“Bởi vì vốn dĩ không phải mở trường vì mục đích lợi nhuận, sau khi kiến quốc còn vì thế mà được biểu dương, nhà họ An năm đó lại dốc hết gia tài ủng hộ cách mạng, cho nên đến tận bây giờ ông vẫn đảm nhiệm chức vụ hiệu trưởng, lương và đãi ngộ đều không hề thấp.”

Con trai lớn nhà họ An hiện giờ ở trong quân đội cũng có chút thành tựu, con dâu là học trò do một tay An Kính Chi dạy dỗ, hiện tại cũng đang làm giáo viên tiểu học.

Con trai thứ hai và An Kính Chi ở cùng một trường, nếu không có gì ngoài ý muốn thì sau này sẽ kế thừa vị trí của An Kính Chi.

Con trai thứ ba tuy hiện tại vẫn là bác sĩ thực tập, nhưng hai người con trai này đều chưa kết hôn, lương bổng đãi ngộ lại rất tốt, các loại phiếu thông hành đơn vị phát hàng tháng căn bản dùng không hết, đều giao cho Chu Nam.

Cho nên, điều kiện nhà họ An tuyệt đối là vô cùng ưu tú, ít nhất không cần lo lắng chuyện ăn mặc.

An Tri Hạ lại từ chối:

“Mẹ, thân hình con bây giờ mặc váy cũng không đẹp, hay là cứ bồi bổ cơ thể trước đã rồi hãy tính, tạm thời cứ mua hai bộ quần áo để thay đổi, đợi thời gian tới béo lên chút rồi lại qua đây mua."

Chu Nam cũng hiểu những gì An Tri Hạ nói là có lý, đặc biệt là tiếng “mẹ" này khiến bà trong phút chốc mắt lệ mờ mờ.

“Được được được, vậy thì nghe con, số tiền và phiếu còn lại mẹ sẽ cất đi cho con, đợi về nhà mẹ ngày nào cũng nấu món ngon bồi bổ cho con, đợi con tẩm bổ cơ thể ổn ổn rồi mẹ lại đưa con qua đây."

Chu Nam cảm thấy rất an ủi, dù lớn lên ở nông thôn nhưng con gái bà không hề bị nuôi dưỡng kiểu hẹp hòi hay thiển cận.

Về phần ngoại hình, nhà bọn họ không có ai xấu cả, ngũ quan của con gái cũng rất ngay ngắn, chẳng qua là quá gầy và da dẻ không tốt lắm, chỉ cần để tâm một chút, nuôi lại được chỉ là vấn đề thời gian.

An Tri Ngang đèo An Văn Thanh từ phía bên kia đi tới, một tay An Văn Thanh còn cầm một chiếc trống bỏi, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng “tùng tùng".

“Chọn xong chưa?

Hôm nay em bỏ tiền, mẹ bỏ phiếu là được."

Chu Nam còn chưa biết chuyện An Tri Ngang hỏi xin tiền hai anh trai, bà tức giận lườm anh một cái, nói:

“Bản thân con còn đang hỏi xin mẹ tiền tiêu vặt đấy, lấy đâu ra tiền mà bỏ?"

An Tri Ngang nói một cách hiển nhiên:

“Anh hai anh ba cho chứ đâu, con đã ra ngoài tháp tùng em gái đi dạo phố rồi, hai cái người bận rộn đó không bỏ chút tiền ra thì có coi được không?"

“Chỉ giỏi lý do lý trấu."

Chu Nam cười cười, nhưng bà không nghĩ lão nhị và lão tam sẽ cho anh bao nhiêu tiền, “Tiền anh hai anh ba con cho thì lát nữa đưa cho em gái làm tiền tiêu vặt đi, con bé mới về, không giống mấy anh em các con trên tay đều tích cóp được chút tiền tiêu vặt, hơn nữa con bé ở nhà cũng chẳng có đồ đạc gì, trên tay có chút tiền, lúc cần dùng cũng thuận tiện hơn.

Tiền mua quần áo hôm nay mẹ trả, bố con còn đang lĩnh lương cơ mà, nhà mình có tiền tiêu."

“Thế cũng được."

An Tri Ngang đảo mắt, thế này chẳng phải lại tiết kiệm được một khoản sao?

Dù không phải cho anh, nhưng là cho em gái anh, anh cũng vui lắm.

Chu Nam cầm đôi giày vải An Tri Hạ chọn xem cỡ giày, nói:

“Tri Hạ, cỡ giày của con giống chị dâu cả đấy, hay là thôi đừng mua giày vải nữa, con đi chọn một đôi giày da nhỏ đi, mẹ nhớ chị dâu cả của con dạo trước làm mấy đôi giày mới còn chưa đi đâu, về bảo nó đưa cho con một đôi đi trước."

Dù nhà không thiếu tiền tiêu nhưng Chu Nam cũng là người sống thực tế, chỗ nào cần tiết kiệm thì vẫn phải tiết kiệm.

An Tri Hạ thì không có ý kiến gì, chỉ lo lắng hỏi:

“Như vậy có phiền chị dâu quá không mẹ?"

“Không sao đâu, chị dâu con không phải người hay chuyện đâu, chỗ mẹ còn mấy bộ quần áo cũ không mặc được nữa, đợi vài ngày nữa quấy hồ làm giày mới rồi trả lại cho nó là được."

Nhìn dáng vẻ tùy ý của Chu Nam là biết mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu ngày thường của bọn họ rất tốt.

Cũng đúng, Liễu Linh là con dâu mà An Kính Chi nhắm trúng, nếu là loại người tính toán chi li thì ông cũng không chọn về cho con trai mình, chưa kể còn là con dâu trưởng, giữ vị trí rất quan trọng trong nhà.

Còn Chu Nam, cũng là ông cụ nhà họ An năm đó nhắm trúng trước, mới chọn về cho cháu trai mình.

An Tri Hạ chọn một đôi giày da nhỏ màu đen cỡ 37, Chu Nam cầm đi thanh toán, sau đó lại mua vài món đồ gia dụng thông thường, trả tiền xong thì ra khỏi bách hóa.

Ở cổng, Chu Nam bảo An Tri Ngang đưa An Tri Hạ đi mua mấy cái bánh nướng, bà sang trạm thịt và trạm rau đối diện mua ít đồ.

Gần nhà cũng có hợp tác xã cung ứng và trạm thịt, trạm rau, nhưng hàng hóa không đầy đủ bằng bên bách hóa này, vả lại về nhà mới mua thì phải đi vòng một đoạn, chi bằng cứ sắm sửa đủ ở đây rồi hãy về nhà.

An Tri Hạ ăn chiếc bánh nướng mè giá 7 xu một cái, còn bẻ một miếng đưa cho An Văn Thanh.

Cậu nhóc một tay cầm trống bỏi một tay ăn bánh nướng, An Tri Ngang phải dùng cả hai tay giữ thì mới đảm bảo cậu bé không bị ngã.

Chỉ là, cứ như vậy, trên đầu anh lại rụng đầy vừng trắng, tức đến mức anh bế An Văn Thanh xuống ôm vào lòng, còn cố ý muốn đ.á.n.h vào cái m-ông nhỏ của cậu bé.

Chu Nam xách một dải thịt ba chỉ quay lại, trên tay còn cầm hành và rau xanh, bà nhìn ba anh em:

“Còn gì cần mua nữa không?

Nếu không còn thì chúng ta về thôi?

Đợi buổi tối bố các con về, lại bảo ông ấy đưa con đi thăm ông bà nội, con về rồi thì cũng phải báo cho họ một tiếng."

“Con không có gì cần mua nữa ạ."

An Tri Hạ nói.

Chu Nam lúc này mới phát lệnh:

“Vậy chúng ta về thôi."

Chu Nam xếp đồ mua được vào túi, vải vóc và quần áo để riêng, An Tri Hạ vẫn ôm An Văn Thanh ngồi ở ghế sau xe của An Tri Ngang.

Vừa vào cửa nhà đã thấy trong sân đỗ hai chiếc xe đạp.

An Mỹ Vân sắc mặt không tốt từ trong phòng đi ra:

“Mẹ, ông nội bà nội qua đây rồi, cả anh Kiến Quốc cũng đến nữa."

Bà cụ nhà họ An vốn không thích cô cháu gái An Mỹ Vân này cho lắm, lúc nhỏ thấy cô nhậm tính nghịch ngợm, hai năm nay lại ghét cô tâm tư không chính trực, quá mức nịnh nọt lấy lòng một số người.

Cái “một số người" này dĩ nhiên là những người mà trong ký ức kiếp trước của An Mỹ Vân sau này sẽ có tiền đồ.

An Kính Chi còn chưa về, Chu Nam vừa nghe thấy ông cụ và bà cụ đến thì lập tức hoảng loạn.

Bà là cháu dâu do ông cụ định đoạt, nhưng ông cụ và bà cụ năm đó chê thân phận bà quá thấp, đối với bà luôn lạnh nhạt.

Sau này sau khi kiến quốc, nhà họ An quyên góp gia sản nên cũng không còn được như xưa, cộng thêm thân phận ba đời bần nông của bà ở giai đoạn sau cũng có chút tác dụng, lại thêm mấy đứa con lần lượt chào đời, lúc này bà cụ mới cho bà chút sắc mặt tốt.

Nhưng cho đến tận bây giờ, khi gặp bà cụ, trong lòng bà vẫn có chút sợ hãi.

“Bác gái và Tri Ngang về rồi ạ?"

Bùi Kiến Quốc cũng từ trong phòng đi ra, cười hì hì chào hỏi, ánh mắt đột nhiên đặt lên người An Tri Hạ, anh ta cũng không đổi sắc mặt:

“Đây chính là em Tri Hạ mới tìm về được phải không?

Quả nhiên rất giống bác gái đấy."

Thấy Bùi Kiến Quốc cũng ở đây, Chu Nam coi như thở phào nhẹ nhõm.

Dù chuyện xảy ra trong nhà quá mức hoang đường, nhưng có người ngoài ở đây, ông cụ và bà cụ chắc sẽ không đến mức nổi giận với bà chứ?

Cứ cầm cự qua lúc này đã, đợi bố bọn trẻ về thì giao hết cho ông ấy ứng phó là được.

Vì vậy, Chu Nam rất nhiệt tình chào đón Bùi Kiến Quốc.

An Tri Hạ không hề mở miệng, cô biết Bùi Kiến Quốc này, trong những năm làm linh hồn đi theo An Mỹ Vân, cô không chỉ một lần nghe An Mỹ Vân nhắc tới, trong kiếp mà cả hai đều chưa trọng sinh, Bùi Kiến Quốc hẳn là chồng tương lai của cô.

Khác với nhà họ An, nhà họ Bùi xuất thân bần hàn, ông cụ Bùi dựa vào quân công mà có chỗ đứng ở thành phố Cẩm, hồi còn chiến tranh thường xuyên đến nhà họ An xin lương xin tiền.

Ông cụ An năm đó rất tán thưởng ông cụ Bùi, hai người cũng xưng hô chú cháu.

Cũng vì thế mà hai nhà coi như là thế giao.

Hiện giờ ông cụ Bùi đã nghỉ hưu, sân nhà ông ở ngay sát vách ông cụ An.

Tính ra năm đó ông cụ An vào quân đội, ông cụ Bùi còn là người tiến cử, hai người là anh em vào sinh ra t.ử.

Từ lời của An Mỹ Vân được biết, bản thân Bùi Kiến Quốc không có tiền đồ gì lớn, cộng thêm là con một đời cháu nhà họ Bùi nên được nuông chiều đến mức hơi phế, hiện tại cũng chỉ dựa vào gia đình mà kiếm được một chức thư ký ở cơ quan bộ ngành.

Nhưng Bùi Kiến Quốc còn có một người chú út, trông chỉ lớn hơn anh ta vài tuổi.

Năm đó ông cụ Bùi dẫn hai con trai đi làm cách mạng, để vợ ở nhà một mình phụng dưỡng cha mẹ chồng, cho nên đứa con út này là do hai vợ chồng sinh ra sau nhiều năm xa cách trùng phùng, khoảng cách tuổi tác với hai người anh lớn hơi xa.

Người chú út này của Bùi Kiến Quốc thì rất lợi hại, tuổi trẻ tài cao, ở trong quân đội chức vị đã không thấp, sau này vì bị thương mà giải ngũ về làm giám đốc nhà máy thép, lại gặp đúng luồng gió cải cách mở cửa mà phất lên như diều gặp gió, trở thành một nhân vật kinh tế rất đáng nể.

Chỉ tiếc là vì vấn đề sức khỏe nên cả đời không kết hôn sinh con, chưa đầy năm mươi tuổi đã bệnh mất, để lại một khoản di sản khổng lồ cho đứa cháu trai Bùi Kiến Quốc này.

Mà Bùi Kiến Quốc cả đời tầm thường, lại ở tuổi ngoài bốn mươi kế thừa một khoản di sản lớn, một đêm phất nhanh thì dễ sinh thói hợm hĩnh, cộng thêm thời thế mở cửa, riêng bồ nhí bên ngoài đã nuôi mấy cô.

Tiếc là anh ta quá ngu ngốc, có tiền cũng không giữ được, sau này bị người ta lừa cho một vố đau đớn.

Trong mắt An Mỹ Vân, An Tri Hạ số tốt là vì có một đứa con trai giỏi, nhân cơ hội đó tiếp quản sản nghiệp từ tay Bùi Kiến Quốc để xoay chuyển tình thế.

Mà Bùi Kiến Quốc sau khi vấp ngã một cái đau đớn cũng ngoan ngoãn hơn, tiếp tục cuộc sống nửa đời đầu ăn bám chú út, nửa đời sau ăn bám con trai.

An Mỹ Vân thấy An Tri Hạ nhu nhược là vì sau khi Bùi Kiến Quốc làm ra những chuyện như vậy mà cô vẫn có thể nhẫn nhịn tiếp tục sống cùng anh ta.

Đúng là đủ nhu nhược thật, ngay cả chính An Tri Hạ cũng cảm thấy như vậy.

Nhưng công bằng mà nói, An Mỹ Vân vừa trọng sinh đã lợi dụng sự tiên tri của kiếp trước để hại ch-ết An Tri Hạ, lại thả thính Bùi Kiến Quốc khiến anh ta trở thành một con cá trong ao của mình, chẳng phải cũng vì trong lòng ngưỡng mộ cuộc sống phu nhân quý tộc kiếp trước của cô sao.

An Mỹ Vân sở dĩ cứ thả thính Bùi Kiến Quốc mà vẫn còn do dự, chẳng qua là vì sự phát đạt của Bùi Kiến Quốc là ở giai đoạn sau, thời gian còn dài lắm, hơn nữa còn là dựa vào người khác, cộng thêm trong tay cô còn có những lựa chọn ưu tú khác.

Cô vốn muốn thả thính Bùi Cảnh hơn, tiếc là Bùi Cảnh không thèm nhìn cô.

An Tri Hạ đã biết Bùi Kiến Quốc không phải hạng người tốt lành gì, trong lòng dĩ nhiên là muốn tránh xa anh ta.

Nhưng An Mỹ Vân dường như cứ đinh ninh rằng cô sẽ nhìn trúng Bùi Kiến Quốc, cố ý phô trương vị trí của mình trước mặt cô, đôi mắt đẹp thẹn thùng nhìn Bùi Kiến Quốc, Bùi Kiến Quốc cũng vì sự thay đổi ở kiếp này của An Mỹ Vân mà có chút thiện cảm với cô, cái liếc mắt đưa tình giữa hai người rơi vào mắt người ngoài trông chẳng khác gì đang tâm đầu ý hợp.

Chương 16 - Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia