Sau vụ thu hoạch mùa thu, trên đồng thưa thớt bóng người, đường sá cũng vắng ngắt.

Thấy vậy, Lý Hữu Quế dĩ nhiên phải guồng chân chạy cho nhanh. Cô mặc xác đôi giày vải rách bươm dưới chân bị sỏi đá đ.â.m chọc đến tê dại, cứ coi như đang tận hưởng dịch vụ mát-xa chân do mẹ thiên nhiên ban tặng vậy.

Nhờ cái bụng được lấp đầy nên cô chạy băng băng không biết mệt. Băng qua mấy ngọn núi liên tiếp cô cũng chẳng chịu dừng chân. Bởi vì quanh những ngọn núi này đều có thôn bản, sản vật rừng và thú hoang đương nhiên không thể đến lượt mình. Phải chạy đi xa hơn nữa mới không đến nỗi công cốc.

Mục tiêu của cô vô cùng kiên định.

Sau khi chạy thục mạng gần hai mươi cây số, một dãy núi trập trùng liên miên bất tận hiện ra trước mắt. Lúc này, Lý Hữu Quế mới chịu dừng chân. Cô xách con rựa mẻ, đ.â.m sầm vào vùng núi sâu thẳm.

Rau dại không phải mục tiêu của cô, đồ rừng và thú hoang mới là đích nhắm tới. Cô là người làm việc có mục đích rõ ràng mà.

Quả nhiên, sau hơn nửa tiếng lặn lội trong rừng, cô đã phát hiện ra dấu vết của lũ gà lôi và thỏ hoang. Dù chân tay lóng ngóng để sổng mất hai bận, dần dà cô cũng đúc kết được bí quyết: nhanh, hiểm, chuẩn.

Bắt thú hoang đúng là rèn luyện và nâng tầm bản thân. Lý Hữu Quế càng lúc càng ưa thích kỹ năng này. Sự kiểm soát cỗ thân thể này cũng ngày một trở nên linh hoạt, không còn cảm giác gượng gạo như trước nữa.

Cứ vồ là trúng.

Nhờ kỹ năng điêu luyện đó, Lý Hữu Quế liên tiếp thu hoạch thành công: ba con gà lôi, hai con thỏ hoang, cùng một đống lớn mộc nhĩ, nấm hương, linh chi. Số lượng nhiều gấp mấy lần buổi sáng. Không chỉ vậy, cô còn vô tình nhặt được trứng gà lôi, trứng chim, quả la hán và kha khá các loại quả dại. Tất thảy đều được cô tống sạch vào không gian.

Tựa núi ăn núi, kề sông uống sông.

Chỉ cần có cơ hội, Lý Hữu Quế dự định sẽ đi thăm thú dải núi Thập Vạn Đại Sơn và vùng ven biển. Hai nơi này cách trấn Tô hơn hai trăm cây số. Nếu cô đi nhanh một chút thì chừng ba ngày là tới. Làm một cú ch.ót lọt có thể cải thiện đáng kể đời sống gia đình, cái giá này Lý Hữu Quế chấp nhận đ.á.n.h đổi.

Nhân lúc trời còn sớm, Lý Hữu Quế không sợ c.h.ế.t lại tiếp tục luồn lách sâu hơn vào vùng lõi rừng. Cô lại tóm thêm được một con gà lôi, một con thỏ hoang, cùng vô số sản vật và quả dại. Niềm vui sướng và kích động cứ thế trào dâng.

Dịch dinh dưỡng thần thánh khiến cô đến giờ phút này vẫn không hề cảm thấy đói khát, sức lực cũng không hề hao hụt. Loại dịch dinh dưỡng từ thời mạt thế này quả thực là một bảo vật vô giá, Lý Hữu Quế không khỏi thầm cảm thán trong lòng.

Đang lúc cô đắc ý, suýt nữa buông giọng hát ngao ngưu, đôi tai thính nhạy chợt bắt được vài tiếng thở dốc nặng nề, thô ráp. Giật nảy mình nhớ ra bản thân đang ở chốn rừng sâu nước độc, Lý Hữu Quế hớt hải quan sát xung quanh. Đúng là không nhìn không biết, nhìn rồi mới giật nảy mình.

Chếch về phía trước bên trái cô chừng chưa đầy hai mươi mét, một con lợn rừng nanh tởm, da dày, lông dài ngoằng đang trừng mắt nhìn cô.

Lợn rừng.

Lý Hữu Quế bất giác rùng mình, trong lòng hỗn độn đan xen giữa sự kích động, phấn khích và cả nỗi e dè. Với thân thủ và cơ địa hiện tại, e rằng cô không phải đối thủ của con lợn rừng này. Cô lại chẳng có v.ũ k.h.í nóng, cũng chẳng có thanh đại đao dài cả mấy mét. Nếu cố đ.ấ.m ăn xôi đối đầu trực diện, chỉ sợ kết cục là lưỡng bại câu thương.

Thế nhưng, một con lợn rừng sống sờ sờ ngay trước mắt, trông chẳng khác nào từng cọc tiền, từng bao gạo, từng đống bột mì, cùng vô vàn các loại tem phiếu đang vẫy tay chào gọi cô. Lý Hữu Quế thực sự bị lung lay.

Một người một lợn gằm ghè nhau trong chốc lát.

Lý Hữu Quế cũng không hoàn toàn mờ mắt vì thịt. Dẫu sao cô cũng từng trải qua thời mạt thế cơ mà? Bất cẩn, thiếu cảnh giác là tan xương nát thịt. Chỉ trong chớp mắt, cô đã phân định rạch ròi thắng bại.

Cô có đến hay không, con lợn rừng nó vẫn ở đó, kiểu gì nó cũng không chạy thoát.

Khi cô dứt khoát quyết định áp dụng chiến thuật "luyện tập đàng hoàng rồi quay lại", chẳng nói chẳng rằng, cô cong m.ô.n.g bỏ chạy. Nếu chạy không kịp thì trèo cây. Dẫu sao cô cũng cần rèn luyện sức bền mà, cơ hội này cũng đâu có tồi.

Một người cắm đầu chạy trong rừng, một lợn điên cuồng đuổi theo phía sau.

Lý Hữu Quế chạy cũng không phải dạng đ.â.m đầu lung tung, mà có mục đích đàng hoàng. Chạy được một lúc, cô vội vàng tay chân luống cuống trèo tót lên cây nghỉ mệt. Con lợn rừng này cô đã nhắm trúng rồi, tuyệt đối không thể để nó đuổi xuống dưới chân núi, nhỡ đâu lại làm lợi cho kẻ khác thì cô không cam tâm.

May mắn thay, con lợn rừng đuổi theo một đoạn, lảng vảng dưới gốc cây cô trèo chừng nửa canh giờ, rồi lại lững thững quay đầu đi sâu vào rừng, không ngốc nghếch chạy rông ra ngoài nạp mạng cho người khác.

Lợn rừng vừa đi khuất, Lý Hữu Quế cũng nhanh ch.óng tụt xuống cây. Lúc này cô không dám lưu lại thêm nữa, mà nhắm thẳng hướng ngoài núi mà đi. Dọc đường, cô vừa nâng cao cảnh giác vừa thu gom các loại sản vật, quả dại, cuối cùng còn tóm thêm được một con thỏ hoang. Thu hoạch này thực sự khiến cô không thể hài lòng hơn.

Khi xuống đến chân núi, nhìn mặt trời cũng sắp lặn ráng chiều, Lý Hữu Quế nửa khắc cũng không dám trễ nải, vung con rựa mẻ lên c.h.ặ.t cây. Nửa c.h.ặ.t nửa bẻ, chưa đầy một tiếng đồng hồ cô đã xử lý xong gần ba mươi bó củi. Lần này cô mang theo hai sợi dây thừng dài và lớn, lại thêm hai sợi dây leo rừng. Kéo theo một đống gỗ sau lưng, cô tất tả vội vã chạy về nhà.

Lúc Lý Hữu Quế về đến nhà, trời vừa vặn nhá nhem tối. Mẹ Lý đang vặt lông gà nấu cơm. Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu nghe tiếng cô về liền lật đật chạy ra giúp một tay, ngay cả cậu nhóc năm tuổi Lý Kiến Hoàn cũng lăng xăng chạy ra phụ kéo gỗ, ai nấy đều vô cùng hiểu chuyện.

"Hữu Quế, con lại c.h.ặ.t nhiều củi thế này à?!"

"Chị giỏi quá đi mất."

"Em giúp chị."

"Hữu Quế, tối nay cho tụi em ăn thịt gà, chị không lừa tụi em chứ?"

"Thằng Cầu, Hữu Quế không quỵt đâu, mau phụ chị ấy khuân củi vào nhà đi."

Đám anh chị em họ Lý Kiến Cầu, Lý Kiến Dân, Lý Kiến Thanh, Lý Hữu Hoa, Lý Hữu Châu... từ nãy đến giờ vẫn đứng chầu chực đợi ăn thịt, mắt hau háu dòm ngó con gà lôi, lúc này nhìn thấy nhiều củi như thế thì bái phục vô cùng. Vừa xắn tay áo vào giúp, vừa bắt cô phải bảo đảm phần thịt gà của chúng sẽ không bị cắt xén.

Con gà lôi này đúng là làm lòng người xao xuyến mà.

Lý Hữu Quế quả thực dở khóc dở cười, dĩ nhiên cô liên tục cam đoan sẽ không thiếu phần của họ, lúc bấy giờ bọn chúng mới yên tâm.

Khi nhìn thấy Lý Kiến Văn chạy ra, cô vội vã gọi cậu lại gần, thì thầm dặn dò vài câu. Lý Kiến Văn lập tức ba chân bốn cẳng chạy vào nhà. Chẳng mấy chốc, trên tay cậu đã cầm một cuộn vải màu vàng úa, vương những vệt m.á.u khô sẫm màu, đưa cho cô.

Chỉ thấy Lý Hữu Quế cầm lấy, rồi chẳng chần chừ mà trùm thẳng cuộn vải dính m.á.u đó lên đầu.

"Hữu Quế, chị khiêng mấy khúc củi kia đi đâu đấy?"

"Đúng thế, chị không khiêng vào nhà à?"

"Ối chao, chị Hữu Quế ơi, chị định đi đâu thế?"

Khi chỉ còn lại vỏn vẹn ba khúc gỗ cuối cùng, mọi người tròn mắt ngạc nhiên khi thấy Lý Hữu Quế không mang về nhà mà lại kéo chúng đi về phía đầu đường bên kia. Nhà cô nằm ở giữa phố cơ mà, sao lại kéo củi đi chỗ khác? Mọi người khó hiểu, vội vàng gọi cô lại.

Thế nhưng, Lý Hữu Quế như kẻ điếc không sợ s.ú.n.g, cứ tiếp tục kéo củi cắm đầu mà đi. Đi mãi đến căn nhà gần đầu ngõ, cô mới dừng chân. Sau đó, trước vô số ánh mắt dòm ngó, cô nghênh ngang ngồi phịch xuống ngay trước cửa nhà người ta, ánh mắt sắc lẹm ghim c.h.ặ.t vào ngôi nhà đó.