“Liễu Linh cũng nghe ra rồi, cô hỏi là chia gia sản, Tri Hạ lại nói là của hồi môn, hoàn toàn không tiếp lời cô.”

Xem ra ai cũng chẳng phải kẻ ngốc.

Cô cũng chẳng phải muốn dòm ngó cái gì, chỉ là tò mò xem được chia bao nhiêu thôi.

Hỏi thêm nữa thì có nguy cơ bị ghét, Liễu Linh cũng không muốn làm quan hệ trở nên căng thẳng nên chủ động chuyển chủ đề.

Tri Hạ cũng chẳng bận tâm, may mà Liễu Linh còn biết tiến biết thoái, không giống như Vương Nguyệt không biết xấu hổ, nếu không nhà họ An e là không được yên ổn rồi.

Đối phương là có mục đích khác nên cuộc trò chuyện này cũng chẳng mấy vui vẻ.

Tri Hạ đi lấy cho cô một ít đào, rồi đề nghị sang bên cạnh ngồi chơi một lát.

Liễu Linh dường như cũng nhận thấy mục đích của mình quá rõ ràng, hơi ngượng ngùng cười một tiếng rồi đứng dậy đi cùng cô.

Bùi Cảnh cũng hiếm khi về, buổi trưa dẫn Thần Diệp và bé Sáu đi uống rượu với bạn bè, giờ đang đưa lũ trẻ ở bên cạnh, bảo dì Trương sang giúp một tay, mọi người cùng nhau ăn bữa trưa.

An Tri Khánh vừa dẫn Liễu Linh đi khỏi, sắc mặt bà cụ liền trầm xuống.

Ông cụ lén lén nháy mắt với bà:

“Con cái đều có cuộc sống riêng của chúng rồi, gia sản cũng đã chia rồi, bà bảo bà còn quản nhiều thế làm gì?

Chẳng phải là tự chuốc lấy bực mình sao?”

Bà cụ mấp máy môi, cuối cùng không nói thêm gì nữa, ngược lại đứng dậy:

“Tri Hạ, dẫn theo Uyển Tình, bà nội đưa hai mẹ con đi một nơi, mấy đứa nhỏ cứ để ở nhà cho ông nội và dì Trương bọn họ trông nhé.”

Kể từ sau khi cụ Bùi qua đời, cuộc sống của ông cụ càng trở nên đơn điệu hơn, tinh thần cũng không còn vui vẻ như trước.

Ngoài thỉnh thoảng hẹn mấy ông cụ khác ra ngoài đ.á.n.h cờ, phần lớn thời gian ông đều ngồi ngẩn ngơ trên chiếc ghế tựa trong sân.

Bà cụ dạo này cũng gầy đi trông thấy, mặc dù Tri Hạ đã cố gắng bồi bổ cơ thể cho họ.

Nơi bà đưa Tri Hạ đến là trong một con ngõ nhỏ, bên ngoài thì không thấy có gì lạ lùng nhưng gõ cửa một nhà đi vào thì bên trong lại là một thế giới khác hẳn.

Cô cũng không ngờ nơi này lại là một tiệm may ẩn giấu.

“Bà nội An, bà đến rồi ạ...”

Một thiếu nữ đi ra, thân thiết ôm lấy cánh tay bà cụ.

“Nghe nói cháu đã nhặt lại được tay nghề của ông nội cháu rồi nên bà đưa cháu gái đến xem sao.”

Bà cụ và đối phương rõ ràng cũng rất thân thiết.

“Thì vừa về cũng chẳng có kế sinh nhai gì, cơm vẫn phải ăn mà bà.”

Thiếu nữ cười hơi cay đắng, có thể thấy ngày tháng cũng chẳng dễ dàng gì.

Bà cụ an ủi vỗ vỗ lên mu bàn tay cô ấy, giới thiệu:

“Tri Hạ, đây là Tô Dĩnh, ông nội cô ấy ngày xưa là thợ may già nổi tiếng nhất Cẩm Thành này của chúng ta đấy, khi đó quần áo của nhà chúng ta đều là đặt may ở tiệm vải nhà họ cả.”

Tất nhiên trong làm ăn cũng có chút qua lại, chỉ là những chuyện cũ đó không nhắc đến thì hơn.

Tô Dĩnh thân thiết chào hỏi Tri Hạ, Tri Hạ cũng vội vàng đáp lời.

Bà cụ lại hỏi Tô Dĩnh có đối tượng chưa này nọ, khiến Tri Hạ bỗng nhớ đến hai người anh trai chưa kết hôn trong nhà, không khỏi quan sát kỹ hơn một chút.

Tô Dĩnh cũng không phản cảm, lần lượt trả lời từng câu, rồi đón họ vào nhà.

Trong lúc nói chuyện với bà cụ, cô cũng không quên tiếp đón Tri Hạ, còn thỉnh thoảng khen Uyển Tình vài câu, một mình ứng phó với họ mà không khiến ai cảm thấy bị lạnh nhạt.

“Bà nội An, hôm nay bà đến là để ủng hộ việc làm ăn của cháu phải không ạ, vừa hay cháu ở đây có mấy súc vải đẹp hợp để may sườn xám, bà có muốn xem không?”

Tô Dĩnh cười hỏi bà cụ, “Còn có mấy tấm màu sắc tươi sáng hợp với Tri Hạ nữa, mọi người cùng xem đi.”

“Bây giờ mặc sườn xám cũng hơi không hợp, cháu cứ xem may cho bà bộ đồ mặc bình thường là được.”

Bà cụ kéo Uyển Tình, không quên dặn dò:

“May thêm cho Tri Hạ và nhóc con nhà bà mấy bộ kiểu tây một chút nhé.”

Bà cụ chọn vải, rồi lấy sổ mẫu chọn kiểu dáng.

Tri Hạ nhìn cuốn sổ mẫu đó, những bộ quần áo trên đó như là tự vẽ vào vậy, thật sự rất đẹp.

Tô Dĩnh thấy Tri Hạ nhìn chằm chằm thêm vài lần liền nói:

“Trong cuốn sổ này đều là những kiểu dáng do chính tay em vẽ, mỗi kiểu chỉ may một bộ thôi, kiểu mọi người chọn xong sẽ bị gỡ xuống.”

Tiệm may mới mở nên vẫn theo mô hình truyền thống trước đây, tiếp đón toàn là khách quen cũ từ nhiều năm trước nên việc làm ăn không được tốt cho lắm.

Tất nhiên giá cả cũng không phải tầng lớp công nhân bình thường có thể gánh vác nổi.

Tri Hạ hiểu rồi, đây tương đương với hàng đặt riêng (private custom), mỗi kiểu chỉ có một bộ duy nhất, hoàn toàn có thể tránh được sự ngại ngùng khi đụng hàng.

Bà cụ một bộ, Tri Hạ hai bộ, Uyển Tình hai bộ, quần áo mùa hè rất mỏng nhưng lại phải trả hơn ba trăm đồng, vả lại đây là mức giá sau khi đã trả phiếu vải.

Ngay cả Tri Hạ cũng không khỏi hít một hơi thật sâu vì xót tiền.

Lúc ra về, bà cụ lưu luyến nắm tay Tô Dĩnh:

“Tiểu Dĩnh à, buổi tối cháu rủ ông nội cháu sang nhà bà dùng bữa cơm đạm bạc nhé?

Vốn dĩ muốn đích thân mời ông ấy nhưng tiếc là ông ấy có việc ra ngoài, vừa hay buổi tối thằng cháu út của bà cũng sang, nhớ là hai đứa ngày xưa còn coi như thanh mai trúc mã nữa đấy.”

Nhà họ Tô bị đi cải tạo trước khi Tri Hạ quay về hai năm, giờ quay về cũng chỉ mới được vài tháng, cả nhà chỉ còn lại hai ông cháu này thôi, coi như vừa mới ổn định.

Giọng điệu xem mắt rõ ràng nhất, Tô Dĩnh thế mà không có chút phản đối nào:

“Vậy buổi tối cháu và ông nội sẽ sang làm phiền bà nội An ạ.”

