Đang yên đang lành, sao tự dưng lại bẻ lái sang chuyện lấy chồng? Vừa nãy hình như đang nói về chuyện con gà mà? Lý Hữu Quế đứng ngớ người.

Thế nhưng, vẻ mặt bi thương tột độ của mẹ Lý khiến cô cảm thấy rất khó chịu. Cô biết mẹ Lý vốn dĩ tính tình yếu mềm, lại thêm việc không quen làm ruộng, bà quần quật quanh năm suốt tháng, liều mạng làm lụng cũng chẳng đổi được bao nhiêu công điểm. Cái nhà này đứa thì còn quá nhỏ, đứa thì lại lớn tướng chỉ biết cắm đầu bỏ chạy. Cả nhà ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, năm nào cũng nợ công điểm và lương thực của công xã. Những ngày tháng đó sống túng quẫn vô cùng.

"Mẹ, mẹ cũng đừng lo lắng. Từ xưa đến nay người ta chỉ cười kẻ nghèo chứ chẳng ai cười kẻ kỹ nữ. Đợi sau này nhà mình có tiền rồi, đối tượng không cần mình phải tự đi tìm, người ta tự khắc sẽ chủ động mò đến tận cửa cầu xin."

Lý Hữu Quế không nỡ nhìn biểu cảm tuyệt vọng của người mẹ thấp bé gầy gò, đành vội vàng lên tiếng an ủi, tiêm cho bà một liều t.h.u.ố.c trợ tim. Cô còn cố tình bước tới gần vài bước, hạ thấp giọng tiết lộ vài dự định của mình.

"Mẹ, mẹ xem sức lực hiện tại của con cũng không nhỏ, khỏe mạnh có thể làm được rất nhiều việc, cũng có thể kiếm thêm nhiều công điểm. Con còn có thể đốn củi đem bán, nhặt thêm chút nấm mộc nhĩ đổi lấy bột mỳ các loại. May mắn thì bắt được gà lôi, thỏ hoang, cuộc sống nhất định sẽ ngày một tốt hơn. Mẹ, nói không chừng, tương lai chúng ta cũng có cơ hội dọn lên thành phố sống đấy. Anh cả và anh hai chẳng phải đang ở thành phố sao? Cuộc sống trên thành phố tốt hơn ở đây nhiều, mẹ cũng không phải vất vả thế này nữa."

Mẹ Lý nghe xong, kinh ngạc đến há hốc miệng nhìn con gái lớn, như thể không hề quen biết cô.

Hữu Quế vừa nói gì cơ? Cả nhà dọn lên thành phố sống? Thành phố đương nhiên là tốt rồi, được ăn lương thực nhà nước, làm việc trong nhà máy mỗi tháng được hơn hai mươi đồng lương, lại còn được phát đủ các loại phiếu, lại còn được ở nhà lầu. Mẹ Lý trước đây nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới. Thế nhưng lúc này, nghe những lời đường mật của cô con gái lớn, bà vừa động lòng vừa ao ước, đó chính là cuộc sống trong mơ của bà.

Hơn nữa, nếu nhà họ thực sự dọn lên thành phố sống, mối hôn sự của con gái lớn sẽ càng tốt đẹp hơn, còn lo lắng gì đến danh tiếng nữa?

Trong chớp mắt, mẹ Lý đã bị viễn cảnh tươi đẹp mà con gái lớn vẽ ra chữa lành. Nào còn tâm trí đâu mà đau buồn? Hơn nữa, việc Lý Hữu Quế sở hữu sức mạnh phi thường là một sự thật rành rành trước mắt.

"Hữu Quế, sao sức lực của con đột nhiên lại lớn thế?"

Mẹ Lý cũng chẳng buồn ra ngoài tìm đám đàn bà lắm điều kia tính sổ nữa, quay người trở lại chiếc ghế đẩu tiếp tục nhặt rau dại. Vừa nhặt, bà vừa nhìn con gái lại ôm bốn khúc gỗ bước vào. Cái sức mạnh bưu hãn này mới khiến bà nhớ tới thắc mắc kia, không kìm được bèn cất tiếng hỏi đầy nghi hoặc.

Lý Hữu Quế: "..."

Bà mẹ này cũng phản ứng chậm quá rồi, cô chẳng biết nói sao cho phải.

"Mẹ, mẹ biết là trong não phân ra từng khu vực chức năng mà phải không? Ví dụ như bị trúng gió, bán thân bất toại, là do một vùng não nào đó không còn hoạt động tốt. Hay như việc chúng ta nói, nghe, ghi nhớ, cũng đều do não bộ chỉ huy. Con đoán là đầu con bị đập vỡ trúng vùng não quản lý sức mạnh và vận động, chưa bị đập hỏng mà có khi lại còn bị kích thích ấy chứ, nên con mới cảm thấy sức lực của mình lớn hơn trước rất nhiều."

"Mẹ, con muốn nói với mẹ chuyện này, mẹ nghe xong đừng giận nhé. Thực ra hôm nay vào núi, con không chỉ bắt được một con gà lôi mà là hai con. Con đói quá nên đã ăn hết một con gà, vì vậy mới có nhiều sức lực đốn củi, khuân gỗ như thế."

Trời đất chứng giám, để biện minh cho cái sức mạnh đột nhiên phi thường của mình, cô thực sự đã dốc hết sức rồi. Lý Hữu Quế bẽn lẽn nói, trưng ra bộ mặt c.ắ.n rứt lương tâm vì trót "đánh lẻ".

Cái gì?!

Hóa ra là bắt được tận hai con gà lôi?!

Mẹ Lý nghe xong vừa sửng sốt vừa không thể tin nổi. Tuy nhiên, những lời giải thích của con gái lớn lại rất có lý, đặc biệt là chuyện con gà lôi thứ hai kia, bà chẳng biết phải nói sao cho đành.

Tất cả cũng chỉ tại cái đói nghèo mà ra.

"Mẹ không giận, con mau khiêng nốt gỗ rồi đi ăn cơm đi."

Có lẽ vì bị những viễn cảnh tươi đẹp mà con gái vẽ ra làm mờ mắt, nên tâm trạng mẹ Lý rất tốt. Chẳng những không mắng nhiếc vì cô trót ăn mảnh một con gà, ngược lại bà còn giục cô mau ch.óng đi ăn.

Không ngờ người mẹ Lý yếu mềm này lại dễ nói chuyện như vậy. Lý Hữu Quế thấy tâm trạng cũng tươi tỉnh hẳn lên. Cô ngoan ngoãn nghe lời mẹ, khuân nốt chỗ gỗ rồi đi ăn cháo rau dại.

Lý Kiến Văn lúc này đã ăn xong. Cháo rau dại cũng chỉ chia mỗi người được hai bát mà thôi. Nước thì nhiều, rau thì ít, gạo càng le teo, cũng chỉ gọi là uống nước cho no bụng.

Lý Hữu Quế vừa nốc trọn một bình dịch dinh dưỡng thì làm sao mà đói được? Một bình dinh dưỡng đủ để no cả ngày. Nhưng cô cũng không thể bảo mình không đói, không muốn ăn, thế nên cô đành miễn cưỡng húp một bát cháo rau dại cho xong chuyện.

"Mẹ, chiều nay con lại đi kiếm củi, tiện thể hái thêm rau dại, nấm, mộc nhĩ gì đó. Lấy nhiều củi về, vài bữa nữa đem đi bán."

"Cậu lớn, em không cần đi với chị đâu, ở nhà giúp mẹ làm việc nhà, trông em và canh chừng con gà lôi kia là được."

Lý Hữu Quế lần lượt phân công cho mẹ Lý và cậu lớn Lý Kiến Văn. Nhà nghèo thế này, Lý Hữu Quế đâu dám nghỉ ngơi? Mà cô cũng chẳng thấy mệt nên đương nhiên phải tranh thủ đi c.h.ặ.t thêm củi, tìm thêm đồ rừng. Dù sao vài ngày nữa cô cũng lên thành phố một chuyến để bán sạch những thứ này, đặng đổi lấy gạo, bột mì, vải vóc cho gia đình.

Cô em út Lý Hữu Liễu ăn xong cháo rau dại cũng đã sớm cùng chúng bạn ra ngoài đào rau, nhặt nhạnh dăm ba cành củi khô về nhóm lửa. Cả cái nhà này gần như chẳng có ai được rảnh rỗi nhàn hạ.

Đúng là cái nghèo không cho người ta phút ngơi nghỉ.

Vì cô đã phô diễn sức mạnh vượt trội của mình, nên mẹ Lý và Lý Kiến Văn dĩ nhiên không có nửa lời dị nghị, nghe theo sự sắp xếp của cô tăm tắp. Đương nhiên, họ cũng hoàn toàn yên tâm để một cô gái nhỏ bé như cô đi c.h.ặ.t củi.

"Con cầm theo con rựa này đi."

Lúc cô sắp sửa ra khỏi nhà, mẹ Lý đột nhiên nhớ ra điều gì đó, vội vã chạy vào bếp rồi nhanh ch.óng chạy ra, dúi vào tay Lý Hữu Quế một con rựa đen thui, mẻ mấy miếng liền.

Con rựa này thật là… dễ thương.

Khóe miệng Lý Hữu Quế giật giật, không nói hai lời mà cầm ngay lấy. Có con rựa này cũng giúp cô được khối việc, có còn hơn không.

Trời đã ngả bóng chiều, Lý Hữu Quế cũng không muốn nấn ná thêm. Cô mau ch.óng xác định phương hướng, thoăn thoắt rời khỏi trấn nhỏ, nhắm thẳng huyện Phù mà tiến.

Huyện Phù là huyện lị gần trấn Tô nhất, cách đó chừng chưa đầy hai mươi cây số. Tuy nhiên, trấn Tô lại không thuộc thẩm quyền của huyện Phù, mà thuộc về huyện Ung. Huyện Ung cách trấn Tô tận hơn bảy mươi cây số, trong khi thành phố Nam lại cách trấn Tô chưa đầy năm mươi cây số. Tính ra lên thành phố còn tiện hơn lên huyện. Trấn lân cận của trấn Tô là trấn Ngô, hai trấn cách nhau khoảng hơn mười lăm cây số. Phải nói rằng vị trí của trấn Tô khá đắc địa, gần huyện lân cận mà lên thành phố cũng thuận tiện vô cùng.

Và vì sao Lý Hữu Quế lại hướng về phía huyện Phù?!

Bởi vì đoạn đường từ trấn Tô tới huyện Phù núi non sẽ ngày một nhiều. Càng tiến về biên cương thì núi non càng dày đặc. Cảnh sắc núi rừng nơi đây cũng sánh ngang với những ngọn núi "danh bất hư truyền", hùng vĩ, tráng lệ, chỉ tiếc là trong núi không có sông suối mà thôi.

Gà lôi, thỏ hoang, nấm hương, linh chi, mộc nhĩ ơi, chị đến đây!

Chương 9: Trời Đất Chứng Giám - Trọng Sinh Những Năm 60: Cô Con Dâu Nhà Tôi Đặc Biệt Hung Dữ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia