Bác Quách tức phát cười, nửa đời ông bôn ba khắp nơi, còn sống được là tốt lắm rồi.

Ông không thể nhịn được, bèn công kích Triệu Tiểu Hạnh:

“Ai mà trẻ bằng cháu được, não mới có ba tuổi thôi.”

Thanh Mai cười ha ha lớn:

“Đừng cãi nhau nữa, bác cứ ngồi yên đó không được đi đâu, cứ ở trong nhà chờ nhé.”

Bác Quách nói:

“Được được được, chờ thì chờ.”

Thanh Mai lại nói:

“Con nặn nhiều một chút, bác đừng có mà không nỡ ăn nhé.”

Bác Quách gõ gõ tẩu thu-ốc xuống đất, thiếu kiên nhẫn nói:

“Biết rồi biết rồi, cháu lắm lời quá.”

Triệu Tiểu Hạnh đang đứng một bên cầm vở bài tập bỗng nhiên cười nói:

“Bác ơi, sao nước miếng bác lại chảy ra từ mắt thế kia?”

Bác Quách lau khóe mắt, cầm tẩu thu-ốc định đ-ánh cô:

“Cái con bé ham ăn này, cháu còn dám nói bác.

Chỉ biết ôm vở viết, chẳng biết giúp đỡ gì cả.”

Triệu Tiểu Hạnh nói:

“Cháu đi giúp rồi, bác giúp cháu viết bài à?”

Nói đoạn, cô đưa vở bài tập cho bác Quách, bên trên toàn là những chữ Tiếng Anh méo mó.

Bác Quách chộp lấy vở lướt qua một cái rồi nói:

“Không gọi cháu là con bé ham ăn nữa, phải gọi là con bé ngốc mới đúng. ‘Good morning’ mà cũng có thể viết thành ‘Good marning’, ầy, sau này cụm từ chắc chắn là không nhớ nổi đâu, khó dạy lắm đây.”

Thanh Mai đang làm việc cùng con lừa già bỗng quay ngoắt đầu lại, nhìn bác Quách trong bộ đồ đầy miếng vá hỏi:

“Bác vừa nói gì cơ ạ?”

Bác Quách ném quyển vở lên chiếc ghế nhỏ:

“Bác chẳng nói gì cả.”

Thanh Mai hứng bột mì xong, đi đến bên giếng nước nói:

“Được rồi, tại con tuổi lớn nên tai nghe không rõ.”

Bác Quách:

“Cháu mắng ai đấy?”

Triệu Tiểu Hạnh nói:

“Hỏi bác vừa nói cái gì cơ mà?”

Bác Quách nói:

“Hai đứa con gái các cháu định qua đây thẩm vấn à?”

Triệu Tiểu Hạnh đổ một gáo nước vào cái máy bơm nước, ghì c.h.ặ.t thanh sắt ép mạnh xuống, dùng áp suất để hút nước ngầm lên.

Thanh Mai ngồi xổm dưới vòi nước, cầm xô hứng nước, nói với bác Quách:

“Bác nói sai rồi.

Hai chúng con một người là phụ nữ góa chồng, một người là phụ nữ ly hôn, không phải con gái nữa rồi.”

Bác Quách phì cười nói:

“Sao bác lại vớ phải hai cái thứ này cơ chứ.

Một đứa là con bé ham ăn, một đứa là con bé trộm vặt.

Ê, còn một tiểu sư phó của các cháu sao không đến?”

Người ông nói là tiểu sư phó chính là Tiểu Yến.

Thanh Mai nói:

“Con bảo cô ấy ở nhà giúp con giã ít bùn bí đỏ và nước rau chân vịt, làm bánh bao hoa thì phải lên màu ạ.”

Bác Quách suy nghĩ một chút rồi đứng dậy nói:

“Ở đây bác còn ít quả óc ch.ó rừng, đ-ập ra rồi cho vào trong luôn.”

Thanh Mai nói:

“Được ạ, bác làm đi.”

Thanh Mai nhận ra bác Quách không muốn nhắc chuyện trước kia, không nhắc thì thôi vậy.

Lúc nhào bột, Tiểu Yến bê chậu đến.

Trong chậu còn có chiếc kéo đã được khử trùng bằng r-ượu cao lương, cô ấy muốn làm bánh bao thỏ con.

Thanh Mai pha màu xong, ba người liền ở trong cái sân nhỏ chật hẹp làm bánh bao hoa.

Bác Quách ở trước hố bếp nhóm lửa, nhà ông đã lâu không nấu cơm, phải tạm sang nhà bà lão Anh hàng xóm mượn xửng hấp.

Bác Quách bập bập tẩu thu-ốc, nhìn ba cô gái vừa nói vừa cười nhào bánh bao, trên mặt bất giác lộ ra nụ cười.

Trong nhà đã lâu không náo nhiệt như thế này, thanh niên không muốn đi lại với ông, bảo ông tính tình gàn dở, nói chưa được ba câu đã muốn mắng người.

Ngoại trừ cán bộ của đại đội bộ mỗi tháng qua thăm lệ thường, mang cho ông ít lương thực, còn những ngày ồn ào như thế này, phải hồi tưởng lại mấy chục năm trước.

Thanh Mai nặn bánh bao, chuẩn bị làm cho bác Quách một quả đào thọ thật lớn.

Tay cô bận rộn, miệng cũng không nghỉ, nói với Triệu Tiểu Hạnh:

“Mình có cách để lũ chim khách đó không đuổi theo mổ cậu nữa rồi.”

Triệu Tiểu Hạnh và Tiểu Yến đồng thanh hỏi:

“Cách gì thế?”

Thanh Mai nói:

“Chúng cứ mổ vào sau gáy cậu, có phải là sợ mắt người không?

Cậu nhìn bù nhìn trên ruộng cũng thế thôi, lũ chim sẻ đó chỉ dám náo loạn sau lưng, chứ mặt trước không dám lại gần.”

Triệu Tiểu Hạnh thấy có vẻ hợp lý, hỏi Thanh Mai:

“Vậy phải làm thế nào?”

Thanh Mai hất cằm về phía Tiểu Yến nói:

“Để tiểu sư phó khâu cho cậu đôi mắt to đằng sau áo, xem đứa nào còn dám mổ cậu nữa.”

Triệu Tiểu Hạnh:

“...

Có tin cậy được không?”

Thanh Mai nói:

“Không thử sao biết?”

Triệu Tiểu Hạnh nói:

“Thất bại thì người bị mổ là mình mà!”

Tiểu Yến nhỏ giọng nói:

“Trên đầu cậu còn bị đi bậy lên nữa kìa.”

Thanh Mai mỉm cười nói:

“Mình chỉ đưa ra ý kiến thôi, thử hay không là do cậu tự quyết định.

Dù sao thì... người bị hói không phải là mình.”

Mảng hói sau gáy Triệu Tiểu Hạnh là bóng ma tâm lý của cô ấy.

Bình thường cô ấy chỉ tết một b.í.m tóc duy nhất để che đi, nếu không phải người thân thiết thì đều không biết.

“Vậy mình vẫn nên thử xem sao.”

Triệu Tiểu Hạnh thở dài, chộp lấy nắm bột bắt đầu nhào.

Cô định làm mấy con chim khách đuôi xám lưng xanh, hấp chín hết rồi ăn sạch.

Trong nhà bác Quách đã lâu không có khói bếp lờ mờ bốc lên, đến nỗi hàng xóm láng giềng xung quanh đều tưởng nhà ông bị hỏa hoạn.

Mọi người bưng chậu và xô xông đến cửa, thấy bác Quách và bọn Thanh Mai đang vây thành một vòng vừa xuýt xoa vừa ăn bánh bao hoa.

Bà nội Anh bưng bát cơm qua, nhìn những chiếc bánh bao hoa đẹp mắt mà cảm thán:

“Lão lừa kia, ông cũng có ngày hôm nay à.

Tôi không cho ông mượn xửng hấp không đâu nhé, ông phải thể hiện chút gì với tôi đi.”

Bác Quách nhìn mớ bánh bao hoa đang xếp hàng chờ hấp, đang lo trời nóng ăn không hết thì phải làm sao, bèn nhìn Thanh Mai hỏi:

“Thưởng cho bà già kia một cái nhé?”

Thanh Mai bưng bánh bao hoa, đổi tay liên tục vì nóng, nói:

“Bác tự mình ra lấy đi ạ.”

Bà nội Anh cũng không lấy không, bà chọn một con cá vàng nhỏ đuôi đỏ bé nhất nhưng tinh xảo nhất, sau khi mang đi một lát, bà bưng từ nhà ra một đĩa lạc nhỏ nói:

“Nhớ kỹ đấy nhé, lão già khọm kia, tôi đây có đi có lại rồi đấy nhé.”

Bác Quách nói:

“Ê, mụ già khọm kia, tôi nhớ rồi.”

Bà nội Anh cười mắng:

“Bao nhiêu tuổi rồi mà còn thích chiếm tiện nghi ở miệng.

Lạc này cho ông uống r-ượu đấy.”

Đối diện có một hộ ba người đang ở, đứa trẻ bảy tám tuổi, cứ lách qua khe chân định vươn tay với bánh bao hoa.

Bác Quách thấy vậy, đứng dậy lấy cho nó một con chim khách lớn.

Đứa trẻ vui mừng khôn xiết, hớn hở nâng niu con chim khách, chẳng nỡ cho ai.

Cha nó vội vàng về nhà mang bình r-ượu dâu tằm nhà tự ủ sang biếu bác Quách, còn có chút ngại ngùng nói:

“Xin lỗi bác Quách, không biết hôm nay bác mừng thọ, biếu bác uống ạ.”

“Gặp mặt thì gọi bác Quách, sau lưng thì gọi lão lừa Quách, thôi được rồi, cảm ơn anh nhé.”

Bác Quách đón lấy r-ượu dâu tằm, nhấp một ngụm.

Cha đứa trẻ hối hận vì cho lão lừa Quách cả một bát lớn mà còn bị ông kháy đểu.

Nghĩ lại người ta còn cho con trai mình một cái bánh bao hoa bột mì trắng, nên cũng nhịn xuống.

Bác Quách nhấp xong một ngụm, hít một hơi thật sâu rồi thở ra, nói với anh ta:

“R-ượu ngon r-ượu ngon, hay là anh mắng tôi thêm vài câu nữa, rồi cho thêm bát nữa đi?”

“Mơ hão đi nhé, nằm mơ đi.”

Thanh Mai trước đây không biết tại sao bác Quách lại có nhân duyên bình thường trong làng như vậy.

Hôm nay coi như mở mang tầm mắt rồi.

Đến một người đắc tội một người, đến hai người đắc tội cả đôi mà.

Triệu Tiểu Hạnh cũng không nhịn được mà phàn nàn:

“Bác ăn ba ba bị mắc nghẹn ở cổ à, gặp ai cũng chẳng t.ử tế nổi.”

Bác Quách lại nhấp một ngụm r-ượu dâu tằm, thở hắt ra một hơi nói:

“Bác đây là vì tốt cho họ thôi, chẳng biết chừng ngày nào đó lại phải quét sạch những người bên cạnh lão già này ấy chứ.”

Thanh Mai và Triệu Tiểu Hạnh nhìn nhau, cảm thấy bác Quách đang nói thật lòng sau khi uống r-ượu.

Thanh Mai ướm hỏi:

“Vậy trước đây bác làm nghề gì ạ?”

Bác Quách gõ gõ tẩu thu-ốc vào đế giày, châm lại rồi rít một hơi nói:

“Lão già này là người bị hạ phóng tới đây, ở thôn Đông Hà hai mươi năm rồi.

Thành phần cao quá, bị người ta đội mũ bắt ngủ chuồng bò.

Cũng nhờ có Đội trưởng Kim sau này là người tốt, biết lão già này nếu còn hành hạ nữa thì xương cốt rã rời mất, nên để bác trông coi gia súc tập thể.”

Sau đó Thanh Mai mới biết, ông đã trông coi gia súc tập thể rất nhiều năm, cho đến hai năm trước mới nghỉ hưu, cùng con lừa già nương tựa lẫn nhau.

Nhưng ông vẫn không nói trước đây làm gì.

Có vẻ như có điều kiêng kỵ.

Triệu Tiểu Hạnh hỏi:

“Thế bác kết hôn chưa, có con cái gì không ạ?”

Bác Quách nói:

“Bác bỏ vợ bỏ con, bác không phải là hạng người tốt lành gì.”

Triệu Tiểu Hạnh không tin:

“Bác không lừa tụi cháu đấy chứ, cháu sao cứ thấy bác mới là người bị bỏ rơi ấy nhỉ.”

Bác Quách giận dữ nói:

“Con bé ngốc kia, cháu thực sự muốn ngày này năm sau ra mộ thắp nhang cho bác à!”

Thanh Mai nhìn Triệu Tiểu Hạnh, rồi lại nhìn bác Quách nói:

“Hay là bác giúp cháu dạy Tiếng Anh cho cậu ấy nhé?

Sau này mỗi ngày ăn cơm tụi cháu đều mang cho bác một phần nhé?”

Bác Quách phả ra một vòng khói thu-ốc, đôi mắt đầy vẻ “đừng hòng lừa được ta”, lạnh lùng cười nói:

“Bác dạy nó á?

Sáng thắp nhang, hiểu không?”

Thấy bác Quách lười chẳng buồn nói nữa, Thanh Mai đành thôi.

Triệu Tiểu Hạnh không bằng lòng nói:

“Cháu có chỗ nào không xứng để bác dạy chứ?”

Bác Quách nói:

“Là lão già này không xứng dạy cháu đấy ạ.”

Triệu Tiểu Hạnh nói:

“Bác xứng.”

Bác Quách nói:

“Cháu mới xúy (nhổ).”

Triệu Tiểu Hạnh nói:

“Ái chà, bác mắng cháu à?”

Bác Quách nói:

“Cháu bắt nạt lão già, cháu không phải người tốt.”

Triệu Tiểu Hạnh lắc lắc cái đầu nhỏ nói:

“Cháu cứ bắt nạt lão già đấy, cháu cứ không phải người tốt đấy.”

Triệu Tiểu Hạnh xắn tay áo định xông vào, bác Quách cầm tẩu thu-ốc lườm cô.

Đằng sau họ, con lừa già kêu lên “ơ à ơ à ——”.

Thanh Mai vội vàng đứng dậy đặt bát xuống ngăn hai người lại, cô định gọi Tiểu Yến giúp một tay, đừng để hai người này lật luôn cái bàn, xem lại thì thấy Tiểu Yến đang lén cười kìa.

Vất vả lắm mới yên ổn trở lại, ăn no uống say, còn thừa lại mấy cái bánh bao hoa để bác Quách ngày mai ăn.

Đi trên đường Thanh Mai vẫn chưa từ bỏ ý định nhờ bác Quách dạy bảo Triệu Tiểu Hạnh.

Nhưng hai kẻ oan gia này phải tính toán kỹ lưỡng mới được.

Thanh Mai và Tiểu Yến đi bên trái con đường nhỏ, Triệu Tiểu Hạnh đi bên phải.

Hễ có con chim nào bay qua là Triệu Tiểu Hạnh lại né né tránh tránh.

May mà con đường này không có cây, chim khách qua lại cũng ít, Triệu Tiểu Hạnh mới được bình an vô sự, sạch sẽ trở về nhà.

Về đến nhà Triệu Tiểu Hạnh kéo Tiểu Yến đến trước máy khâu để khâu đôi mắt to.

Thanh Mai ở nhà đợi Triệu Ngũ Hà, cô còn mang về cho Triệu Ngũ Hà và bà nội mỗi người một cái bánh bao hoa.

Dù sao cũng là đồ dùng để mừng thọ, lấy chút phước lành.

Đợi đến hơn hai giờ chiều, Triệu Ngũ Hà rốt cuộc cũng tới.

Bà đeo túi vải, vội vã nói với Thanh Mai:

“Lát nữa xe của bộ đội đến đón bác đi thăm Cố Trọng Sơn, con đi cùng bác nhé?

Bác lo lát nữa không kiềm chế được tính khí, nhìn thấy con thì tâm trạng có thể tốt hơn chút.”