Ta không hề cho phượng liễn dừng lại:

“Đừng ngăn, cứ để bọn họ tiếp tục đưa.”

Người kia lo lắng hỏi:

“Nương nương, nếu đứa trẻ bị đổi mất thì sao?”

“Bọn họ đã chuẩn bị suốt sáu năm, tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tay. Bổn cung muốn xem thử, cửa cung đã giới nghiêm, bọn họ còn định đưa đứa trẻ đến bên trưởng tỷ bằng cách nào.”

Khi trở về Phượng Nghi cung, thiên điện đã được chuẩn bị chu toàn.

Thái y vừa bắt mạch xong đã bẩm:

“Thuốc giục sinh dùng không ít, nhưng vị t.h.u.ố.c làm tổn thương thân thể kia chưa hoàn toàn phát tác. Chỉ cần ổn định tâm mạch, cả mẹ lẫn con đều có cơ hội bình an.”

Ta nhìn ông:

“Bổn cung không cần cơ hội. Bổn cung muốn nàng bình an.”

Nữ y lập tức trịnh trọng quỳ xuống:

“Thần cùng mọi người nhất định dốc hết sức.”

Nửa canh giờ sau, nữ y đi ra, nói trưởng tỷ trong lòng uất kết nên không chịu uống t.h.u.ố.c.

Ta lập tức bước vào nội điện.

Trưởng tỷ vừa mở mắt đã hoảng hốt hỏi:

“Đứa trẻ đâu?”

“Vẫn còn trong bụng tỷ. Chỉ cần nghe lời uống t.h.u.ố.c, cả mẹ lẫn con đều có thể bình an.”

Nàng lại lo lắng nói:

“Chiêu Hoa, đưa ta về đi. Đây là hoàng cung, ta không thể sinh con ở đây.”

Ta không trực tiếp khuyên nàng, chỉ hỏi:

“Chiếc hộp gỗ là tỷ bảo Quế ma ma giao cho ta, đúng không?”

Nàng lập tức sững người, rất lâu sau nước mắt mới rơi xuống:

“Muội đều nhìn thấy rồi sao?”

“Ta đã nhìn thấy. Những lá thư ấy là do ta tìm được trong thư phòng Nghiêm Đình Ngọc, còn cuốn sổ cũng là ta chép lại rồi đặt về chỗ cũ.”

Ta nhìn nàng:

“Đã biết từ lâu, vì sao tỷ không nói với ta?”

Nàng quay mặt sang một bên, giọng khàn khàn:

“Hắn nói nếu ta dám làm lớn chuyện, hắn sẽ khiến Ngự sử dâng tấu, tố cáo phụ thân gian lận khoa cử.”

“Đó là giả.”

“Ta biết.” Nàng nhắm mắt. “Nhưng những nhân chứng, thư từ cùng ngân phiếu được chuẩn bị để vu oan đều có thật. Phụ thân tuy đã cáo lão, nhưng con cháu Bùi gia vẫn làm quan trong triều. Một khi chuyện bị truyền ra ngoài, dù cuối cùng điều tra rõ chân tướng, thanh danh Bùi gia cũng sẽ bị hủy.”

Nghe tới đây, l.ồ.ng n.g.ự.c ta bỗng thắt lại.

Thì ra trưởng tỷ không phải chưa từng muốn cầu cứu, mà chỉ vì Nghiêm Đình Ngọc dùng cả Bùi gia trói chân nàng tại chỗ.

“Cho nên tỷ để lại chiếc hộp, định rằng nếu bản thân thật sự xảy ra chuyện thì mới để chân tướng được phơi bày?”

Nàng khẽ nhắm mắt:

“Ta không biết trong bát t.h.u.ố.c hôm nay có gì, nhưng ta biết bọn họ không muốn đứa trẻ trong bụng ta. Mẹ chồng đã sớm chuẩn bị nhũ mẫu cùng y phục cho bé trai. Hôm qua ta còn nghe bà ấy cãi nhau với Hầu gia, nói bất kể ta sinh ra thứ gì, đứa được ghi vào gia phả cũng chỉ có thể là đứa trẻ kia.”

“Nữ nhân trong Thanh Ngô biệt viện là ai?”

“Ta chỉ gặp nàng một lần. Nàng đội mũ có rèm, trên cổ tay có một vết sẹo cũ hình trăng khuyết. Hầu gia gọi nàng là Thường nương.”

Ta lập tức ghi nhớ đặc điểm ấy.

Sau đó ta tự tay bưng bát t.h.u.ố.c tới:

“Uống t.h.u.ố.c đi. Sự trong sạch của phụ thân, ta sẽ bảo vệ; thanh danh Bùi gia, ta cũng sẽ bảo vệ. Tỷ chỉ cần sống, sau này tận mắt nhìn những kẻ hại mình trả giá.”

Trong mắt trưởng tỷ cuối cùng cũng xuất hiện ánh sáng muốn sống.

Nàng vừa nằm xuống, phía cửa cung đột nhiên vang lên tiếng chuông, ba tiếng ngắn một tiếng dài, chính là tín hiệu có người cầm cung bài cưỡng ép qua cửa.

Ngọc Kiều nhanh ch.óng bước vào:

“Nương nương, người đưa giỏ tre đã tới Đông Hoa môn. Thứ bọn họ cầm không phải lệnh bài Hầu phủ, mà là thẻ bài của Phượng Nghi cung.”

Ánh mắt ta lập tức lạnh xuống.

Thẻ bài Phượng Nghi cung chỉ phát cho những người bên cạnh ta. Nghiêm gia dám đưa đứa trẻ vào cung, chứng tỏ trong cung từ lâu đã có người mở đường cho bọn họ.

Ngọc Kiều lại đưa cho ta một tờ giấy, trên đó chỉ có một dòng chữ nhỏ:

“Trước giờ Tý, Hoàng hậu nhất định sẽ tự tay nhận lấy đứa trẻ này.”

Ta đưa tờ giấy vào ngọn nến, nhìn mép giấy chậm rãi cuộn lại rồi hóa thành tro.

“Người cầm thẻ bài là ai?”

“Thị vệ Đông Hoa môn nhận ra, đó là thẻ của nữ quan quản sự Phượng Nghi cung, Doãn Nga.”

Ta không hề bất ngờ.

Kiếp trước, chính Doãn Nga là người ôm đứa trẻ ấy tới trước mặt ta, khuyên ta giữ lại huyết mạch duy nhất của Nghiêm gia.

Thì ra ngay từ khi ấy, nàng ta đã là người của bọn họ.

“Doãn Nga hiện giờ ở đâu?”

“Nửa canh giờ trước lấy lý do chuẩn bị vật dụng cho phòng sinh tới Thượng Dược cục, đến nay vẫn chưa trở về.”

Ta lập tức hạ lệnh:

“Phong tỏa cửa cung. Đừng đ.á.n.h rắn động cỏ, chỉ nói trong cung thất lạc vật ngự ban, bất kỳ ai cũng không được rời đi.”

Không lâu sau, chiếc giỏ tre đã được đưa tới thiên điện.

Người theo giỏ vào cung là một phụ nhân hơn bốn mươi tuổi. Vừa bước vào, bà ta đã lập tức quỳ xuống:

“Nô tỳ phụng mệnh đưa tiểu công t.ử Nghiêm gia tới.”

“Phụng mệnh ai?”

“Đương nhiên là Nghiêm Hầu gia. Hầu gia lo trong cung chuẩn bị tã lót không chu toàn, cố ý sai nô tỳ đưa tới.”

Ta nhìn chiếc giỏ tre rồi hỏi:

“Tã lót biết khóc sao?”

Sắc mặt phụ nhân lập tức thay đổi:

“Nô tỳ nói nhầm. Đây là tiểu công t.ử vừa sinh ở Hầu phủ.”

Hai câu trước sau hoàn toàn mâu thuẫn, vậy mà bà ta vẫn định tiếp tục bịa đặt.

Ta không vạch trần ngay, chỉ ra hiệu cho cung nhân vén tấm gấm phủ lên.

Bên trong quả nhiên có một bé trai mới sinh không lâu, tã lót thêu tộc huy Nghiêm gia, trước n.g.ự.c còn đeo một miếng ngọc bài ghi ngày sinh.

Chương 4 - Trọng Sinh, Ta Cứu Lại Trưởng Tỷ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia