phần cho con mang đi vì sợ con ở ngoài chịu khổ. Con nhìn lại hành động của mình bây giờ xem, có xứng với những gì anh cả đã bỏ ra không? Giờ con có tiền đồ rồi, bảo con về phụ thu hoạch vụ thu mà con còn mang bánh hết hạn về, là con không mua nổi bánh hay con nghĩ con cái nhà anh cả chỉ xứng đáng ăn rác thải nhà con bỏ đi?"

Mặt Tiêu Lập Tùng nóng bừng như lửa đốt, không thốt ra được lời nào.

Tiêu Bình vốn đang khóc, nghe mẹ mắng cả Tiêu Lập Tùng thậm tệ như vậy thì bỗng ngừng khóc, nói: "Mẹ, sao mẹ lại nói khó nghe thế, xứng hay không xứng cái gì, anh hai cũng là có ý tốt, nếu không thì đồ đạc lãng phí hết, vứt đi thì phí lắm."

Tưởng Ngọc Cầm nhìn Tiêu Bình, ánh mắt bình thản đến đáng sợ: "Mấy gói bánh này con mang về đi, cho thằng Dương Vạn Lỗi ăn hết cho mẹ."

Đồ hết hạn sao Tiểu Lỗi nhà cô ta ăn được? Tiêu Bình bị ánh mắt của mẹ làm cho kinh sợ, nửa ngày mới thốt lên: "Mẹ, hôm nay mẹ làm sao thế, nhìn ai cũng thấy không vừa mắt đúng không? Mẹ mà còn thế này là con về đấy!"

"Về? Mơ đi! Mẹ nói ở đây luôn." 

Sắc mặt Tưởng Ngọc Cầm trở nên nghiêm nghị: "Anh cả của mấy đứa chưa thu hoạch xong ruộng thì đứa nào cũng không được đi đâu hết. Ngày mai bắt buộc phải bảo Dương Kính Khôn sang phụ gặt, nó mà không tới thì sau này cả nó và con cũng đừng về đây nữa, cái nhà này không thiếu miếng ăn hiếu kính của các người đâu."

Tiêu Bình suýt nữa thì suy sụp: "Bọn con rốt cuộc đã làm gì khiến mẹ không vui, việc gì phải nói khó nghe đến thế!"

Trước đây chỉ cần con gái chịu chút ấm ức là Tưởng Ngọc Cầm đã thấy xót xa, nhưng giờ nhìn nó khóc, bà chẳng chút động lòng, lạnh nhạt nói: "Cả nhà ba người các con có vẻn vẹn bốn mẫu ruộng. Mấy năm con đi lấy chồng, nhà con vụ mùa vụ chiêm có lần nào không phải thằng cả sang làm giúp không? Hai vợ chồng con đã sang phụ nó được ngày nào chưa? Có tính toán cũng không thể tính toán đến mức đó chứ?"

Nước mắt Tiêu Bình lã chã rơi xuống.

Tưởng Ngọc Cầm nhíu mày: "Đừng có đứng đây mà sướt mướt, còn khóc nữa mẹ còn nói những lời khó nghe hơn đấy."

Tiêu Bình không chịu nổi nữa, khóc nấc lên định đứng dậy bỏ về.

Tưởng Ngọc Cầm cao giọng: "Con mà dám bước chân ra khỏi cái cổng này một bước thì từ nay về sau đừng bao giờ quay lại nữa!"

Tiêu Bình tức giận gào lên với Tiêu Vĩnh Thịnh: "Cha, cha quản mẹ đi chứ."

Tiêu Vĩnh Thịnh bình thường rất chiều cô con gái này, nếu là mọi khi ông đã lên tiếng phụ họa, nhưng hôm nay ông chỉ chậm rãi liếc nhìn một cái, chẳng nói năng gì.

Ông đã sớm nhìn ra rồi, mấy đứa con này cứ đè đầu cưỡi cổ nhà thằng cả mà hành hạ, khổ nỗi bà nhà ông trước đây không quản, phận làm cha như ông cũng khó nói gì. Giờ bà cuối cùng cũng tỉnh ngộ, lẽ nào ông lại ngăn cản?

Thấy Tiêu Vĩnh Thịnh không có phản ứng gì, Tiêu Bình tức tối dậm chân thình thình.

Tưởng Ngọc Cầm nhìn mấy đứa con trước mặt, nói tiếp: "Mẹ nói cho các con nghe một câu nữa, từ nay về sau không ai được phép nói xấu vợ chồng thằng cả nửa lời, không ai được phép bất kính với vợ chồng nó. Để mẹ biết được thì đứa nào cũng không xong với mẹ đâu!"

Chương 4 - Trọng Sinh Nghịch Tập Cả Gia Môn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia