Thanh Mai mỉm cười tiếp tục nói:
“Một gian cho bà nội ở, một gian chị ở, một gian em ở.
Xây thêm một gian bếp phụ nữa để đựng vải vóc tạp hóa.
Nhiệm vụ của chị nặng nề lắm đấy, phải giúp nhào xi măng nữa.
Xây nhà không xong là em hỏi tội chị đấy.”
“Có phòng cho chị á?”
Mắt Triệu Tiểu Hạnh bỗng sáng bừng lên, cô ta nói:
“Đừng nói là nhào xi măng, xây gạch chị cũng làm được.
Chuồng lợn tập thể cũng là chị xây đấy.”
Thanh Mai vung bàn tay nhỏ nhắn:
“Thế thì việc xây gạch cũng tính cho chị một phần, nhà mình lại càng tiết kiệm được tiền.”
Triệu Tiểu Hạnh khịt mũi, đạp đôi giày bông ra leo lên giường nói:
“Thế em làm gì?
Việc gì cũng chị làm, em định ngồi không hưởng phúc à?”
“Em vốn có số hưởng phúc mà.”
Thanh Mai cắt xong móng tay cho bà nội, nắm lấy tay Triệu Tiểu Hạnh cắt cho cô ta:
“Tay bẩn quá, ăn uống không rửa tay là có mầm bệnh đấy biết chưa?”
Triệu Tiểu Hạnh bỗng cười nói:
“Em giống mẹ chị thật đấy, đúng là lắm lời.”
Thanh Mai mặt dày nói:
“Con gái à, nhà chúng ta cũng không dư dả gì đâu.
Xây nhà xong mẹ sẽ kẹt tiền đấy, nhớ phải mở mang nguồn thu và tiết kiệm chi tiêu, đi móc tổ chim nhiều vào, biết chưa hả?”
Triệu Tiểu Hạnh cười ngất:
“Trừ tổ chim hỷ thước ra, tổ nào chị cũng móc được hết.”
Thanh Mai thắc mắc:
“Tại sao trừ tổ chim hỷ thước ra chị đều móc được?”
Triệu Tiểu Hạnh nhìn tờ lịch treo trên tường, thở dài như người lớn:
“Đợi sang xuân chim ch.óc bay về là em sẽ biết thôi.”
Thanh Mai cắt móng tay xong cho cô ta, bò ra cạnh cửa sổ mở hé một khe nhỏ.
Luồng gió bắc luồn vào cổ cô.
Thanh Mai nhìn chằm chằm Triệu Tiểu Hạnh, dùng ánh mắt quét xuống chân cô ta.
Triệu Tiểu Hạnh ôm lấy chân nói:
“Em định làm gì?”
Thanh Mai nói:
“Chị mà hiếu thảo thì cởi đôi tất trên chân ra đi.”
Bà nội nãy giờ mới bồi một câu:
“Hầy, ta còn tưởng đồ ăn ở gian ngoài bị thiu rồi chứ.”
Triệu Tiểu Hạnh mặt dày nói:
“Đây là tất con mới may mà, tuyệt đối không phải chân con thối đâu.
Đây là vải nilon hẳn hoi đấy!”
Cô ta tiếc không dám mua miếng vải nilon lớn, toàn dùng những mảnh vụn người ta bỏ đi để chắp vá thành đôi tất.
Thanh Mai xông tới định lột tất của cô ta ra:
“Chính vì vải nilon nên mới thối đấy, cái con nhỏ này, cởi ra cho em!”
“Không cởi, chắc chắn là chân em thối nên em đổ thừa chị!”
Thanh Mai nhất thời không phòng bị, bị Triệu Tiểu Hạnh tóm được chân đưa lên ngửi thử rồi nói:
“Ơ, chân em có mùi xà phòng thơm quá.”
Cô ta suýt nữa hất Thanh Mai văng khỏi giường, Thanh Mai bám c.h.ặ.t lấy mép giường nói:
“Cái đồ nghịch t.ử không chịu rửa chân này!”
Triệu Tiểu Hạnh ngượng nghịu kéo Thanh Mai dậy, tự ôm lấy chân mình ngửi ngửi...
Ngồi chân trần trên giường, bà nội đưa cho Triệu Tiểu Hạnh một đôi tất mới:
“Nhìn xem, đế tất cũng giống của Tiểu Mai đấy, đều thêu hình người nhỏ cho hai đứa, mỗi đứa một đôi, đi vào chân là ngày nào cũng dẫm lên quân tiểu nhân.”
Triệu Tiểu Hạnh xỏ đôi tất mà bà nội đã tốn bao công sức khâu từng mũi kim vào chân, ôm lấy chân ngắm nghía rồi cười hì hì:
“Được người ta quan tâm đúng là thích thật đấy.
Nếu có thêm miếng gì ăn nữa thì càng tuyệt.”
Thanh Mai nói:
“Trong lò có khoai lang nướng đấy—”
Lời còn chưa dứt, Triệu Tiểu Hạnh đã chạy xuống cầm que cời lửa bới trong lò rồi.
Thanh Mai nhắc nhở:
“Ăn ít thôi, để dành đến tối mà ăn.”
Buổi đêm lên núi đào mộ, thường hay bị đói giữa chừng.
Nướng ít khoai lang ôm vào lòng, vừa ấm vừa có cái mà ăn.
Thanh Mai đợi một lát mà không thấy Triệu Tiểu Hạnh vào.
Đợi thêm một lúc nữa vẫn không thấy tăm hơi đâu.
Thanh Mai xỏ giày đi ra, thấy Triệu Tiểu Hạnh đang ngồi trước cửa lò lén lau nước mắt.
Thấy Thanh Mai đến, Triệu Tiểu Hạnh bưng củ khoai lang, miệng đen thui nói:
“Hức hức chị mới ăn có năm củ thôi mà.”
“...”
Thanh Mai quay người bốc mấy củ trong sọt ném vào lò, lại nhét thêm một nắm rơm vào:
“Cái thứ không đáng tiền, ăn bao nhiêu củ cũng được.”
Triệu Tiểu Hạnh nghẹn ngào nói:
“Đúng, cái thứ không đáng tiền, sao mà đáng giá bằng chị được.
Chị còn kiếm được tiền nữa mà.”
Nói rồi cô ta móc hết số tiền bảy tám đồng tích cóp bấy lâu nhét cho Thanh Mai nói:
“Mẹ ơi, giữ lấy cho nhà mình xây nhà nhé.”
Thanh Mai nhìn cô ta trân trân một hồi, rồi mỉm cười nói:
“Được, cái này coi như góp một viên gạch cho nhà mình.”
Triệu Tiểu Hạnh nghe xong thì sướng rơn:
“Thế phòng của chị không cần giường sưởi đâu, chị muốn ngủ giường cơ.”
Thanh Mai đáp:
“Được.”
Triệu Tiểu Hạnh lại nói:
“Nghe nói có nhà kéo điện thắp sáng rồi đấy.”
Thanh Mai nắn nắn số tiền nói:
“Nhà mình cũng kéo.”
Triệu Tiểu Hạnh nói:
“Chỗ ở phải rộng một chút.”
Thanh Mai nắn nắn số tiền nói:
“Chắc chắn phải rộng rồi, cho chị tha hồ xoạc chân trong phòng luôn.”
Triệu Tiểu Hạnh lại bồi thêm:
“Tốt nhất là có thêm một cái máy khâu nữa.”
Thanh Mai trả lại tiền cho Triệu Tiểu Hạnh rồi quay người đi thẳng.
Triệu Tiểu Hạnh vội đứng dậy ôm lấy eo Thanh Mai không cho đi:
“Chỉ cần giường thôi, không cần thứ khác nữa, không cần nữa được chưa hả.”
Thanh Mai xoa xoa đầu cô ta nói:
“Ngoan nhé con gái, con mà thật sự hiếu thảo với mẹ thì đi rửa cái chân ch.ó của con đi, phí cả đôi tất mới bà nội làm cho rồi.”
Mười phút sau, Triệu Tiểu Hạnh chân thơm phức chu môi vào phòng mách lẻo với bà nội:
“Bà ơi, Tiểu Mai chê con.”
Bà nội bịt mũi nói:
“Ta không chê đâu.
Này, ta ngủ đầu giường, con ngủ cuối giường, đừng có qua đây nhé, làm đứa trẻ ngoan đi nào.”
Triệu Tiểu Hạnh:
“...”
Thanh Mai cười đến mức lăn lộn trên giường.
Triệu Tiểu Hạnh giận dỗi một hồi rồi cũng bật cười theo.
Cô ta ngước nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ, sự m-ông lung đã tan biến, ánh trăng sáng trong trẻo tỏa xuống mặt đất.
Một giờ đêm.
“Hai người đào được nhiều thế này rồi à?”
Triệu Tiểu Hạnh quăng cái xẻng sang một bên, nhảy xuống hố bốc những tảng đ-á đã đ-ập vỡ ném ra ngoài.
Thanh Mai ngồi xổm bên mép hố soi đèn pin cho cô ta, thấy cô ta cứ thế đ-ập phá huỳnh huỵch trên mộ, vội nói:
“Nói nhỏ thôi, đừng để người khác nghe thấy.”
Triệu Ngũ Hà đang đào một ngôi mộ mới ở bên cạnh, che nửa khuôn mặt nói:
“Ở đây mà có người khác thì tôi nằm luôn xuống cái hố này cho rồi.
Tiện tay tự đào tự nằm, khỏi phiền đến ai.”
Triệu Tiểu Hạnh ở dưới hố nghe thấy thế thì cười hì hì, Thanh Mai vặn vặn cái đầu đèn pin, cuối cùng cũng soi rõ hơn một chút:
“Hạnh ơi, chị đừng cười nữa, nửa đêm nửa hôm nghe rợn cả người.”
Triệu Tiểu Hạnh vẻ mặt vô tội, cầm xẻng lên nói:
“Chị bị thần kinh à mà nửa đêm ra nghĩa địa cười.”
Triệu Ngũ Hà ở bên cạnh nói:
“Chứ còn gì nữa, trẻ tuổi mà tai đã không thính thế này thì hỏng.”
Thanh Mai dụi dụi lỗ tai, thầm nghĩ, chẳng lẽ do tiếng sét đ-ánh bên tai nhiều quá nên thính giác của mình bị ảnh hưởng rồi sao?
Thế này thì hỏng, tiền thu-ốc men cô biết tìm ai mà thanh toán đây?
Họ lại đào thêm một lúc nữa, Triệu Tiểu Hạnh dùng chân hất đất lại, bực mình nói:
“Cái lão họ Lý lừa tôi, bảo em trai ch-ết rồi lão là độc đinh ba đời.
Mọi người đếm mấy cái mộ này xem, không chỉ có một hai ba bốn năm cái đâu, độc đinh cái con khỉ.”
Thanh Mai bỗng quay phắt lại nói:
“Sao lại có năm cái được?
Rõ ràng là bốn cái mộ mà.”
Triệu Tiểu Hạnh không có đèn pin, chỉ nhìn thấy cái bóng mờ mờ.
Nghe vậy cô ta giơ tay ra chỉ từng cái một:
“Sao lại không phải năm cái chứ, đây chẳng phải là một hai ba bốn... năm...
Năm chạy mất rồi!!”
Cái thứ mà cô ta coi là ngôi mộ thứ năm hóa ra là một cái đầu người, dưới ánh trăng thấy cái đầu đó bỗng nhiên lùi ra xa.
Triệu Tiểu Hạnh “uỵch” một cái quỳ thụp xuống đất, quay lại nhìn Thanh Mai.
Thanh Mai bỗng nảy sinh ác niệm, giật lấy cái xẻng trong tay Triệu Tiểu Hạnh rồi lao tới!
Bất kể là người hay ma, ở đây tuyệt đối không cho phép có thứ gì biết chuyện họ đang đào mộ.
Dù sao cũng đã ch-ết một lần nên gan cũng to hơn, Triệu Ngũ Hà thấy Thanh Mai lao đi, bà cũng cầm cuốc đuổi theo.
Triệu Tiểu Hạnh nhìn trái nhìn phải, bốn bề toàn là nấm mồ, chi bằng đuổi theo còn hơn.
Thế là cô ta tiện tay vớ lấy một cành cây rồi chạy theo.
Trong màn đêm, chỉ thấy Thanh Mai nhỏ nhắn giơ cao cái xẻng, hình ảnh đứng khựng lại như thể sắp đ-ập ch-ết con thú trong ruộng dưa vậy.
Mà “con thú” đó đang co rúm trên khoảng đất trống không dám cử động, ôm đầu hức hức khóc.
Triệu Tiểu Hạnh đứng một bên cảm thán, cái con nhỏ này hung hãn thật, đúng là tấm gương của mình!
“Ông là ai?”
Thanh Mai rốt cuộc không đ-ập “con thú” đó, cái xẻng cắm mạnh xuống đất, cô chân trái dẫm lên xẻng, một tay chống xẻng, một tay chống nạnh.
Triệu Ngũ Hà bao vây ở phía đối diện, sau mấy ngày rèn luyện vác xe đạp, vậy mà không thấy thở dốc mấy.
Bà giơ cuốc nhắm vào “con thú”, đe dọa:
“Đến nghĩa địa làng chúng tôi định làm gì?”
“Tôi... tôi đến viếng mộ đốt vàng mã mà.”
Đối phương cuối cùng cũng mở miệng, hì hục móc từ trong ng-ực ra một xấp giấy vàng mã nói:
“Lúc khác người ta không cho đốt... cầu xin các cô tha cho tôi, các cô đều là những người phụ nữ thép, đừng chấp nhặt với cái lão già sắp xuống lỗ này, làm các cô sợ là lỗi của tôi, tôi xin lỗi các cô.”
Thanh Mai bật đèn pin soi qua, thấy một ông lão g-ầy gò đang co quắp trên đất.
Trên người ông ta đầy những miếng vá chồng chất, đôi má hóp sâu, giọng nói khàn khàn như thể đã hỏng thanh quản vì khóc lóc quá nhiều.
“Ông đốt cho ai?”
Triệu Ngũ Hà tiến lại gần, không nhận ra người này là ai.
Triệu Tiểu Hạnh cũng lại gần, nhìn kỹ thấy hơi quen mắt.
Nhưng quan hệ cưới gả trong làng chằng chịt, cũng chẳng biết là người thân nhà ai.
Ông lão nói:
“Ngôi mộ số hai ở phía bắc, Uông Hải Hoa là vợ tôi, trước khi ch-ết bà ấy bảo muốn được chôn về làng mẹ đẻ...”
Thanh Mai nghĩ ngợi, số nhà 02 đúng là tên này thật.
Nghĩ đến việc bài trừ mê tín dị đoan, không cho đốt vàng mã, nên đêm hôm lén lút đốt cũng không ít, ông lão này chắc không nói sai.
Triệu Ngũ Hà lại hỏi ông ta ở làng nào, trong làng có những ai, đối phương cũng trả lời rành rọt.
“Thôi được rồi, ông đi đi.
Đừng có nói là tối nay gặp chúng tôi đấy.”
Triệu Ngũ Hà dọa ông ta:
“Bí thư làng ông là con rể của ông chú của người anh họ thứ hai của con trai tôi đấy, coi chừng tôi tìm ông tính sổ.”
“Vâng vâng, các bà cứ yên tâm, lão già này có ch-ết cũng không nói nửa lời đâu, miệng kín lắm.”
Thanh Mai gật đầu, Triệu Ngũ Hà hạ cuốc xuống cho ông ta đi.
Thanh Mai thò tay lén sờ vào cái túi đựng vật phẩm “Chính khí lẫm liệt”, quả thực nó đã cho cô thêm dũng khí.
Lúc nãy suýt nữa thì bủn rủn chân tay, sờ vào túi một cái là cứng cáp lên ngay.
Đêm nay lại là một đêm công cốc.
Về đến nhà, Thanh Mai vệ sinh cá nhân đơn giản rồi đi ngủ say sưa.
Không biết có phải do chính khí quá lẫm liệt hay không mà ngay đêm đó cô đã mơ thấy anh.
Tiếng sấm vang rền x.é to.ạc không trung đ-ánh xuống đất tạo nên khói bụi mịt mù, ở phía đối diện vùng đất cháy xém là Cố Khinh Chu với gương mặt lạnh lùng đang đứng đó.
Anh nhất quyết không chịu bước qua, chỉ đứng nhìn Thanh Mai đang bị thiên lôi dồn vào đường cùng.
Thanh Mai bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, đầu đau như b.úa bổ.
Mắt nhắm mắt mở, cô cảm thấy có hơi thở ấm áp bên môi.
Triệu Tiểu Hạnh đang ngồi bên mép giường, dùng thìa bón thu-ốc cho Thanh Mai, thấy Thanh Mai khó nhọc mở mắt liền vội đỡ cô dậy.