Đợi khi ra khỏi cửa, Tri Hạ mới hỏi:

“Bà nội, đây là bà đang sắp xếp xem mắt cho anh Tư ạ?”

Bà cụ cũng không phủ nhận:

“Hai anh em cháu sinh cùng một lúc, cháu xem cháu đi, con cái đã lên tiểu học rồi mà anh Tư cháu vẫn suốt ngày lăn lộn trong đống đàn ông ấy, chuyện cưới hỏi chẳng phải phải khẩn trương lên sao.

Anh Ba cháu thì không có cách nào rồi, nó phải ra nước ngoài, chẳng thể tìm đối tượng rồi bắt người ta chờ nó đi được.”

Hơn nữa bà cụ còn có tư tâm, bất kể là Chu Nam hay hai cô cháu dâu ở trên đều không phải người bà ưng ý, bản thân bà xuất thân từ gia đình danh giá nên hiểu rõ tầm quan trọng của sự kế thừa.

Mấy đứa cháu trai này, vì lý do tính cách, người khiến bà lo lắng nhất chính là thằng Tư.

Tô Dĩnh kế thừa tay nghề của nhà họ Tô, cũng là truyền nhân duy nhất của nhà họ Tô, lại là người bà nhìn lớn lên từ nhỏ, nếu có thể gả về đây thì với thằng Tư cũng coi như môn đăng hộ đối, tính cách lại bù trừ cho nhau.

Hai người sống với nhau, đặc biệt là một người dễ bốc đồng thì luôn cần có một người tính tình ổn định lo toan nhiều hơn.

Phía Tô Dĩnh thì xem ra không có vấn đề gì, chỉ là không biết thằng Tư đằng kia có ý tứ gì thôi.

Những món đồ nhà họ An lấy lại được còn chưa bằng một phần mười năm xưa, phần lớn các địa điểm cũng như vật dụng đều bị hư hỏng nghiêm trọng, những thứ bị đem đi quyên góp thì càng không phải nói nữa.

Tất nhiên họ vẫn còn khá may mắn, ít nhất là gia đình vẫn vẹn toàn.

Còn những nhà khác thì không may mắn như vậy, ví dụ như nhà họ Tô, cũng chỉ còn lại cụ Tô và Tô Dĩnh, mà cụ Tô cũng đã gần đất xa trời nên mới vội vàng tìm chỗ gửi gắm cho Tô Dĩnh.

Chuyện xem mắt cũng là họ đã hẹn trước với nhau rồi, chỉ là anh Tư mãi không về, lần này vừa hay gặp đúng lúc.

Đợi họ về đến nhà, An Kính Chi và Chu Nam đã có mặt rồi, An Tri Ngang ngồi một bên, vẻ mặt rõ ràng lộ ra ý không phục.

Vừa thấy Tri Hạ về, anh lập tức đứng dậy, kéo Tri Hạ nói muốn sang bên cạnh lánh mặt cho thanh thản.

Chu Nam bực mình dặn dò Tri Hạ:

“Trông chừng anh Tư con cho kỹ, đừng để nó chạy mất.”

Ra khỏi cửa, cô mới hỏi:

“Anh Tư không muốn xem mắt ạ?”

An Tri Ngang trả lời cũng dứt khoát:

“Xem mắt làm gì?

Như anh Cả ấy à, lấy vợ sinh con xong cả năm nửa năm chẳng thấy mặt một lần?

Cứ một mình cho sướng, cũng chẳng phải lo mấy chuyện linh tinh rắc rối.”

Tri Hạ bực mình vỗ vào cánh tay anh một cái:

“Sao anh lại nói thế, anh Cả là vì ở xa, còn anh bây giờ muốn về chẳng phải rất dễ dàng sao?”

An Tri Ngang không phục nhìn cô một cái:

“Em không hiểu đâu.”

Anh mà lấy vợ thì lúc đó sẽ không còn được hài hòa như thế này nữa, làm sao bằng một mình muốn làm gì thì làm được.

Nhưng bất kể anh nghĩ thế nào thì chuyện đã định vẫn phải đến.

Lúc chạng vạng tối, cụ Tô dẫn Tô Dĩnh chậm rãi đi tới.

Vừa bước vào cửa, cụ Tô đã cùng ông cụ hàn huyên tâm sự, Tô Dĩnh đưa món quà mang theo cho dì Chu ở bên cạnh, lời lẽ khách khí lễ phép.

Tri Hạ bỗng nhiên hiểu ra khoảng cách giữa Tô Dĩnh và họ rồi.

Sau vài câu chuyện, bà cụ sai bảo An Tri Ngang:

“Thằng Tư, cháu với Tiểu Dĩnh cũng coi như người quen cũ rồi, cô ấy cùng ông Tô của cháu mới về chưa lâu, đúng lúc cháu cũng ở nhà, có thời gian người trẻ tuổi các cháu phải liên lạc nhiều vào, không thể để xa cách được.”

“Cháu biết rồi.”

An Tri Ngang có quen biết Tô Dĩnh, hồi nhỏ cô thường đi theo sau m-ông anh gọi anh ơi anh hời, lúc đó cô ngoan hơn Cao Mỹ Vân nhiều, hoàn toàn phù hợp với mọi hình mẫu em gái trong tưởng tượng của anh.

Nhớ năm cô theo cụ Tô rời đi mới mười hai tuổi, nhà họ Tô bị đập phá cô cũng bị thương, chính sự việc đó đã để lại ấn tượng rất lớn cho An Tri Ngang, khiến anh dần dần rút lui khỏi đội quân Hồng vệ binh nhỏ.

Tuy nhiên lúc đó dù anh cũng theo đám Hồng vệ binh nhỏ chạy đông chạy tây một thời gian nhưng chuyện của nhà họ Tô không phải do anh làm, mà là một nhóm người khác, sau này anh còn từng đi dạy cho họ một bài học.

Vốn dĩ cực kỳ phản cảm với chuyện xem mắt nhưng đột nhiên gặp lại Tô Dĩnh, từng cảnh tượng hồi nhỏ dường như hiện ra trước mắt, người cũng trở nên có chút không tự nhiên.

“Vậy hai đứa ra ngoài nói chuyện nhé?”

Bà cụ ướm lời.

An Tri Ngang đứng dậy đi ra ngoài, Chu Nam còn thấy ngại ngùng, nói lời xin lỗi với Tô Dĩnh:

“Cái thằng này, từ nhỏ đã cái tính ch.ó như thế rồi, Tiểu Dĩnh cháu đừng chấp nó nhé.”

“Bác An, không sao đâu ạ.”

Tô Dĩnh mỉm cười, đứng dậy đi theo.

Trong sân toàn trẻ con, An Tri Ngang đi về phía sân sau.

Tô Dĩnh biết chuyện ông nội mình tìm đến nhà họ An, cũng không định đ.á.n.h đố gì, tinh nghịch thẳng thắn nói:

“Xem ra là em không vào nổi mắt anh Tư rồi, nhưng chúng ta cũng coi như cùng nhau lớn lên từ nhỏ, không đến mức xa lạ thế này chứ?”

“Tô Dĩnh, quan hệ của chúng ta thế này, có lời gì anh nói thẳng luôn nhé, kết hôn là việc lớn cả đời, em là con gái thì càng nên thận trọng mới phải.”

An Tri Ngang quay đầu lại, ánh mắt nhìn thẳng vào cô:

“Em biết đấy, anh là hạng người lêu lổng đã quen rồi, không phải là nơi nương tựa tốt.”

Bị từ chối thẳng thừng như vậy, Tô Dĩnh cũng không giận, ngược lại hỏi anh:

“Anh Tư có người mình thích chưa?”

“Cũng không phải, mấy năm nay anh toàn ở trong quân đội.”

Đến con muỗi cái còn chẳng thấy mấy, nói gì đến con người.

“Đã không có, vậy tại sao không bằng lòng thử với em xem sao?”

Tô Dĩnh mỉm cười.

Chương 224 - Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia