Trọng sinh trở lại đêm trước ngày đại hôn, ta không thèm ngăn cản Lục Cảnh Khiêm và Tô Tâm Từ bỏ trốn nữa.
Mà trái lại, ta còn ném cho con chó coi nhà nửa tảng thịt lợn để bịt cái mõm chó của nó lại.
Lại dùng mỹ nam kế để đuổi khéo mụ già gác cổng nách đi chỗ khác.
Khiến cho chuyến bỏ trốn của bọn họ trở nên vô cùng suôn sẻ.
Cặp đôi si tình oán hận ấy nấp mình trong màn đêm, lao về phía tình yêu ngọt ngào mà họ hằng tưởng tượng.
Nào ngờ đâu, đón chờ hai người họ phía trước sẽ là cảnh nay đây mai đó, chịu đủ sương tuyết và nghèo khổ bần hàn.
Tình yêu thề non hẹn biển của họ, trước mặt hiện thực tàn khốc, chẳng đáng một xu, rẻ rúng như bùn đất.