Phó Cửu Trầm ngước mắt, ánh mắt sâu thẳm đột ngột tỏa ra luồng sát khí bóp nghẹt không gian.
Anh khẽ vỗ lên mu bàn tay Tô Vãn Tinh, lạnh lùng lên tiếng: "Chu quản gia, đổi xe của Phó gia."
"Phó phu nhân của tôi không cần bước lên chiếc xe này của Cố gia."
Sự che chở dứt khoát của anh khiến ba người người Cố gia lập tức biến sắc, không dám nói thêm một lời thiếu tôn trọng nào.
Biệt thự Cố gia sừng sững giữa khu hào môn Đế Đô, toát lên vẻ trang nghiêm và cổ kính.
Tô Vãn Tinh bước vào đại sảnh rộng lớn, đối diện trực tiếp với người đàn ông ngồi ở ghế chủ tọa.
Cố Hoài Xuyên, gia chủ đương nhiệm của Cố gia.
Ông mặc một bộ đồ Đường màu xám, mái tóc đã điểm bạc nhưng đôi mắt vô cùng sắc bén, thâm trầm.
Khoảnh khắc Tô Vãn Tinh bước qua cửa, Cố Hoài Xuyên đột ngột đứng bật dậy, chén trà trên tay khẽ chao đảo.
Ông nhìn đăm đăm vào gương mặt cô, nhận ra những đường nét thanh tú giống hệt người trong ký ức.
"Dung Thanh Chi..." Ông khẽ lẩm bẩm, bàn tay run nhẹ.
Tuy nhiên, Cố Hoài Xuyên nhanh ch.óng lấy lại sự bình tĩnh, ngồi trở lại ghế với vẻ mặt nghiêm nghị.
Xung quanh ông, các trưởng bối trong gia tộc cũng bắt đầu xầm xì, nhìn cô đầy dò xét.
Cố Hoài Xuyên từng bị rất nhiều kẻ lừa gạt bằng chiêu trò nhận thân này suốt mười mấy năm qua.
Ông không thể để bản thân yếu lòng trước khi có bằng chứng xác thực.
Từ phía cầu thang bên phải, một cô gái trẻ mặc chiếc váy dạ hội màu hồng nhạt thướt tha bước xuống.
Cố Nhược Lan.
Thiên kim giả đang được hưởng trọn vẹn sự sủng ái của Cố gia suốt bao năm nay.
Cô ta nở một nụ cười vô cùng thân thiện, bước nhanh đến nắm lấy tay Tô Vãn Tinh.
"Chào cậu, chắc cậu là Vãn Tinh đúng không? Mình đã nghe mọi người kể rồi."
"Cố gia nuôi dưỡng mình từ nhỏ đến lớn, mình luôn mong có thêm một người chị em."
Lời nói nghe thì ngọt ngào, nhưng lại cố ý nhấn mạnh vị trí không thể thay thế của cô ta trong nhà này.
Tô Vãn Tinh khẽ rút tay ra, ánh mắt dừng lại ở chiếc ghim cài áo trên n.g.ự.c Cố Nhược Lan.
Chiếc ghim đó mang biểu tượng nhánh cây và ngôi sao, nhưng nhìn kỹ lại thiếu mất một nhánh nhỏ ở phần gốc.
Đó là món đồ mô phỏng theo gia huy chính thức, không phải hàng thật.
Cố Nhược Lan nhận ra ánh mắt của cô, nụ cười trên môi khẽ cứng lại trong giây lát.
Một tiếng sau, tại trung tâm y tế riêng biệt nằm trong khuôn viên của Cố gia.
Tập hồ sơ kết quả xét nghiệm ADN còn thơm mùi mực in được bác sĩ trưởng khoa cung kính dâng lên.
Cố Hoài Xuyên cầm lấy tờ giấy, ánh mắt ông quét nhanh qua các dòng chỉ số phần trăm.
"Khớp lệnh huyết thống chín mươi chín phẩy chín phần trăm." Bác sĩ dõng dạc báo cáo.
Tập hồ sơ xác nhận hoàn toàn Tô Vãn Tinh chính là con gái ruột bị thất lạc của Cố Hoài Xuyên.
Bàn tay Cố Hoài Xuyên run lên bần bật, ông ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt ngập tràn sự nghẹn ngào.
"Con gái... con thật sự là con của Thanh Chi."
Bác sĩ trưởng khoa lật sang trang tiếp theo, tiếp tục đưa ra một thông tin quan trọng.
"Kết quả phân tích mã gen cũng cho thấy, người mẹ quá cố Dung Thanh Chi có quan hệ huyết thống trực hệ với dòng chính Cố gia."
Tô Vãn Tinh đứng yên, cô nhìn người cha ruột đang xúc động, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp.
Sự thật về thân thế của cô đã được phơi bày bằng bằng chứng không thể chối cãi.
Buổi tối, bên trong thư phòng rộng lớn sực mùi sách cũ của Cố Hoài Xuyên.
Chỉ có ông và Tô Vãn Tinh ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn làm việc bằng gỗ lớn.
Cố Hoài Xuyên lấy ra một bức ảnh cũ của Dung Thanh Chi, khẽ vuốt ve tấm hình.
"Năm xưa, mẹ con là thiên kim xuất sắc nhất của Cố gia, nhưng bà ấy đã chọn rời đi."
"Thanh Chi rời khỏi gia tộc vì vô tình phát hiện ra một dự án y học bí mật mang tính hủy diệt."
"Dự án đó bị cấm nghiên cứu, nhưng có kẻ trong bóng tối vẫn âm thầm triển khai nó."
Tô Vãn Tinh nhíu mày: "Vì vậy mẹ con mới phải chạy trốn đến Giang Thành sao?"
Cố Hoài Xuyên đau đớn gật đầu, giọng ông khàn đặc vì hối hận.
"Sau khi rời đi, để bảo vệ bản thân và con, bà ấy đã cắt đứt toàn bộ liên lạc với ta."
"Bà ấy đổi tên từ Cố Thanh Chi thành Dung Thanh Chi, ẩn tính mai danh ở một góc nhỏ."
Bữa cơm tối của Cố gia diễn ra trong một bầu không khí vô cùng xa cách và ngột ngạt.
Mấy vị trưởng bối bên dòng thứ ngồi quanh bàn tròn lớn, sắc mặt ai nấy đều đầy toan tính.
Cố Nhược Lan ngồi bên cạnh Cố Hoài Xuyên, liên tục gắp thức ăn cho ông với vẻ hiếu thảo.
Một vị thúc bá lớn tuổi đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào Tô Vãn Tinh bằng ánh mắt sắc bén.
"Vãn Tinh này, con dù sao cũng mới về, Nhược Lan lại có công quản lý công việc bấy lâu."
"Để giữ hòa khí trong gia tộc, con nên ký một thỏa thuận nhường một phần quyền thừa kế lại."
Cố Nhược Lan cụp mắt xuống, vẻ mặt tỏ ra vô cùng đáng thương và tủi thân.
Tô Vãn Tinh đặt chiếc thìa xuống bát, tiếng động nhỏ nhưng khiến cả bàn ăn lập tức im phăng phắc.
"Các người nhầm rồi. Tôi đến đây không phải để tranh giành tình cảm hay sự sủng ái của cái nhà này."
Cô nhìn thẳng vào Cố Nhược Lan, ánh mắt lạnh lùng, kiên định như băng tuyết.
"Nhưng tất cả di sản, cổ phần và đồ đạc thuộc về mẹ tôi, tôi nhất định sẽ lấy lại không thiếu một xu."
Ngay sau bữa ăn, Tô Vãn Tinh và Phó Cửu Trầm đi thẳng về phía kho lưu trữ tài liệu mật của Cố gia.
Nơi này nằm sâu dưới tầng hầm, được bảo vệ bằng hệ thống cửa thép kiên cố.
Chu quản gia đứng canh bên ngoài, chỉ có hai người bước vào bên trong không gian tối tăm.
Họ đi sâu vào khu vực cất giữ hồ sơ cũ, dừng lại trước một ngăn tủ bằng thép bị khóa c.h.ặ.t.
Trên nhãn của ngăn tủ ghi rõ ba chữ: "Dự án Thanh Chi".
Tô Vãn Tinh nhìn vào ổ khóa của ngăn tủ, cấu tạo của nó vô cùng đặc biệt với một khe hở hình tròn.
Cô lập tức lấy chiếc vòng cổ di vật của mẹ từ trong túi ra, áp mặt sau vào khe khóa.
"Cạch."
Biểu tượng nhánh cây quấn quanh ngôi sao năm cánh trên chiếc vòng hoàn toàn khớp lệnh với ổ khóa.
Chiếc vòng cổ chính là chiếc chìa khóa duy nhất được mẹ cô để lại để mở ra bí mật này.
Cánh cửa tủ thép từ từ mở ra, tiết lộ tập hồ sơ bị niêm phong suốt mười mấy năm qua.
Tô Vãn Tinh nhanh ch.óng lật mở tập hồ sơ nghiên cứu cũ kỹ, các trang giấy đã ngả sang màu vàng.
Phó Cửu Trầm áp sát xe lăn lại gần cô, ánh mắt anh dán c.h.ặ.t vào các công thức hóa học phức tạp.
Hồ sơ ghi chép lại toàn bộ quá trình Dung Thanh Chi âm thầm nghiên cứu y học năm xưa.
Bà không phải người chế ra độc, mà là người đang tìm cách giải một loại độc thần kinh cực kỳ tàn nhẫn.
Tô Vãn Tinh đọc đến dòng mô tả triệu chứng, tim cô đập mạnh liên hồi, toàn thân lạnh toát.
"Chân tay lạnh ngắt vào nửa đêm... đau nhói sau tim... hủy hoại hệ thần kinh vận động."
Loại độc thần kinh bị cấm nghiên cứu này đang tồn tại trực tiếp trong cơ thể của Phó Cửu Trầm.
"Mẹ em từng cố gắng chế tạo t.h.u.ố.c giải cho loại độc này." Tô Vãn Tinh run giọng nói.
"Nhưng nghiên cứu đột ngột bị đình chỉ vì một bệnh nhân thử nghiệm lâm sàng đã t.ử vong bất thường."
Mối thù thân thế của cô và căn bệnh của chồng cô đã chính thức giao nhau tại đây.
Tô Vãn Tinh tiếp tục lật nhanh đến trang cuối cùng của tập hồ sơ dự án bị niêm phong.