"Anh cứ bảo không biết vì sao nửa đêm nửa hôm lại bị dựng dậy, hóa ra là vì con gái nhà người ta cơ đấy."
Bác sĩ điều trị này cũng mang họ Tống, đường nét lông mày và ánh mắt có vài phần hao hao Tống Kinh Triệt.
Vẻ mặt Tống Kinh Triệt nghiêm túc đến lạ thường: "Anh họ, anh làm ơn kiểm tra thật kỹ càng cho em. Sau này cô ấy sẽ trở thành vận động viên đấy, đôi chân vô cùng quan trọng. Anh nhất định phải…"
"Được rồi được rồi, lải nhải lắm chuyện quá."
Tống Kinh Triệt bị ông anh bác sĩ đuổi cổ ra ngoài.
Sau khi băng bó xong xuôi đâu vào đấy, bác sĩ Tống nhìn chằm chằm vào mặt tôi, cảm thán một câu: "Hóa ra cô bé học thể thao mà thằng nhóc thối kia vẫn luôn nhắc tới chính là em đó à."
Là tôi sao?
Tại sao Tống Kinh Triệt lại luôn miệng nhắc tới tôi ở trước mặt họ hàng người thân nhà cậu ấy chứ?
"Nó ấy hả…" Bác sĩ Tống ngẫm nghĩ đôi chút: "Hay là cứ để đích thân nó nói cho em biết thì hơn."
... Rốt cuộc Tống Kinh Triệt đang che giấu tôi chuyện gì vậy?
Tôi luôn cảm thấy dường như trong ký ức của mình đang thiếu mất một mảnh ghép vô cùng quan trọng.
Vô cùng, vô cùng quan trọng.
12
Tống Kinh Triệt bảo Hạ Trì không sao cả, dặn tôi cứ nghỉ ngơi cho khỏe, hôm khác hãy đến thăm cậu ấy.
Nhưng dù sao thì chuyện ngoài ý muốn xảy ra sau khi cậu ấy uống rượu với đám anh em của tôi, nên tôi vẫn kiên quyết muốn đi thăm cho bằng được.
Tống Kinh Triệt bị tôi lải nhải đành hết cách, bèn tìm một chiếc xe lăn đẩy tôi sang khoa Cấp cứu.
Kết quả là nhìn thấy Hạ Tiểu Hà đang ngồi thẫn thờ trên hành lang với ánh mắt vô hồn.
Tôi chợt có dự cảm chẳng lành, vội vàng lăn xe lại gần hỏi cô ấy làm sao vậy.
Cô ấy ngẩn ngơ ngẩng đầu lên rồi òa khóc nức nở.
Tôi hoảng hốt: "Hạ Trì sao rồi?"
Cô ấy khóc nghẹn ngào không thành tiếng, tôi chỉ nghe được mấy chữ "không có", "không xong rồi", "tỷ lệ rất cao"...đứt quãng.
Trái tim tôi chìm nghỉm xuống đáy vực trong nháy mắt.
Chuẩn bị tâm lý xong xuôi tôi mới đẩy cửa phòng cấp cứu ra…
"Bác sĩ nhẹ tay chút! Đau! Ui chao mẹ ơi!"
Hạ Trì bấu c.h.ặ.t vào đùi, đau đến mức nhe răng trợn mắt.
Hạ Tiểu Hà nhào vào lòng Hạ Trì, vừa khóc vừa đ.ấ.m thùm thụp vào người cậu ấy.
"Ai mướn cậu làm anh hùng hả! Rõ ràng con rắn đó lao về phía tôi, là cậu đột nhiên xuất hiện đẩy tôi ra..."
Hạ Trì c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau lúc rửa vết thương, toe toét cười: "Cậu yểu điệu, yếu ớt như thế, đừng nói là c.ắ.n cậu một phát, con rắn mới chỉ bò lại gần chắc cậu đã lăn đùng ra xỉu rồi."
Đêm hôm khuya khoắt phải tăng ca, chị y tá xử lý vết thương lại còn phải nhìn hai người này sến súa, suýt nữa thì trợn trắng mắt:
"Yên tâm đi, rắn không có độc, chỉ là vết thương hơi sâu một chút thôi."
Tôi dở khóc dở cười: "Hạ Tiểu Hà, phản ứng ban nãy của cậu... tôi còn tưởng Hạ Trì ngỏm tới nơi rồi cơ đấy."
Hạ Trì liếc nhìn cô bạn thanh mai đang khóc sưng húp cả mắt, chợt thu lại dáng vẻ cợt nhả thường ngày.
Tống Kinh Triệt thấy vậy bèn "xoay" tôi cùng chiếc xe lăn ra khỏi phòng cấp cứu.
Nhìn chàng thanh niên đã khôi phục sắc mặt bình thản bên cạnh, tôi không nhịn được mà buông lời trêu chọc:
"Học bá Tống này, hình như bạn gái của cậu sắp có bạn trai mới rồi kìa."
Cậu ấy chẳng hề bận tâm: "Bạn học Chu, hình như mắt mũi người theo đuổi cậu có vấn đề rồi, đến việc cậu bị thương mà cũng chẳng nhận ra."
"Kẻ tám lạng người nửa cân thôi." Tôi cười khẩy đáp lại.
"Thất kính, thất kính." Cậu ấy đáp lễ.
13
Tối đó, Tống Kinh Triệt kiên quyết ở lại bệnh viện trông đêm.
Lý do là vì cậu ấy nhận được tin nhắn xin lỗi của Hạ Tiểu Hà, bảo rằng không nỡ bỏ mặc Hạ Trì nên muốn ở lại bên đó chăm sóc cho cậu ta.
Cậu ấy đưa thẳng tin nhắn ra trước mặt tôi, giọng điệu bình thản như đang đọc báo cáo:
"Tôi vừa bị bỏ rơi, rất buồn, rất đau lòng, không biết sẽ làm ra chuyện dại dột gì đâu."
"Vậy thì sao?" Liên quan gì đến tôi?
"Dựa trên tinh thần tình bạn học cùng khóa, tôi muốn ở lại đây trông đêm."
"Tôi không cần."
"Tôi cần."
Nghe cả buổi trời, hóa ra là muốn tôi "trông đêm" cùng cậu ấy à?
...
Đêm lạnh như nước.
Chẳng biết Tống Kinh Triệt đã dùng "siêu năng lực" hay "năng lực đồng tiền" mà tôi được chuyển từ ngoài hành lang vào hẳn phòng đơn VIP.
Cậu ấy mượn tạm một chiếc chăn lông, rồi nằm ngay xuống chiếc ghế sofa nhỏ bên cạnh.
Bên tai vang lên tiếng thở đều đều. Tôi khẽ cất lời:
"Tống Kinh Triệt, rốt cuộc là cậu có gửi nhầm thư tình hay không?"
…Hay là cậu cố tình nói như vậy để trả thù sự bất nhất giữa lời nói và trái tim của tôi ở kiếp trước?
Tiếng thở bên cạnh trở nên chậm lại.
"Bức thư đó là viết cho Hạ Tiểu Hà thật sao?"
Nói xong câu đó, cổ họng tôi có chút nghẹn lại.
Sự im lặng lúc này giống như một phạm nhân đang chờ đợi phán quyết cuối cùng.
Tôi tiếp tục gặng hỏi: "Thật ra cậu đâu có để nhầm. Vốn dĩ phòng học của tôi và cô ấy không nằm cùng một tòa nhà."
Chuyện này là do mãi sau này Tiểu A - fan hâm mộ số một của Hạ Tiểu Hà lỡ miệng nói ra.