Chúng kéo cô vào một gian phòng trống, trói cô ngồi lên một chiếc ghế gỗ kiên cố.
Tô Vãn Tinh hé mắt, âm thầm quan sát địa hình xung quanh, đếm kỹ số người canh gác và các lối thoát hiểm.
Ánh mắt cô bỗng khựng lại ở cánh tay của tên cầm đầu đang đứng hút t.h.u.ố.c gần cửa.
Trên bắp tay hắn có một hình xăm rất lớn, biểu tượng nhánh cây quấn quanh ngôi sao năm cánh.
Hình xăm này giống hệt biểu tượng bí ẩn khắc trên mặt sau chiếc vòng cổ của mẹ cô.
Tên cầm đầu bước lại gần, hắt một gáo nước lạnh vào mặt cô để ép cô tỉnh dậy.
Hắn lấy điện thoại của cô ra, bấm cuộc gọi video gọi thẳng đến số máy của Phó Cửu Trầm.
Màn hình nhanh ch.óng kết nối, khuôn mặt lạnh lùng của Phó Cửu Trầm xuất hiện, đôi mắt anh đỏ ngầu sát khí.
"Thả cô ấy ra." Giọng Phó Cửu Trầm trầm thấp như tiếng sấm trước cơn giông.
Tên bắt cóc cười vang đầy đắc ý, hắn dí sát lưỡi d.a.o bén ngót vào cổ Tô Vãn Tinh.
"Phó Cửu gia, muốn cứu vợ thì mang toàn bộ hồ sơ Thanh Chi đến đây một mình, không được mang theo vệ sĩ."
Bẫy rập này hoàn toàn trùng khớp với kịch bản tàn nhẫn đã hại c.h.ế.t anh ở kiếp trước.
Tô Vãn Tinh nhìn vào màn hình, cô không hề khóc lóc cầu cứu, ngược lại còn lớn tiếng hét lên:
"Chồng, xưởng dệt số ba này nhiều bụi vải lắm, anh đi lại cẩn thận kẻo ho!"
Phó Cửu Trầm ánh mắt lóe lên, anh lập tức hiểu câu mật hiệu của cô: Nơi này chứa rất nhiều chất dễ cháy.
Cuộc gọi bị cắt đứt, bọn bắt cóc bỏ ra ngoài đại sảnh để chuẩn bị mai phục, chỉ để lại một tên canh gác.
Tô Vãn Tinh nhìn cánh cửa khép hờ, cô biết mình phải tự cứu lấy mình trước khi anh đến.
Cô khẽ lắc đầu, dùng các ngón tay linh hoạt luồn vào trong mái tóc dày của mình.
Một cây kim bạc nhỏ dùng để châm cứu được cô giấu kỹ trong b.úi tóc từ trước.
Cô ngậm cây kim, uốn cong người một cách điệu nghệ để tra kim vào ổ khóa của chiếc còng tay.
"Cạch." Tiếng khóa cơ học nhỏ vang lên, chiếc còng tay lỏng ra.
Tô Vãn Tinh lấy từ trong túi áo ra một gói t.h.u.ố.c bột màu trắng, nhẹ nhàng bước lại gần tên canh gác.
Hắn vừa quay đầu lại thì cô đã dứt khoát hất thẳng nắm bột t.h.u.ố.c vào mắt hắn.
Tên gác cửa đau đớn gục xuống, toàn thân mất hết sức lực, không thể phát ra tiếng động.
Tô Vãn Tinh không chạy trốn ngay, cô cúi xuống lục lọi túi áo của hắn để tìm kiếm thêm manh mối.
Bên ngoài nhà máy, tiếng động cơ xe Rolls-Royce quen thuộc đột ngột vang lên rồi tắt hẳn.
Phó Cửu Trầm ngồi trên xe lăn, tự mình đẩy xe bước qua cánh cửa sắt lớn của nhà xưởng.
Xung quanh hoàn toàn vắng lặng, bọn bắt cóc núp trong bóng tối bắt đầu siết c.h.ặ.t vòng vây.
"Cửu gia quả nhiên là người có tình có nghĩa, dám đến một mình." Tên cầm đầu bước ra.
Phó Cửu Trầm sắc mặt không đổi, đôi tay anh đặt trên thành xe lăn khẽ bấm một nút bấm bí mật.
Hàng chục vệ sĩ ẩn nấp bên ngoài của Phó gia lập tức hành động, cắt đứt toàn bộ đường lui của bọn chúng.
Dù đôi chân vẫn còn đang trong quá trình điều trị giải độc và rất yếu, anh vẫn trực tiếp bước vào vùng nguy hiểm.
Anh nhìn thấy Tô Vãn Tinh từ gian phòng phía trong bước ra, trong mắt anh thoáng qua một tia nhẹ nhõm.
"Vãn Tinh, lại đây." Anh đưa tay về phía cô.
Tên cầm đầu thấy tình thế bị bao vây, mặt mũi trở nên điên cuồng tột độ.
"Đã vậy thì c.h.ế.t chung đi!" Hắn hét lớn, dứt khoát ném ngọn đuốc đang cháy vào đống hóa chất bên cạnh.
"Oành!"
Ngọn lửa lớn lập tức bùng lên dữ dội, bụi vải và hóa chất khiến lửa lan ra nhanh như vũ bão.
Mùi khói khét lẹt, hơi nóng hầm hập và tiếng nổ lớn kích hoạt toàn bộ ký ức kinh hoàng kiếp trước của cô.
Trong biển lửa rực trời, Phó Cửu Trầm bất chấp tất cả, lao thẳng xe lăn tới chắn trước người cô.
Anh dùng tấm lưng rộng lớn của mình ôm c.h.ặ.t lấy cô, che chở cô khỏi những thanh xà nhà đang sụp xuống.
Cảnh tượng này giống hệt khoảnh khắc anh hy sinh mạng sống vì cô ở kiếp trước.
Tô Vãn Tinh hoàn toàn hoảng loạn, cô ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh, nước mắt trào ra, hét lên tuyệt vọng:
"Lần này anh không được c.h.ế.t! Phó Cửu Trầm, anh nghe rõ chưa, lần này anh không được c.h.ế.t!"
Tiếng hét của cô như đ.á.n.h thức sức mạnh tiềm ẩn, Tô Vãn Tinh lập tức lấy lại sự kiên cường vốn có.
Cô không để bi kịch kiếp trước lặp lại, cô đẩy chiếc xe lăn của anh tránh khỏi một thanh gỗ đang cháy rực.
Dựa vào kiến thức hóa học và y học của mình, cô chộp lấy bình chữa cháy gần đó, phun dứt khoát vào lối đi chính.
Cô dập tắt ngọn lửa đang chặn đường, mở ra một lối thoát hiểm an toàn cho cả hai người.
Cùng lúc đó, Phó Cửu Trầm rút từ trong người ra một khẩu s.ú.n.g b.ắ.n điện, hạ gục tên chủ mưu ngay tại chỗ.
Các vệ sĩ Phó gia lao vào giữa đám khói lửa, khống chế toàn bộ những tên đồng phạm còn lại.
Phó Cửu Trầm nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, phối hợp nhịp nhàng cùng cô vững vàng bước qua làn khói đen.
Họ cùng nhau thoát ra ngoài cửa lớn của nhà máy, không một ai bị bỏ lại phía sau.
Số phận của kiếp này đã hoàn toàn được thay đổi bởi sự kiên cường của hai người.
Hiện trường sau vụ cháy hoang tàn, khói đen vẫn còn âm ỉ bốc lên dưới bầu trời tối sầm.
Chu quản gia cùng đội ngũ y tế lập tức tiến lại gần để băng bó các vết bỏng nhẹ cho hai người.
Tô Vãn Tinh ngồi bên cạnh Phó Cửu Trầm, cô nhìn các vệ sĩ đang áp giải tên bắt cóc đi ngang qua.
Lúc gã cầm đầu bị kéo đi, một chiếc thẻ kim loại nhỏ từ trong túi áo hắn rơi ra, leng keng trên mặt đất.
Tô Vãn Tinh cúi xuống nhặt lên, lau sạch lớp bụi than bám trên bề mặt tấm thẻ.
Trên mặt thẻ khắc hình một nhánh cây quấn quanh ngôi sao năm cánh vô cùng tinh xảo.
Biểu tượng này hoàn toàn trùng khớp với biểu tượng trên chiếc vòng cổ của Dung Thanh Chi.
Chu quản gia nhìn thấy tấm thẻ kim loại, sắc mặt ông lập tức thay đổi lớn, giọng nói run rẩy.
"Cửu gia, phu nhân... đây không phải là biểu tượng của thế lực ngầm ở Giang Thành."
"Gia huy này thuộc về Cố gia, một trong những đại gia tộc quyền lực nhất ở Đế Đô."
Phó Cửu Trầm nghe vậy liền nheo mắt lại, anh xoay người, hai tay giữ c.h.ặ.t lấy bả vai của cô.
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt còn đang ngập tràn sự sợ hãi và nước mắt của Tô Vãn Tinh.
"Vãn Tinh."
Giọng anh trầm thấp, mang theo một sự nghi vấn sâu sắc đã đè nén từ lâu.
"Em nói 'lần này anh không được c.h.ế.t' là có ý gì? Lần này có nghĩa là sao?"
Anh nhận ra cô dường như biết trước toàn bộ diễn biến của vụ bắt cóc và ngọn lửa này.
Tô Vãn Tinh nhìn người đàn ông trước mặt, cô nghẹn lời, chưa biết phải giải thích thế nào về chuyện trọng sinh.
Cô chưa kịp đưa ra câu trả lời thì Chu quản gia đã cầm tập hồ sơ chạy lại, cắt ngang bầu không khí.
"Cửu gia, thông tin đã được xác nhận hoàn toàn."
"Gia huy này thuộc về Cố gia Đế Đô."
7.
Cửa ra sân bay quốc tế Đế Đô tấp nập người qua lại.
Tô Vãn Tinh đẩy chiếc xe lăn của Phó Cửu Trầm bước ra ngoài.
Sau vụ cháy suýt c.h.ế.t ở nhà máy phía Nam, sắc mặt cô vẫn còn vương chút mệt mỏi.
Đón hai người là ba người đàn ông trung niên mặc âu phục sẫm màu, đứng ngay bên cạnh chiếc xe sang trọng.
Họ nhìn thấy tấm ghim cài mang biểu tượng gia huy Cố gia trên n.g.ự.c Tô Vãn Tinh, ánh mắt lộ vẻ khinh miệt.
"Cô chính là Tô Vãn Tinh?" Người đi đầu cất giọng lạnh nhạt.
"Đế Đô này có quá nhiều kẻ tìm cách làm giả gia huy để đến Cố gia nhận thân, mong cô hiểu cho."
Họ cho rằng cô chỉ là một đứa con gái tỉnh lẻ, muốn lợi dụng chút manh mối để bấu víu vinh hoa phú quý.