Chỉ cần hắn và Tô Tâm Từ bỏ trốn rồi bị người của Lục gia bắt về, lập tức thông báo cho ta.

Đây chính là thời cơ tốt nhất để ta ép cha ta đến Lục gia thoái hôn.

Cha ta là Lâm Sơn, làm phu bất nghĩa, làm phụ bất từ.

Nhưng ông ta lại xem trọng thể diện của bản thân và tiền đồ của Lâm gia hơn bất cứ thứ gì.

Lục Cảnh Khiêm bỏ trốn với một kỹ nữ, cũng giống như đem thể diện của ông ta giẫm đạp dưới đất.

“Lục gia cậy vào việc có tước vị trong người, lại dám sỉ nhục Lâm gia ta như thế, thật là bắt nạt người quá đáng!”

Kế thất Hứa Nhàn Phương nhận được tin tức vội vàng chạy đến tiền sảnh, nhưng đã muộn, thư thoái hôn đã được viết xong.

Ả ta nghiến c.h.ặ.t răng, trong mắt lóe lên sự không cam lòng và oán độc.

Xương Bình Hầu phủ quyền cao chức trọng, Lục Cảnh Khiêm lại là đích t.ử duy nhất, năm ngoái Xương Bình Hầu đã thỉnh phong ngôi vị Thế t.ử cho hắn.

Một mối lương duyên tốt đẹp để gả vào gia tộc thế gia trâm anh như vậy, Hứa Nhàn Phương không giữ lại cho nữ nhi của mình, ngược lại lại đẩy ta ra để liên hôn.

Đó là bởi vì ngay từ đầu ả đã biết Lục Cảnh Khiêm có một người trong lòng làm hoa khôi ở lầu xanh.

Nữ nhi của ả gả qua đó sẽ không có hạnh phúc.

Nhưng để bấu víu vào Xương Bình Hầu phủ, trải đường cho con trai ả sau này.

Mối hôn sự này chỉ có thể rơi xuống đầu ta.

Hứa Nhàn Phương sống ngày vinh hoa phú quý lâu quá rồi, có lẽ đã quên mất giữa ta và ả có thù hận của hai mạng người, làm sao ta có thể cam tâm tình nguyện mưu cầu tiền đồ cho con trai ả chứ.

Trong kế hoạch ban đầu của ta.

Lục Cảnh Khiêm có người trong lòng thì càng tốt.

Ta chỉ cần mượn thế lực của Xương Bình Hầu để báo thù cho mẫu thân và em trai.

Ta là người biết ơn biết nghĩa, chỉ cần nửa năm, mối thù lớn của ta được trả, Lục Cảnh Khiêm cầm theo số lộ phí hậu hĩnh cùng người trong lòng bay cao bay xa.

Đúng là vẹn cả đôi đường.

Ngặt nỗi Lục Cảnh Khiêm lại không nghe lọt tai những lời ta nói.

Đã thế hắn lại cố chấp muốn bỏ trốn vào đêm trước ngày đại hôn, ta chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn bị người Lục gia bắt về, chịu ăn bản t.ử, bị nhốt cấm túc.

Ta thực hiện kế hoạch trả thù thứ hai, không cần mượn lực lượng bên ngoài, tự mình khuấy động phong ba bão táp ngay trong nội bộ Lâm gia.

Chẳng qua là tốn thời gian hơn một chút, không sao cả, ta đợi được.

Tính tới tính lui, ta lại không tính đến việc Lục Cảnh Khiêm vừa mới được thả ra khỏi lệnh cấm túc đã đến Lâm gia cầu thân.

Mặc cho Lâm Sơn có chế giễu châm chọc hắn thế nào, hắn vẫn luôn cúi đầu vâng dạ, thái độ vô cùng cung kính.

Hứa Nhàn Phương đúng lúc ra mặt hòa giải: “Lão gia, Lục Thế t.ử đang ở tuổi huyết khí phương cương, bị tình ái làm mờ mắt, nhất thời nảy sinh tình ý mà không màng tất cả, cũng là điều có thể hiểu được.”

“Chúng ta đều từng trẻ tuổi, sự bốc đồng này có thể thông cảm được.”

Lâm Sơn nhấp một ngụm trà.

Có lẽ ông ta nghĩ đến những trở ngại gặp phải khi còn trẻ lúc yêu đương với Hứa Nhàn Phương, khiến ông ta phải để người trong lòng chịu thiệt thòi làm ngoại thất nhiều năm, liền gật đầu đồng ý.

Hôn sự của hai nhà Lục Lâm lại một lần nữa được đưa vào chương trình nghị sự.

Nhận được tin tức, ta chạy đến tiền sảnh, Lục Cảnh Khiêm đang chuẩn bị quay người rời đi.

Ta chặn hắn lại: “Lục Cảnh Khiêm, hôn sự của ta và ngươi đã hủy bỏ, ngươi lại đến cầu thân là có ý đồ gì?”

Lục Cảnh Khiêm nhìn chằm chằm vào ta, hồi lâu sau mới nhếch môi, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

“Lâm Gia Nghi, đây là món nợ mà ngươi nợ Tâm Từ!”

Ta cạn lời thực sự.

Là chính hắn không nghe ta khuyên ngăn, cứ nằng nặc đòi dẫn Tô Tâm Từ bỏ trốn.

Bị bắt về rồi lại đổ hết tội lỗi lên đầu ta.

Lục Cảnh Khiêm cho dù có đau lòng vì mất đi người yêu đến mấy, thì cũng không thể ngậm m.á.u phun người như vậy chứ.

Kiếp trước, ta vẫn nghĩ hắn quá thông minh rồi.

Ta đã vài lần nói với hắn rằng việc hắn và Tô Tâm Từ bỏ trốn thất bại bị bắt không có liên quan gì đến ta, hắn đã hận nhầm người rồi.

Nhưng hắn hoàn toàn không nghe lọt tai.

Thậm chí, hắn còn đổ vấy việc Tô Tâm Từ bặt vô âm tín lên đầu ta.

Hắn nghi ngờ chính ta đã g.i.ế.c c.h.ế.t Tô Tâm Từ.

Có bệnh thì đi tìm đại phu đi, đại phu trong phủ không được thì đi thỉnh thái y đi chứ.

Nhưng hắn cứ không chịu làm vậy.

3

Sau khi ta gả vào Xương Bình Hầu phủ, hắn lúc nào cũng muốn ta phải c.h.ế.t.

Ban đầu, ta lười biếng chẳng buồn để ý đến những thủ đoạn không thể làm tổn hại đến ta của hắn.

Nhưng dần dần, hắn bắt đầu biến tướng càng thêm tồi tệ.

Thậm chí còn cấu kết với Hứa Nhàn Phương để đối phó với ta.

Những trò vặt vãnh đã biến thành mưu kế hiểm độc gian trá.

Ta không thèm giả vờ hư tình giả ý với hắn nữa.

Không phải hắn chung tình sâu đậm với Tô Tâm Từ lắm sao?

Chưa đầy ba tháng, ở hậu viện Xương Bình Hầu phủ đã xuất hiện mười mấy vị tiểu thiếp có dung mạo tương tự như Tô Tâm Từ.

Nạp thiếp cho phu quân với số lượng nhiều như vậy.

Truyền ra ngoài, ta gặt hái được những danh tiếng tốt đẹp như “hiền lương thục đức, đoan trang đại độ”.

Lục Cảnh Khiêm bận rộn đến tối tăm mặt mũi.

Nhìn những vị tiểu thiếp người sau lại càng giống Tô Tâm Từ hơn người trước, hắn không nỡ làm bất kỳ người nào phải đau lòng.