Điều hòa lớp Hạ Tiểu Hà bị hỏng, cả lớp tạm thời chuyển sang tòa nhà bên cạnh để học.

Hơn nữa đã chuyển đi được mấy tuần rồi.

Cuối cùng Tống Kinh Triệt cũng lên tiếng.

"Cậu hy vọng tôi sẽ trả lời thế nào."

Cậu ấy không phủ nhận, cũng chẳng thừa nhận.

Cậu ấy đang lảng tránh.

"Vậy tại sao cậu lại nói cậu để nhầm? Còn để Hạ Tiểu Hà nói với tôi những lời đó?"

Qua chuyến du lịch tốt nghiệp lần này có thể thấy sự quan tâm của Hạ Tiểu Hà dành cho cậu ấy kém xa so với dành cho Hạ Trì.

Tôi ngồi dậy, nhìn bóng lưng đang quay về phía tôi của Tống Kinh Triệt.

Ghế sofa rất nhỏ, Tống Kinh Triệt nằm lên đó thì nửa phần chân đã thò cả ra ngoài.

Cậu ấy ngủ chẳng hề thoải mái, nhưng sau khi biết tôi không muốn báo cho người nhà, cậu ấy vẫn kiên quyết ở lại trông đêm.

Suốt dọc đường đi, tuy cậu ấy không nói gì nhưng vẫn luôn chú ý, chăm sóc cho tôi.

Tôi không tin lời cậu ấy nói, nhưng tôi có thể nhìn thấy những việc cậu ấy làm.

Ánh trăng phủ lên người cậu ấy một quầng sáng dịu dàng.

Tôi gấp một tờ giấy nhớ thành máy bay giấy rồi phi lên người cậu ấy.

Tống Kinh Triệt bị ném trúng bèn ngồi dậy nhặt lấy.

Cậu ấy đang định mở ra thì tôi đột ngột lên tiếng:

"Tống Kinh Triệt, tôi hề hẹn hò với Hạ Trì."

Trên tờ giấy nhớ chỉ vỏn vẹn một câu:

[Tôi thích cậu, cậu có đồng ý ở bên tôi không?]

Cậu ấy chằm chằm nhìn vào dòng chữ đó, nhìn rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng cậu ấy sắp ngủ gật luôn rồi...

"Vẫn là… thôi vậy."

Giọng nói trầm trầm của cậu ấy vang vọng trong phòng bệnh.

"Cậu cứ coi như tôi..." Dường như bàn tay nắm tờ giấy đang run rẩy.

"Coi như tôi hối hận rồi đi. Tôi vẫn cảm thấy làm bạn với những cô gái có tính cách như cậu thì thoải mái hơn."

Tôi kéo mạnh chăn lên trùm kín đầu, c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới.

"Ừm. Tôi biết rồi."

Vậy thì… tạm biệt.

Tôi rút điện thoại trong n.g.ự.c ra, gửi tin nhắn cho huấn luyện viên của Học viện Thể thao- người vẫn luôn chờ đợi câu trả lời của tôi.

[Thưa huấn luyện viên, em đồng ý nhận cơ hội này.]

Ánh sáng màn hình điện thoại vụt tắt.

Hãy để những nuối tiếc của kiếp trước, bỏ lỡ của kiếp này kết thúc trong đêm nay đi.

Nếu lúc này tôi ngoảnh đầu nhìn lại thì sẽ thấy Tống Kinh Triệt đang ngồi ngây ngốc trên ghế sofa.

Hai tay cậu ấy trân trọng nâng niu chiếc máy bay giấy đó, im lặng tựa như một bức tượng điêu khắc.

Cho đến khi trên tờ giấy loang ra một vệt nước nhạt nhòa.

Cậu ấy vội vàng cất đi, không để lộ chút biểu cảm nào mà nằm xuống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Đem bức thư tỏ tình mỏng manh đó áp c.h.ặ.t lên n.g.ự.c trái.

14

Sau khi Hạ Trì xuất viện, chúng tôi đã đi ăn với nhau một bữa.

Tôi nói cho cậu ấy biết quyết định của mình, gương mặt cậu ấy lập tức ỉu xìu.

"Cậu sắp đi rồi, vậy là tôi hoàn toàn hết cơ hội sao..."

Nhìn cậu ta đẹp trai thế kia mà sao não bộ cứ như thiếu nếp nhăn vậy. Thật đúng là giận mà không làm gì được.

"Tôi và Hạ Tiểu Hà cùng rơi xuống nước, cậu sẽ cứu ai trước?"

Cậu ta ngớ người ra mất nửa ngày mới rặn ra được một câu:

"Tôi sẽ cứu..." Cậu ta ngập ngừng, mặt lúc đỏ lúc trắng.

"Hạ Tiểu Hà là vịt cạn không biết bơi, hồi nhỏ suýt chút nữa đã c.h.ế.t đuối trong bể bơi. Tôi..."

Tôi lấy điện thoại ra, nói với cô gái ở đầu dây bên kia: "Nghe thấy chưa?"

Hạ Trì liếc thấy cái tên hiển thị trên màn hình, lập tức nhảy dựng lên.

Cốc cà phê nóng hổi trên bàn đổ ụp hết vào đũng quần cậu ta, làm cậu ta đau đến mức la oai oái.

Tôi vội vàng bật loa ngoài, giải thích với Hạ Tiểu Hà: "Nói trước nhé, tôi không hề đ.á.n.h cậu ấy đâu."

Nếu là tôi ra tay, thì cậu ta đâu chỉ có la oai oái như thế.

...

Ngày rời khỏi Nam Thành.

Bình thường cái đám anh em to con vạm vỡ ấy thế mà lại rơi nước mắt nam nhi.

"Chỉ là đi lên phương Bắc ba năm thôi mà, có phải không về nữa đâu."

"Đã nói là cùng học một trường đại học rồi mà. Chị Chu chị lén chạy đến nơi xa như vậy là ý gì chứ!"

"Đúng đấy. Sau này ai giúp tụi em đưa thư tỏ tình cho các chị khóa trên với các em khóa dưới đây... hu hu hu!"

"Thế thì tự đi mà đưa."

Tôi vỗ vỗ vai từng người, buông lời trêu đùa:

"Nhớ là tuyệt đối đừng có đưa nhầm đấy."

Vốn dĩ Hạ Trì và Hạ Tiểu Hà cũng định đến tiễn tôi, nhưng tôi sợ đông người bịn rịn không nỡ rời xa, sợ bầu không khí lại quá gượng gạo nên đã quả quyết từ chối.

Ngoảnh đầu nhìn lại Nam Thành ở phía sau, trong tôi trào dâng muôn vàn cảm xúc.

Sau kỳ thi đại học, Học viện Thể thao danh tiếng ở phía Bắc đã chủ động liên lạc với tôi, thông báo rằng học viện sẵn lòng cấp học bổng toàn phần, mong tôi có thể đến đó học.

Huấn luyện viên của tôi cũng bảo cơ hội này vô cùng hiếm có, tuy phải trải qua một hai năm huấn luyện khép kín, sẽ rất vất vả cực nhọc.

Nhưng nếu năm thứ ba biểu hiện tốt, thì sẽ có cơ hội làm du học sinh trao đổi, ra nước ngoài đào tạo.

Đối với một vận động viên mà nói đây là cơ hội tuyệt vời không gì sánh bằng.

Kiếp trước có quá nhiều nuối tiếc, vốn định kiếp này tôi sẽ bù đắp lại.

Ở lại phương Nam, tận hưởng một tình yêu thanh xuân vườn trường ngọt ngào.

Rồi nắm tay nhau từ đồng phục học sinh bước tới váy cưới, bù đắp lại những tháng năm đã bỏ lỡ ở kiếp trước.