Có lẽ những ngày tháng sau khi báo thù xong xuôi có chút quá đỗi tẻ nhạt.

Ta chỉ sống đến năm chín mươi tuổi.

Khi mở mắt ra một lần nữa, ta đã trở lại đúng vào đêm Lục Cảnh Khiêm dẫn Tô Tâm Từ bỏ trốn.

Sau khi xác nhận mình đã trùng sinh, ta chống cằm, chăm chú suy nghĩ một hồi.

Chắc là do kiếp trước Lục Cảnh Khiêm và Tô Tâm Từ bỏ trốn không thành công, hắn đã ngáng đường ta không ít trên con đường báo thù, khiến lòng ta có chút không cam tâm.

Bởi vậy mới có cơ hội làm lại một lần nữa này.

Trước mắt ánh đèn dầu hiu hắt như hạt đậu, ta nhìn bộ phượng quan hà bí trên bàn, trong lòng cuồng hỷ.

Lâm Sơn, Hứa Nhàn Phương, còn có cả cặp long phụng của các người nữa, lại sắp được nếm trải cảm giác bị c.h.ặ.t đ.ầ.u một lần nữa rồi.

Chắc chắn sẽ vui lắm đây.

Ban ngày, Lục Cảnh Khiêm đã phái gã sai vặt thân cận đến để mê hoặc ta.

Nói rằng hắn sẽ không bỏ trốn, sẽ bái đường thành thân với ta, nửa năm sau ta giúp hắn giả c.h.ế.t thoát thân.

Cái miệng của Lục Cảnh Khiêm đúng là thứ quỷ tha ma bắt, đến một hơi thở cũng không thể tin nổi.

Ta nghiến răng phắt đứng dậy.

Kiếp này, ta nhất định phải giúp Lục Cảnh Khiêm và Tô Tâm Từ bỏ trốn thành công mới được.

Cũng may kiếp trước đã sống ở Lục gia hơn bảy mươi năm trời, ta biết Lục gia có một con ch.ó canh nhà có khứu giác vô cùng nhạy bén và hung dữ phi thường.

Kiếp trước, hộ vệ Triệu gia có thể truy đuổi được Lục Cảnh Khiêm và Tô Tâm Từ nhanh đến như vậy chính là nhờ con ch.ó canh nhà này đ.á.n.h hơi dẫn đường.

Con ch.ó đó ta thấy khá thích.

Nó đối với ai cũng rất hung dữ, duy chỉ có khi nhìn thấy ta là cái đuôi lại ngoáy tít mù như chân vịt, trên khuôn mặt ch.ó đầy vẻ nịnh nọt.

Quản sự Lục gia để huấn luyện nó nên chưa bao giờ cho nó ăn no.

Đêm ta gả đến Triệu gia, sau khi đ.â.m bị thương Lục Cảnh Khiêm liền ra ngoài viện hít thở không khí, nhìn thấy nó đang đói đến mức mắt nổ đom đóm, đang đào đất tìm đồ ăn.

Ta liền cho nó một chậu đầy cá thịt lớn.

Ánh mắt hung dữ của nó vẫn còn đó, nhưng thấp thoáng đâu đây ta như nhìn thấy nó đang rơi lệ.

Xem đi, một con ch.ó còn biết ơn nghĩa hơn cả Lục Cảnh Khiêm.

Ta đặt lại tên cho nó là “Cảnh Từ”.

Mang về viện t.ử của mình nuôi dưỡng.

7

Lục Cảnh Khiêm biết chuyện ta đặt tên cho con ch.ó như vậy tức đến mức vết thương trên cổ lại bục ra một lần nữa, m.á.u tươi nhuộm thắm dải lụa trắng.

Hắn định xông vào viện của ta để bắt ta phải đổi tên cho con ch.ó, nhưng lại sợ trên người ta vẫn còn ám khí khác nên chỉ đành thôi.

Ta bảo vị cao thủ khinh công được thuê với số tiền lớn đưa ta đến Lục gia.

Một tay hắn cắp ta, một tay ôm nửa tảng thịt lợn, bay lượn trong màn đêm.

Dù sao cũng là bỏ ra số tiền lớn, tố chất nghề nghiệp của tiêu sư rất cao, lẳng lặng giúp ta làm việc, chưa bao giờ nói nhiều lời dư thừa.

Cho nên khi ta đề xuất thêm tiền, bảo hắn tạm thời giả dạng làm tên biến thái dâm tặc để dụ bà già gác cổng ngách đi nơi khác, hắn cũng làm theo đúng như vậy.

Mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi, chỉ đợi Lục Cảnh Khiêm rời khỏi Lục gia một cách thông thoáng không chút trở ngại nào nữa mà thôi.

Sự cố duy nhất ngoài ý muốn chính là con ch.ó đen lớn kiếp trước được ta đặt tên đối ngoại là “Khiêm Từ”, nhưng thực chất gọi là “Đường Đường”.

Nó dường như đã nhận ra ta.

Ban đầu khi nghe thấy tiếng động, lông tơ nó dựng đứng lên, nhe răng gầm gừ nhỏ.

Ta bảo tiêu sư mau ch.óng ném nửa tảng thịt lợn cho nó.

Đối với Đường Đường đã ở bên cạnh ta gần hai mươi năm ở kiếp trước, ta làm sao nỡ đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê nó chứ.

Vậy thì cứ cho nó ăn thật no nê đi.

Cái Lục gia c.h.ế.t tiệt kia lại bỏ đói Đường Đường mấy ngày liền rồi, nó đói đến mức bụng dán vào lưng, gầy trơ cả xương.

Ta xót xa vô cùng.

Ngày mai ta nhất định phải mang Đường Đường đi mới được.

Đường Đường bị nửa tảng thịt lợn còn to hơn cả người nó trước mặt làm cho kinh ngạc, có một khoảnh khắc ngây người ra.

Khoảnh khắc tiếp theo, nó há miệng ngoạm lấy ngốn ngấu ngấu nghiến.

Chỉ mới ăn được một miếng, nó liền ngẩng lên nhìn về phía ta đang đứng trên bức tường vây.

Cái đuôi đang cụp xuống bỗng ngoáy tít mù thành một vòng tròn, quay cuồng đến mức làm ta hoa cả mắt, chỉ sợ nó làm gãy đuôi mất thôi.

“Ư ử...”

Nó phát ra tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ.

Kiếp trước nó cũng thường xuyên làm nũng với ta như vậy, đòi ôm ấp, đòi vuốt ve.

Lòng ta mềm nhũn ra thành một vũng nước, không thể chịu đựng thêm được nữa.

Đợi vị tiêu sư đã hoàn thành nhiệm vụ mỹ nam kế quay trở lại.

Ta nhìn Đường Đường rồi hỏi hắn: “Mang theo con ch.ó này nữa thì có thể bay lên được không?”

Vị tiêu sư quanh năm che mặt bằng mặt nạ, bờ môi lộ ra bên ngoài khẽ giật giật: “Chắc là được.”

Cái gì gọi là chắc là được chứ?

Tức là vẫn có khả năng đang bay giữa đường thì bị rơi xuống đất đúng không.

Ta ôm c.h.ặ.t lấy Đường Đường, dặn dò tiêu sư: “Vạn nhất, ta nói là vạn nhất thôi nhé, nếu anh kiệt sức không thể bay nổi nữa thì hãy đặt ta và Đường Đường xuống trước.”

“Nếu anh bị ngã bị thương thì tính là t.a.i n.ạ.n nghề nghiệp, ta sẽ bồi thường thêm cho anh một khoản thỏa đáng.”

Vị tiêu sư vốn dĩ ít nói ít lời lại một lần nữa mở miệng hỏi ta: “Đường Đường là ai?”

Ta cúi đầu nhìn con ch.ó đen lớn tuy gầy nhưng khung xương to lớn, thân hình đồ sộ trong lòng.

Chương 6 - Trọng Sinh Trở Lại Đêm Trước Ngày Đại Hôn, Ta Không Thèm Ngăn Cản Lục Cảnh Khiêm Và Tô Tâm Từ Bỏ Trốn Nữa - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia