Có người lên tiếng, Thiệu Cẩn bỗng quay phắt đầu lại nhìn, đôi mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

Dù sao thì lượng hương liệu gấp đôi, thứ mùi này chỉ cần ngửi một chút thôi là đã đầu váng mắt hoa, sau đó sẽ mất kiểm soát vì d.ụ.c vọng, có lẽ đến gương mặt người dưới thân là ai cũng không thể nhận ra nổi.

Ta vạch đám đông đi tới, lấy ra một chiếc khăn tay khác không dính m.á.u che miệng mũi, rồi mỉm cười nhìn hai người họ: "Lúc nãy nghe các nha hoàn khác trong viện nói hai người có tình ý với nhau, xem ra lời đồn không phải là giả. Hôm nay đại trưởng công chúa và Chiêu Ninh quận chúa đều ở đây, vậy thì để ta làm chủ, thành toàn hôn sự cho hai người thế nào?"

Phục Linh tuy vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng dù sao cũng là được gả cho người mình thích, nàng ta đỏ mặt, vừa định gật đầu đồng ý.

Thiệu Cẩn lại đột nhiên lên tiếng từ chối: "Không được, ta không cưới nàng ta!"

"Chát!" Một tiếng vang lên, Chiêu Ninh vung chiếc roi bên hông, trừng mắt nhìn hắn không chút thiện cảm: "Ngươi hủy hoại thanh danh của người ta, lấy cái mạng của ngươi ra đền cũng không hết tội! Giờ người ta chịu gả cho ngươi mà ngươi còn dám kén cá chọn canh hả? Chẳng lẽ lòng cao hơn trời, chỉ muốn trèo cao cưới tiểu thư nhà giàu quyền quý thôi sao?"

Lời vừa dứt, các tiểu thư có mặt tại đó đều lùi lại phía sau vài bước.

Sợ bị loại người như hắn quấn lấy.

Sắc mặt Thiệu Cẩn cũng khó coi đến cùng cực, nhưng ngặt nỗi dưới bao ánh mắt nhìn vào, nếu hắn tiếp tục từ chối, cái mạng nhỏ này của hắn có lẽ hôm nay phải bỏ lại nơi đây thật.

"Nếu vậy, thì xin tạ ơn Chiêu Ninh quận chúa và tam tiểu thư."

Ta đích thân chọn ngày thành hôn cho Thiệu Cẩn và Phục Linh.

Đúng bảy ngày sau.

Một ngày tốt lành, thích hợp để... an táng.

Dù sao hắn cũng là ân nhân cứu mạng của ta, vậy nên đương nhiên là do phủ Thừa tướng chi tiền, tổ chức cho họ một đám cưới thật phong quang. Đến lúc hôn lễ diễn ra, Chiêu Ninh đặc biệt phái thị vệ bên cạnh mình canh giữ Thiệu Cẩn, sợ hắn đột ngột bỏ trốn.

Đương nhiên, dưới sự canh giữ nghiêm ngặt như vậy, hắn cũng không thể đi gặp bất cứ kẻ nào.

Ngày tháng cứ thế trôi qua đến ngày đại hôn.

Những thị vệ canh cửa, ta đặc biệt cho rút đi quá nửa. Đêm qua, nhờ trí nhớ của kiếp trước, ta đã lục lọi suốt một đêm và cuối cùng chọn ra được một phong thư hài lòng nhất.

Ta vừa mới nhét phong thư vào tay áo, cửa phòng đã bị người ta "phạch" một tiếng đẩy mạnh ra.

Thiệu Cẩn mặc y phục tân lang màu đỏ rực, lúc này trên mặt không còn vẻ đoan chính nhã nhặn như trước nữa, trong mắt chỉ toàn là sự tính toán trần trụi. Hắn cầm một thanh trường kiếm, trực tiếp bước đến bên cạnh ta:

"Ta đã nghĩ ra rất nhiều cách để nàng có thể nhìn thấy ta. Nhưng, tam tiểu thư của ta, tại sao nàng cứ không chịu đặt ánh mắt lên người ta vậy? Chỉ có ta mới là người đàn ông duy nhất có thể giúp nàng vượt qua kiếp nạn, sao nàng lại nỡ lòng nhìn ta đi lấy người đàn bà khác?"

Hắn có chút điên loạn, nếu không sao có thể thốt ra những lời điên rồ đến thế.

"Chỉ bằng ngươi, mà cũng xứng thay ta độ kiếp nạn sao?"

Sự ghê tởm của ta không hề che giấu, trực tiếp chọc giận Thiệu Cẩn. Hắn gầm lên một tiếng, không quan tâm đến các thị vệ đang tuần tra bên ngoài, nghiến răng kề kiếm vào cổ ta. Trong tiếng kinh hô của mọi người, hắn kéo ta lao ra khỏi cổng thành, chạy thẳng về hướng Bắc, đến một vách đá cheo leo.

"Chu Nhược Khuyết, nàng vẫn còn đường lui. Nếu như hôm nay chúng ta thành thân, sau này ta chắc chắn sẽ yêu chiều nàng hết mực, thế nào?"

Ta nhìn các thị vệ phủ Thừa tướng đang hối hả đuổi theo cứu ta. Cha ta được quản gia dìu lấy, ánh mắt nhìn ta đã đong đầy nước mắt, chỉ sợ Thiệu Cẩn vì điên cuồng mà lưỡi kiếm kề cổ ta kia sẽ cứa đứt cổ họng ta.

Và Bạch Dung Khanh, kẻ vừa nhận được tin tức liền tức tốc chạy đến, lúc này cũng nhìn Thiệu Cẩn chằm chằm:

"Thiệu Cẩn, ơn cứu mạng của ngươi có muôn vàn cách để báo đáp. Ngươi muốn hiển vinh xuất chúng, ta cũng có những phương pháp khác có thể giúp ngươi, tại sao lại cố chấp như thế?"

"Ngươi câm miệng cho ta!"

Thiệu Cẩn gào thét điên cuồng, lúc này trong mắt hắn đã thêm một kẻ cần phải tiêu diệt là Bạch Dung Khanh:

"Ngươi còn mặt mũi mà nói sao? Ngươi đã hứa với ta là sẽ giúp ta lừa Chu Nhược Khuyết, kết quả chính ngươi lại nảy sinh tình ý với nàng ta, lần này đến lần khác mềm lòng, thậm chí không tiếc tự rạch tay để giải độc cho nàng ta! Ngươi không phải nói sẽ báo đáp ơn cứu mạng của ta sao? Đây chính là cách ngươi báo đáp sao? Bạch Dung Khanh, ngươi đối xử với ân nhân cứu mạng của mình như vậy đấy à!"

Hắn gần như đã phát cuồng, bàn tay cầm trường kiếm run rẩy, suýt chút nữa đã làm trầy cổ ta.

Cha ta sợ đến mức chân đứng không vững, chỉ biết đỏ hoe mắt gọi tên ta hết lần này đến lần khác.

"Thừa tướng, rốt cuộc là ông muốn giữ lấy trăm năm thanh danh của nhà họ Chu, hay là muốn giữ lấy tính mạng của đứa con gái này?"

Hắn đang ép cha ta phải thỏa hiệp.

"Thiệu Cẩn, hãy dừng tay... cái gì cũng có thể thương lượng. Thiệu Cẩn, ngươi có tiền đồ rộng mở, không nên làm ra chuyện như vậy!"

Giọng cha ta run rẩy, cố gắng khuyên hắn quay đầu.

"Nực cười!"

Thiệu Cẩn ánh mắt đầy vẻ lạnh lẽo: "Lúc đầu khi Bạch Dung Khanh bảo ngươi gả Chu Nhược Khuyết cho ta, sao lúc đó ngươi không nghĩ ta có tiền đồ rộng mở, là người đáng tin cậy? Ngươi chỉ là xem thường ta, thấy gia tộc ta sa sút..."

"Chính là xem thường ngươi, thì làm sao nào?"

Ta đột nhiên lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ trào phúng trần trụi: "Ta là đích nữ Thừa tướng, là tấm gương cho bao tiểu thư khuê các trong kinh thành. Còn ngươi, một kẻ áo trắng không có lấy một sở trường, chỉ giữ cái chức canh cổng thành, chưa từng nghĩ đến chuyện lập công danh. Suốt ngày chỉ nghĩ cách bám víu tiểu thư thế gia để một bước lên mây. Loại người như ngươi, thì có tư cách gì để người khác coi trọng?"

"Ngươi câm miệng cho ta!"

Thiệu Cẩn bị ta chọc trúng chỗ đau, trong cơn giận dữ, hắn thậm chí vung thanh trường kiếm trong tay lên.

"Khuyết Nhi!"

"Chu Nhược Khuyết!"

Hai tiếng gọi đầy lo lắng đồng thời vang lên.

Nhưng...

Chương 11 - Trọng Sinh Ta Tiễn Kẻ Thù Xuống Địa Ngục - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia