"Lý Hữu Quế, được rồi, đồng chí tổ trưởng Lưu tự có chừng mực trong lòng. Cháu còn nhỏ tuổi, bớt cái thói lo nước thương dân suốt ngày đi. Cháu là người làm việc tích cực nhất trong đội, cứ sợ người khác lãng phí tài nguyên quý giá của tập thể. Mọi người cũng lo lắng cho đội sản xuất chẳng kém gì cháu đâu. Chỉ là hai thùng phân bón thôi mà? Khuyên mọi người cố gắng đi gom góp nhiều hơn là được." Đội trưởng La giống như đang xua đuổi ruồi nhặng, bước tới vung tay ra hiệu cho Lý Hữu Quế lùi xuống, đôi mắt trừng trừng nhìn cô.
"Đội trưởng, không đào đâu ra được đâu ạ, cháu đã ba bốn ngày nay chưa đi đại tiện rồi. Hay là, phân của mấy đứa nhỏ cũng đừng bỏ sót, tích tiểu thành đại. Cháu thực sự xót xa cho mấy mảnh ruộng đó lắm." Lý Hữu Quế biết mình chỉ có thể làm đến mức này, La Trung Hoa đã ra mặt che chở cho cô như vậy, cô phải mượn đà mà rút lui thôi.
Nói đoạn, Lý Hữu Quế lật đật chạy bước nhỏ chuồn xuống. Không làm chút gì đó, lương tâm cô quả thực không yên.
Lưu Dũng: "..."
Sao hắn lại thấy buồn nôn thế nhỉ? Đặc biệt là phải đứng gần mấy thứ phân bón thế này, trào ngược dạ dày buồn nôn muốn c.h.ế.t.
"Đồng chí tổ trưởng Lưu..."
"Bỏ đi, lời của đồng chí nhỏ này cũng rất có lý, vậy cứ để lại đống phân bón quý giá này, hôm nay cho họ tiếp tục được giáo huấn..." Lưu Dũng vung tay dõng dạc tuyên bố, vội vàng tránh xa thứ mùi xú uế nồng nặc này, toàn thân hắn giờ cũng đang ám thứ mùi đó.
"Đồng chí tổ trưởng Lưu nói chí phải, chí phải. Chúng ta phải học tập tinh thần của đồng chí tổ trưởng Lưu, tất cả vỗ tay nào."
Bộp bộp bộp.
Bên dưới, Lý Hữu Quế vỗ tay nhiệt tình để hưởng ứng. Mẹ kiếp, ải này coi như cũng qua rồi, đúng là có kinh sợ nhưng không nguy hiểm.
Tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy.
Đứng một góc, mẹ Lý và bốn đứa nhỏ đã sớm sợ đến hồn bay phách lạc. Hành động bất thình lình lao lên của Lý Hữu Quế khiến họ trở tay không kịp, chẳng thể nào ngăn cản. Giờ phút này thật sự là vừa kinh hoàng vừa khiếp sợ, lo nơm nớp nhỡ đâu Lý Hữu Quế cũng bị mang ra đấu tố. Mãi đến khi cô quay về họ mới hoàn hồn.
"Hữu Quế, sao con có thể làm càn như thế? Phân bón mất rồi thì thôi, dù sao cũng là tài sản của tập thể. Chúng ta có sức thì cứ làm, đại đội muốn dùng thế nào là chuyện của họ, con đúng là chuốc vạ vào thân."
"Chị cả, làm em sợ muốn c.h.ế.t."
"Chị ơi, lúc nãy em sợ lắm luôn á."
"Em cũng sợ muốn rụng tim."
Hốc mắt của mẹ Lý và ba đứa nhỏ đều đỏ hoe. Lúc này mới bắt đầu cảm thấy rùng mình sợ hãi sau cơn nguy hiểm. Ba đứa nhỏ thì vẫn chưa hiểu hết được những uẩn khúc sâu xa bên trong, nhưng mẹ Lý thì nắm rõ mồn một. Trong lòng bà có chút oán trách con gái lớn hành xử quá bốc đồng.
Lúc này, đại hội xét xử đã kết thúc. Lý Hữu Quế vốn định an ủi mẹ Lý vài câu, nhưng khóe mắt cô đã kịp liếc thấy tổ trưởng Lưu và đại đội trưởng đang tiến về phía mình. Lời nói của cô lập tức xoay chuyển.
"Mẹ, quan tâm đến tập thể là trách nhiệm của mỗi người. Mẹ và em gái ngày nào cũng vất vả chăn trâu, nhặt phân, hai người cực nhọc lắm mới kiếm được năm công điểm. Công điểm ít thì thôi đi, nhưng cái đống phân bón đó khó nhặt khó tìm biết bao nhiêu. Phung phí là một điều đáng xấu hổ, chúng ta không thể làm ra cái chuyện như vậy được. Chúng ta phải biết tằn tiện, lo nghĩ cho tập thể, đó là nghĩa vụ mà mỗi xã viên đều nên thực hiện."
Càng nói, Lý Hữu Quế càng cảm thấy những gì mình đang nói dường như là chân lý, cứ như thể bản thân cô vĩ đại lắm vậy.
Mẹ Lý: "...", con bé này từ bao giờ lại ăn nói trôi chảy thế này?!
Tổ trưởng Lưu vừa lúc nghe được những lời xuất phát từ tận đáy lòng này, gương mặt đã hiện rõ sự tán thưởng. Còn đội trưởng La thì trong lòng không khỏi ngạc nhiên, nhưng nét mặt vẫn giữ vẻ bình thản không chút xao động.
"Đồng chí nhỏ này nói rất hay. Vừa nãy tôi còn tưởng cô bé cố tình gây rối, thì ra tư tưởng giác ngộ lại sâu sắc và tiến bộ đến vậy, quả thực là một đồng chí tốt." Có lẽ lúc nãy tổ trưởng Lưu còn đôi chút bực tức, thậm chí còn hoài nghi Lý Hữu Quế cố tình phá đám, nhưng giờ nghe xong thì mọi nghi ngờ đã tan biến sạch.
"Tổ trưởng Lưu, Lý Hữu Quế hoàn toàn không quen biết những người kia, chưa từng có chút liên hệ nào. Gia đình cô bé là bần nông thuần túy nhất ở đây, thành phần gia đình thì khỏi phải bàn cãi. Hai người anh trai của Lý Hữu Quế từng làm kế toán và thư ký ghi công điểm của đại đội. Nhờ tinh thần cầu tiến và nỗ lực trong công việc, hiện tại hai đồng chí ấy đã lên thành phố học lớp bổ túc ban đêm để chi viện cho công cuộc xây dựng đất nước. Đồng chí nhỏ hiện đang là trụ cột của gia đình, cả nhà gần như đều trông cậy vào số công điểm cô bé kiếm được. Thế nên cô bé mới lo sốt vó cho chỗ phân bón kia, bởi đó chẳng phải là nguồn sống chính của gia đình họ sao?" Đội trưởng La suýt thì cuống lên, vội vàng thay mặt Lý Hữu Quế giải thích cặn kẽ với Lưu Dũng.
Cô bé này đúng là khiến người ta phải lao tâm khổ tứ mà.
Lúc này, Lý Hữu Quế thầm cảm thán trong lòng, vị đại đội trưởng này quả thực là một người tốt, một vị đội trưởng mẫu mực.
"Đồng chí tổ trưởng Lưu, lúc nãy là do cháu quá nóng vội. Nguyên nhân chính là vì trong đội đang vô cùng thiếu thốn phân bón, mà loại phân bón quan trọng nhất ở đây lại chính là thứ phân này, bình thường bọn cháu luôn phải tằn tiện gom góp không dám lãng phí một li một lai nào. Nếu không vì tình thế quá cấp bách, cháu cũng sẽ không hành động bốc đồng như vậy. Kính mong đồng chí tổ trưởng Lưu thấu hiểu và lượng thứ. Đồng thời cũng hy vọng đồng chí tổ trưởng Lưu có thể giúp chúng cháu giải quyết vấn đề phân bón, mong rằng dưới sự lãnh đạo của đồng chí Lưu và đại đội trưởng, đội sản xuất của chúng ta sẽ trở thành một tập thể tiên tiến." Lý Hữu Quế vội vàng tích cực bày tỏ quyết tâm, thái độ vô cùng thành khẩn.
La Trung Hoa nghe vậy không nhịn được mà liếc nhìn cô mấy lần, nhưng không nói gì thêm, chỉ liên tục gật đầu đồng tình.
"Đồng chí tốt. Tuy nhiên, cái này thì... đội sản xuất nào cũng thiếu thốn trầm trọng, việc đi chở từ những nơi xa xôi về cũng không mấy khả thi. Hay là thế này, tôi sẽ thử đi hỏi thăm xem có phương án giải quyết nào khác không." Lưu Dũng thực sự bị cảm động, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.
La Trung Hoa: "..."
Lý Hữu Quế: "..."
Thế là, Lưu Dũng vội vã dẫn người rời đi. Các xã viên cũng nhanh ch.óng giải tán về nhà, thời gian cũng chẳng còn sớm sủa gì. Một màn kịch kệch cỡm cứ thế kết thúc trong êm đẹp.
Lý Hữu Quế dĩ nhiên cùng mẹ Lý và bốn đứa nhỏ trở về. Vừa chào đội trưởng La định rời đi thì cô bị ông gọi giật lại, nhắc nhở sáng mai đến trụ sở đại đội một chuyến. Cô dĩ nhiên đồng ý, và cô cũng nhận ra La Trung Hoa có chuyện muốn nói riêng với mình.
Trên đường về nhà.
"Mẹ, hôm nay con đã xin đại đội trưởng giấy chứng nhận rồi, ngày mai con sẽ lên thành phố thăm anh cả và anh hai." Chuyện này cô vẫn chưa nói với mẹ Lý.
"Chị ơi, chị sắp đi thành phố sao?" Lý Hữu Liễu tròn xoe mắt, ngạc nhiên nhìn cô.
"Lâu lắm rồi anh cả với anh hai không về nhà." Lý Kiến Hoàn vẫn chưa quên hai người anh của mình.
"Chị cả, em cũng muốn đi." Lý Kiến Văn thì chẳng mặn mà gì với hai ông anh, cậu chỉ hứng thú với chốn thành phố xa xôi, muốn được đi cùng Lý Hữu Quế.
Mẹ Lý tay bế Lý Kiến Nghiệp, cứ lầm lũi bước đi về phía trước: "Các anh con đâu cần con lên thăm?" Đối với hai đứa con trai này, trong lòng bà cũng chất chứa ít nhiều oán trách. Bọn chúng không màng gánh vác việc nhà, tự mình bỏ đi biền biệt, bỏ lại một mình mẹ Lý, thân cò lặn lội nuôi năm miệng ăn. Trong lòng bà dĩ nhiên là có uất ức.
"Mẹ, con mang chút nấm, mộc nhĩ lên cho anh cả và anh hai, nhân tiện xem các anh ấy có kiếm được tiền không? Nếu kiếm được thì xin một ít mang về, rồi ghé bệnh viện mua chút t.h.u.ố.c xoa bóp cho bố. Dạo này việc đồng áng trong đội cũng ít, nếu trên thành phố có công việc làm thuê lặt vặt, con cũng muốn kiếm thêm chút tiền mang về tiêu Tết." Lý do lý trấu luôn có sẵn, Lý Hữu Quế cứ thế mà bịa chuyện thuận miệng.
Cô đi thăm hai người anh là giả, việc xin tiền mới là mục đích chính. Nấm với mộc nhĩ cũng chẳng định cho họ ăn, thế thì lãng phí quá, cô còn đang ủ mưu lớn cơ mà.
Mẹ Lý nghe vậy, nghĩ với sức lực hiện tại của con gái lớn, lên thành phố kiểu gì chẳng tìm được việc làm, xúc cát, bốc vác đều dư sức. Bà cũng chẳng có lý do gì để từ chối.
"Vậy con đi đi." Suy cho cùng thì con gái lớn cũng chỉ vì cái gia đình này, mẹ Lý bèn gật đầu đồng ý.
Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu tuy rất muốn đi cùng, nhưng sau khi được Lý Hữu Quế dỗ dành và hứa hẹn có cơ hội sẽ đưa đi, hai đứa cũng không mè nheo nữa.
Chỉ có Lý Kiến Hoàn và Lý Kiến Nghiệp là hai cậu nhóc tỳ chưa biết gì, chẳng được tinh ranh như anh chị lớn.