Bạch Dung Khanh lập tức lắc đầu, cố gắng giải thích: "Ta không có ý hại nàng, nàng..."
"Nếu ngài không có ý hại ta, vậy tại sao lại cố tình bịa đặt những lời dối trá? Tại sao lại nói ta có một kiếp nạn trong mệnh? Tại sao lại nhất định ép ta gả cho Thiệu Cẩn?"
Ta gần như gầm lên những câu hỏi này.
Thực ra còn một câu mà ta muốn hỏi nhất ——
"Tại sao, ơn cứu mạng của ngài, lại phải dùng m.á.u của bao nhiêu người nhà họ Chu chúng ta để trả? Bạch Dung Khanh, ta có đào mộ tổ tiên nhà ngài đâu? Tại sao ngài cứ mãi không buông tha ta? Tại sao cứ lần lượt giúp đỡ Thiệu Cẩn, nhất định muốn gả ta cho hắn, đẩy ta vào vực thẳm đó?"
Bạch Dung Khanh vẫn không ngừng lắc đầu, sắc mặt hoảng loạn thấy rõ: "Ta không hại nàng, nàng tin ta đi. Ta thực sự không có... Ta đã xem mệnh cách cho nàng, nàng cả đời này đại phú đại quý, là phúc báo. Dù gả cho ai, cả đời nàng cũng sẽ thuận lợi. Vậy nên ta mới chọn giúp..."
Bạch Dung Khanh vội vàng giải thích, nhưng nói được nửa chừng, dường như hắn ý thức được điều gì, bỗng im bặt.
Một lúc lâu sau.
Hắn mới nhếch môi, để lộ một nụ cười khổ sở: "Chu Nhược Khuyết, thực ra nàng là đang cố tình gài bẫy ta, có phải không?"
"Chuyện đó quan trọng sao?"
Ta nhìn hắn, cánh tay hắn vẫn đang không ngừng chảy m.á.u, nhưng ta chỉ liếc nhìn một cái rồi không thèm nhìn nữa, mà dùng ánh mắt gần như căm thù nhìn hắn: "Ngài nói mệnh cách của ta là đại phú đại quý, căn bản không có chuyện kiếp nạn nào cả. Vậy tại sao cứ nhất định muốn ép ta gả cho Thiệu Cẩn? Lần này rồi lại lần khác, yến tiệc xuân của đại trưởng công chúa, ngài chỉ tùy miệng nói một câu, khiến cả kinh thành đều biết ta là kẻ đoản mệnh, gần như cắt đứt mọi mối nhân duyên môn đăng hộ đối của ta. Rồi lại chạy đến nhà ta, cũng là để thuyết phục cha ta đúng không? Thậm chí cả lần này... lần này, dùng cách độc ác như vậy, muốn hủy hoại ta, hủy hoại cả nhà họ Chu chúng ta!"
Ta không kiềm chế được nữa, vung tay tát hắn một cái, dùng hết sức bình sinh của cả đời này.
"Bạch Dung Khanh, ngài dựa vào đâu mà đối xử với ta như vậy?"
Mọi nỗi ấm ức lúc này tuôn trào, ta không thể kìm nén được cảm xúc, chất vấn vị đại sư cao cao tại thượng trước mắt.
Có bao nhiêu lúc, ta muốn rút con d.a.o găm giấu trong tay áo ra, rồi đ.â.m thẳng vào tim hắn.
Nhưng ta không thể.
Trong triều đại này, vị đại sư được ngay cả hoàng đế cũng tôn kính, được bách tính muôn dân sùng bái, là sự tồn tại gần với thần linh nhất. Nếu tay ta dính m.á.u hắn, thiên hạ sẽ thảo phạt nhà họ Chu chúng ta, như vậy còn nghiêm trọng hơn cả tội tạo phản, trở thành tội nhân thiên cổ.
"Ta... ta xin lỗi."
Bạch Dung Khanh giơ tay lên, dường như muốn lau nước mắt cho ta, nhưng cuối cùng lại buông xuống: "Ta vốn tưởng rằng mọi thứ đều nằm trong sự tính toán của mình, sẽ không xảy ra vấn đề gì, sẽ không..."
"Ngài tưởng sao?"
Ta nhìn xa xa thấy đám nha hoàn bà t.ử đang đi về phía này, rồi hạ thấp giọng, ghé sát vào Bạch Dung Khanh: "Nhưng tại sao, ơn cứu mạng của ngài, lại phải dùng tính mạng của bao người nhà họ Chu để trả? Những đêm khuya tĩnh lặng, ngài thực sự không thấy lương tâm c.ắ.n rứt sao?"
Nói xong, ta nhanh ch.óng lùi lại một bước.
Dãn cách một khoảng cách hợp lý.
Đúng lúc đó, Đan Châu dẫn đầu đoàn người, nháy mắt với ta, rồi cố tình kêu lên kinh ngạc: "Ai nói tiểu thư nhà ta không thấy đâu? Chẳng phải đang cùng đại sư đứng đây ngắm hoa đào sao?"
Cô nha hoàn nhỏ mặc váy xanh đi theo sau, nghiêng đầu đầy thắc mắc: "Nếu Chu tam tiểu thư ở đây, vậy thì người trong sương phòng, là ai?"
Là... ai nhỉ?
Sân sau đột nhiên trở nên hỗn loạn. Ta và Bạch Dung Khanh nhìn nhau một cái, rồi cùng Đan Châu đi về phía sương phòng.
Kết quả vừa đến nơi, đã thấy một đám người đông nghịt vây kín cửa sương phòng, bàn tán không ngớt.
Mà lúc này, Thiệu Cẩn đang đứng ở cửa, y phục xộc xệch, chỉ còn mặc độc chiếc quần nhỏ, đang cố gắng giải thích điều gì đó, nhưng lại càng vẽ càng đen.
Và nhìn từ xa, phía sau tấm bình phong trong sương phòng, quả thực có một bóng dáng kiều diễm.
"Chuyện này thực sự là ngoài ý muốn, ta cũng không biết tại sao lại thành ra thế này. Tam tiểu thư uống say, nắm lấy tay ta không buông, ta thực sự không còn cách nào khác. Chuyện này dù sai thế nào cũng là lỗi của ta, xin các vị tiểu thư đừng nói chuyện này ra ngoài, nếu không thanh danh của tiểu thư nhà ta sẽ..."
"Thanh danh của ta thì sao?"
Ta đột nhiên lên tiếng, cắt ngang lời của Thiệu Cẩn.
Tất cả mọi người đều tưởng người trong phòng là ta, nên khi tiếng nói của ta vang lên từ phía sau họ, tất cả các thiên kim quý nữ có mặt hôm nay đều quay đầu lại nhìn.
"Tam... Tam tiểu thư, sao người lại ở đó?"
Sắc mặt Thiệu Cẩn trở nên đờ đẫn, dường như hắn không thể ngờ được rằng, trong kế hoạch của hắn vốn dĩ người phải mất hết thanh danh là ta, nay lại xuất hiện lành lặn trước mặt hắn.
Ta không trả lời, chỉ mỉm cười nhìn đại sư bên cạnh.
Có những việc cứ để im lặng là tốt nhất.
Đến lúc nên rời đi thì phải rời đi.
"Nếu người trong phòng không phải Chu Nhược Khuyết, vậy cô nương trong đó là ai?"
Trong đám đông đột nhiên có người lên tiếng hỏi. Ma ma hầu hạ bên cạnh đại trưởng công chúa lúc này cũng không còn kiêng dè gì nữa, dẫn theo hai tiểu nha hoàn trực tiếp bước vào trong. Một lúc lâu sau, ma ma dẫn theo Phục Linh đang vội vàng mặc lại y phục xuất hiện trước mặt mọi người.
"Đây chẳng phải là nha hoàn của Chu Nhược Khuyết sao?"