“Trông cậy vào việc cô đi thương hại An Mỹ Vân, làm sao có thể chứ?”
Chu Nam hoàn toàn á khẩu, An Mỹ Vân thì lại rất hoảng loạn:
“Mẹ, mẹ đang nói gì thế ạ?
Xuống nông thôn gì cơ?
Bố chẳng phải đã nói sẽ sắp xếp cho con một công việc để ở lại thành phố Cẩm sao?"
Sợ Chu Nam không biết cách nói chuyện, An Kính Chi vội vàng lên tiếng:
“Mẹ con không biết cách diễn đạt, không phải ông nội con ép con xuống nông thôn, mà là thời thế hiện nay như vậy, rất nhiều con em gia đình cán bộ cao cấp cũng đều tự nguyện đăng ký xuống nông thôn để ủng hộ công cuộc kiến thiết đất nước rồi, nhà mình chưa có con cái nào xuống nông thôn, ban tư tưởng dạo gần đây làm việc rất gắt gao, nhà mình cũng không thể quá khác biệt, cho nên cũng nhất định phải có một người xuống nông thôn mới được."
An Mỹ Vân không khỏi nhớ lại kiếp trước, bọn họ cũng nói những lời như vậy.
Tuy nhiên kiếp trước nhà họ Cao không chịu nhiều ảnh hưởng, cho nên sau khi thu xếp một hồi, cô ta đã xuống nông thôn ở gần làng An Lạc.
Vì vậy đối với việc kiếp này hại An Tri Hạ thất bại, nhà họ Cao cũng tan rã theo, cô ta không cảm thấy có gì đáng tiếc.
Nhà họ Cao không còn nữa, bọn họ dĩ nhiên không thể để cô ta xuống nông thôn ở gần được, nhưng lần này dường như t.h.ả.m hơn, bọn họ lại muốn để cô ta đi xa.
Kiếp trước ở nhà họ Cao, ngay dưới mí mắt của họ mà cô ta còn phải chịu tổn thương, lần này đi xa rồi chẳng phải càng cô độc không ai giúp đỡ sao?
Tính toán bao nhiêu chuyện, triển khai trước hai năm mà vẫn cứ đi một bước thất bại một bước, An Mỹ Vân làm sao có thể cam tâm cho được?
“Bố, bố đã hứa sẽ tìm việc cho con mà, bố không được thất hứa đâu, con không muốn xuống nông thôn, con sợ lắm, bố ơi..."
An Mỹ Vân thật sự rất sợ, bởi vì những trải nghiệm ở kiếp trước đã để lại bóng ma quá lớn trong lòng cô ta.
An Kính Chi cũng không nỡ, nhưng ông cụ là người coi trọng huyết thống.
Mỹ Vân đã chiếm mất 18 năm cuộc đời của An Tri Hạ, giờ để cô ta dùng danh nghĩa con cái nhà họ An xuống nông thôn cũng là trách nhiệm mà cô ta nên gánh vác.
Cuộc đời không có gì là thập toàn thập mỹ, cũng chẳng có gì là thuận buồm xuôi gió, có được thì ắt có mất.
Nhà họ Cao năm xưa chỉ nghĩ đến việc để con gái mình trở thành người thành phố để hưởng phúc, chắc cũng không lường trước được rằng nhiều năm sau quốc gia lại có một chính sách để người thành phố xuống nông thôn ủng hộ như vậy.
An Kính Chi:
“Mỹ Vân, xuống nông thôn là để ủng hộ kiến thiết quốc gia, đó là việc tốt, con đừng nghĩ nó đáng sợ như vậy có được không?"
An Mỹ Vân thu lại vẻ đáng thương, ánh mắt dần trở nên thâm trầm.
Nói thì dễ thật đấy, nhưng những nỗi khổ sở đã nếm trải ở kiếp trước làm sao cô ta có thể không nghĩ đến cho được?
An Tri Hạ cũng không ngờ được mọi chuyện lại có kết cục như thế này.
Chẳng trách Chu Nam vừa rồi lại kích động đến vậy.
Tuy nhiên, cô lại càng thêm cảm kích ông cụ và bà cụ.
Bất kể bọn họ có mục đích gì, nhưng kết quả đối với cô mà nói là tốt nhất.
An Kính Chi vội vàng đi làm nên cũng không có quá nhiều thời gian nán lại.
Chu Nam vốn định buổi chiều đưa An Tri Hạ đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe, nhưng cứ đà này thì bà cũng thật sự không còn tâm trí đâu nữa.
An Tri Hạ cũng rất m-ông lung, rõ ràng kiếp trước cô đã nghĩ thông suốt rồi, vậy mà khi trải nghiệm lại một lần nữa cô dường như lại bị giới hạn bởi những chuyện này.
Uể oải quay về phòng, cô gạt bỏ những suy nghĩ phiền não này, vốn định vào không gian xem thử thì cửa phòng lại vang lên tiếng gõ.
An Tri Ngang từ bên ngoài đi vào, nhìn dáng vẻ im lặng không nói lời nào của An Tri Hạ, anh hỏi cô:
“Có phải em không vui không?"
“Cũng không hẳn ạ."
Cô không cảm thấy không vui, chỉ là cảm thấy tư tưởng của mình bị những chuyện này giới hạn lại, trái lại có chút bỏ gốc lấy ngọn, trong đầu chỉ còn lại toàn là thù hận và những mong mỏi viển vông.
Rõ ràng cuộc đời nên hướng về phía trước mới đúng, ý nghĩa của việc trọng sinh là để sống tốt cuộc đời của mình, bù đắp những hối tiếc trước đây chứ không phải là cưỡng cầu những thứ không thuộc về mình, ví dụ như tình yêu thương của cha mẹ.
Cô chính là muốn ích kỷ một chút, người yêu thương cô thì cô mới yêu thương lại, còn những người không yêu thương mình thì cô cũng không muốn bản thân phải bỏ ra quá nhiều tình cảm vô nghĩa, vì như vậy sẽ chỉ khiến cô bị tổn thương và buồn phiền.
Khoảng thời gian 100 năm, tuy bản thân cô không trực tiếp trải qua nhưng đã chứng kiến quá nhiều, quá nhiều rồi.
Tình cảm vốn dĩ từ lâu đã trở nên nhạt nhòa.
Nếu không phải bọn họ chủ động thể hiện thái độ quan tâm yêu chiều đối với cô thì cô cũng sẽ không có thêm nhiều kỳ vọng vào bọn họ như thế.
Thực tế cứ như anh hai và anh ba thì tốt nhất, nhàn nhạt thôi, không cần quá nồng nhiệt, chỉ cần không làm tổn thương nhau là đã đủ lắm rồi.
“Anh tư, anh thật sự định đi nhập ngũ sao?"
An Tri Hạ đã nghĩ thông suốt nên không còn thất vọng nữa, nhưng đối với An Tri Ngang thì lại khác, có lẽ vì lý do là anh em song sinh, cũng có lẽ vì thái độ luôn hướng về phía cô của anh.
“Trước đây có nhắc qua đôi lần, nhưng mẹ không đồng ý, bảo là giống như anh cả cứ biền biệt xa nhà, một năm chẳng về được mấy lần, thực ra nếu thật sự có thể đi nhập ngũ thì anh rất sẵn lòng."
Chủ yếu nhất vẫn là quá nguy hiểm nên Chu Nam mới không yên tâm.
Con trai và con gái rốt cuộc vẫn là không giống nhau, bảo vệ Tổ quốc chính là ước mơ xa vời nhất trong lòng anh.
Nhưng vừa nghĩ tới việc em gái chỉ mới vừa trở về, nhìn thái độ của bố mẹ lại cứ d.a.o động giữa cô và Mỹ Vân, anh hai anh ba thì rõ ràng giữ thái độ trung lập, anh mà bỏ đi vào lúc này thì ai sẽ là người bảo vệ em gái đây?
An Tri Ngang vốn sống phóng khoáng tự tại suốt 18 năm, đây cũng là lần đầu tiên có chuyện khiến anh phải phiền lòng.
An Tri Hạ từng nghe từ miệng An Mỹ Vân nói rằng, trong cái kiếp mà bọn họ đều chưa trọng sinh đó, An Tri Ngang cũng đi nhập ngũ, sau này còn được quân đội đề cử vào trường quân sự, thành tựu lại không hề thấp.
Nhưng ở kiếp trước, sau khi An Tri Hạ ch-ết, thường xuyên thấy An Mỹ Vân nói xấu việc đi lính trước mặt Chu Nam, nào là đi đâu cũng nguy hiểm lại không thể thường xuyên về nhà, chính vì thế mới khiến Chu Nam phản đối An Tri Ngang nhập ngũ.
Về sau An Tri Ngang xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, An Mỹ Vân ngược lại được ở lại thành phố làm việc, lấy chồng sinh con.
Điều này dẫn đến việc khi nhà họ An bị hãm hại thì An Tri Ngang đang ở nông thôn nên cũng nhờ đó mà thoát được một kiếp.
Sau này anh biết chuyện biến cố gia đình tìm cách quay trở về thì mọi chuyện đã khác xưa, lúc đó cũng không biết trong nhà là do An Mỹ Vân hại nên đã tạo cơ hội cho cô ta khiến bản thân phải chịu cảnh lao tù, cuối cùng vẫn là gục ngã dưới tay cô ta.
Nghĩ lại những ký ức mà chỉ có bản thân mình mới biết đó, trong lòng An Tri Hạ cũng đầy cảm khái.
Nhưng ở kiếp này, cô hy vọng An Tri Ngang có thể tiếp tục đi trên con đường của cái kiếp mà cả hai đều chưa trọng sinh kia, đó mới là con đường không bị pha tạp bởi thủ đoạn của người khác và cũng là con đường tinh khiết nhất.
Còn về những người khác trong nhà họ An, dù bọn họ không dành quá nhiều tình thương cho cô nhưng cô cũng không hy vọng bọn họ lại bị hãm hại đến mức ch-ết t.h.ả.m.
“Anh tư, nếu anh đã muốn thì cứ đi đi, suy nghĩ của người khác không phải là ý kiến của anh, đừng vì nguyên nhân của người khác mà để cuộc đời mình phải hối tiếc.
Anh tư của em trông đẹp trai thế này, nếu khoác lên mình bộ quân phục nữa thì chắc chắn là oai lắm luôn."
“Thật sao?
Em gái, em cũng thấy anh tư nên đi nhập ngũ sao?"
Đây là người đầu tiên trong nhà ủng hộ mình, An Tri Ngang cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
“Làm trai thì phải có lý tưởng, hoặc là khoác lên mình bộ áo y sĩ cứu người, hoặc là khoác lên mình bộ quân phục bảo vệ phương xa.
Giờ không tranh thủ lúc bố mẹ còn khỏe mạnh, bản thân còn trẻ mà xông pha, đợi đến lúc bố mẹ già yếu, lại có vợ con cần chăm sóc thì chẳng phải càng khó dứt áo ra đi sao?
Đến lúc đó người khác đã công thành danh toại rồi, còn anh thì vẫn đang cực khổ, nghĩ lại chẳng phải rất bi ai sao?"
An Tri Ngang bị những lời lẽ rất ra dáng của An Tri Hạ chọc cười:
“Còn cực khổ nữa chứ, làm sao có chuyện t.h.ả.m như em nói được?"
Dẫu sao nhà họ An bọn họ vẫn có chút nền tảng, chẳng qua những nền tảng này hiện tại không tiện để lộ ra ánh sáng mà thôi.
Những thứ khác không nói, hồi công tư hợp doanh năm đó, số tiền thuê nhà thu được cũng không đến mức để anh phải cực khổ.
“Em chỉ ví von vậy thôi mà, đâu có nói là anh tư thật sự cực khổ đâu.
Em chỉ thấy chúng ta nên tranh thủ lúc còn trẻ không vướng bận gì mà hoàn thành ước mơ của mình, đừng để cuộc đời mình phải hối tiếc, cho dù là thất bại đi chăng nữa thì sau này khi về già nghĩ lại ít ra chúng ta cũng đã từng nỗ lực vì mục tiêu của mình, chứ không phải vì sợ này sợ nọ mà bỏ lỡ để rồi khi nhìn lại chỉ còn toàn là hối hận và không cam lòng."
An Tri Hạ tinh nghịch nói:
“Hơn nữa cho dù sau này anh tư có thật sự cực khổ đi chăng nữa thì cùng lắm là em cùng anh chịu khổ thôi, như vậy đã đủ trượng nghĩa chưa?"
“Phải phải phải, trượng nghĩa lắm luôn."
An Tri Ngang vỗ nhẹ vào mũi cô, trong lòng cảm thấy ấm áp.
Trước đây đám bạn bè xung quanh đều khen em gái nhà họ tốt, ngoan ngoãn lại nghe lời, còn mặc quần áo giày dép do em gái làm để khoe khoang với anh, anh thì chẳng bao giờ có cảm giác đó.
Thì ra không phải là do em gái không đủ ngoan ngoãn nghe lời, mà là do không đúng người thôi.
Nhìn em gái ruột của mình, anh liền cảm thấy cho dù cô có làm loạn trước mặt anh thì chắc chắn trông cũng rất đáng yêu.
An Tri Ngang bảo muốn dẫn An Tri Hạ ra ngoài đi dạo một chút, anh đã quyết định đi nhập ngũ rồi, bất kể bố mẹ nghĩ gì, cùng lắm thì anh trốn đi.
Tranh thủ lúc anh còn ở nhà, dẫn cô đi làm quen với môi trường xung quanh trước đã.
Tránh để sau khi anh đi rồi đến cả người bầu bạn với cô cũng không có.
Trên đường đi, có người hỏi An Tri Ngang người bên cạnh là ai, anh đều nói thật, dẫu sao chuyện em gái bị tráo đổi gia đình cũng không định giấu giếm, nếu không thì giải thích sao về việc tự nhiên anh lại có thêm một cô em gái được?