Chương 9

Chỉ thấy có người từ phía sau dùng sức đẩy mạnh vào vai ta.

Ta ngã nhào xuống đầm nước.

Ngay lập tức có một bàn tay từ trong bụi cỏ bịt c.h.ặ.t miệng ta.

Lôi ta chìm xuống nước.

Giữa lúc kinh hoàng và ngơ ngác.

Ta chỉ kịp nhìn thấy… thân hình gầy gò của Trâu Dung Tú bị hất văng ra ngoài.

Máu thịt be bét.

Ta cứu nàng một mạng.

Nàng… lại dùng mạng mình để cứu ta.

Nàng đã lấy thân hình gầy gò của mình cản cả cỗ xe.

Khi tỉnh lại.

Ta phát hiện mình đang nằm trên một chiếc thuyền nhỏ.

Qua hàng mi khép hờ chỉ thấy ánh đèn vàng nhạt lay động.

Ta hơi mở mắt, một ngọn đèn thuyền đang phát sáng.

Triệu Ký Thành chống một chân ngồi bên cạnh.

Trong tay cầm một con d.a.o nhỏ.

Đang xử lý vết thương do tên b.ắ.n ở cẳng chân.

Thần sắc hắn bình thản như thể… lưỡi d.a.o đang từng chút từng chút cạo sát đến tận xương… không phải là da thịt của chính hắn.

Dường như cảm nhận được ta đã tỉnh, động tác của hắn khựng lại.

Hắn liếc nhìn ta một cái rồi lặng lẽ cất con d.a.o.

Dùng người che khuất vết thương quay lưng về phía ta rồi nhanh ch.óng băng bó xong.

Nhờ vậy mà ta nhìn thấy thanh bảo kiếm và túi thơm đeo bên hông hắn.

Hắn quay đầu lại, gương mặt phủ dưới ánh trăng nhàn nhạt.

“Ta còn có công vụ.”

“Không thể đưa cô nương đi quá xa.”

“Từ đây xuôi dòng… có thể đến Từ Châu.”

Hắn khẽ hất cằm ra hiệu về phía người chèo thuyền.

“A Pháp là người nhà ta.”

“Cô nương có thể tin hắn.”

Người nam nhân đội khăn vải xám ít nói khẽ gật đầu với ta.

Ta nuốt xuống cổ họng khô rát như bị lửa thiêu.

Khẽ cúi đầu.

“Đa tạ.”

Sực nhớ ra điều quan trọng.

Ta vội hỏi:

“Lạc Dương…”

“Thế nào rồi?”

Triệu Ký Thành nhìn ta.

“Đông Cung khởi binh thất bại.”

“Hoàng hậu nương nương và Trung thư lệnh đều bị Tấn Vương giam lỏng.”

“Lần này ta đi… là để điều quân thủ lăng ở Quan Trung về cứu viện.”

“Nếu không thành… trung thư lệnh bảo ta bỏ Lạc Dương đến Bắc Cương.”

Hy sinh cánh tay để giữ lấy thân mình.

Cữu cữu.. đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

Nội loạn xem ra vẫn còn có thể cứu vãn.

Nhưng nếu giống như kiếp trước, để Hồ nhân tiến vào Trung Nguyên thì hậu quả… sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Ta lặng im.

Ôm c.h.ặ.t hai vai.

Ngọc tỷ trong lòng nặng nề mà lạnh buốt.

Yên lặng một lúc.

Triệu Ký Thành bỗng hỏi:

“Trong giấc mơ của cô nương… có thấy kết cục của ta không?”

Ta ngẩn người.

Rồi đoán chắc là cữu cữu đã kể cho hắn nghe.

Do dự một lát ta nửa thật nửa giả nói dối:

“Có.”

“Tướng quân sau này thu phục Bắc Cương.”

“Từ đó về sau… không còn ngựa Hồ nào dám vượt Trường Thành.”

“Công lao lưu danh thiên cổ.”

Triệu Ký Thành siết c.h.ặ.t chuôi kiếm.

Khẽ cười.

“Được.”

“Ta nhớ rồi.”

Hắn vốn là người rất ít cười.

Lúc khóe môi khẽ cong.

Phong thái vô cùng tuấn dật.

Lúc ấy mới khiến người ta nhớ ra.

Hắn.. chỉ vừa đỗ khoa cử năm nay, mới mười bảy tuổi.

Thế nhưng...

Hình ảnh "Sơn hà chưa kịp thu hồi, chưa đến ba mươi tuổi đã u uất mà c.h.ế.t."

Lại phủ bóng trong lòng ta.

Ngực ta nhói đau không nỡ nhìn thẳng vào hắn.

Con thuyền chầm chậm cập bờ.

Triệu Ký Thành bước xuống thuyền.

Trước khi rời đi hắn chợt dừng chân.

Đưa tay vuốt nhẹ con chim nhạn được thêu còn vụng về trên chiếc túi thơm bên hông.

Rồi nghiêm túc hỏi:

“Lời cô nương từng nói trước mặt Hoàng hậu nương nương…”

“Rằng sẽ chọn ta làm phu quân… còn tính không?”

Mặt nước lặng như gương.

Ánh trăng sáng.

Sao thưa.

Ta nhìn lại hắn.

Khẽ đáp: “Vẫn tính.”

Dẫu xuôi theo dòng nước.

Nhưng phía trước gặp nước lũ phía sau phải tránh truy binh nên đoàn người vì thế chậm trễ không ít ngày mới đến được Từ Châu.

Người ngoại tổ phụ phái đến tiếp ứng vẫn luôn chờ ở bến đò.

A Pháp điều tra rõ thân phận của họ, xác nhận không có vấn đề rồi mới yên tâm giao ta lại.

Hắn không ở lâu mà lập tức quay về Quan Trung.

“Tiểu thư…”

“Bảo trọng.”

Ta cúi người hành lễ thật sâu.

Đứng nơi bến sông gió lạnh lặng lẽ nhìn theo bóng A Pháp.

Hắn cũng như chủ nhân của hắn… quyết tuyệt mà đi.

Người nhà họ Lục vội vã chạy đến.

Vừa nhìn thấy ta đã ôm ta bật khóc.

“Trinh nhi…”

“Trinh nhi...”

Lúc ấy.

Ta mới biết… phụ thân đã mất.

Người bị gian tế trong quân sát hại.

Nơi Bắc Cương chỉ còn mẫu thân một mình gắng gượng chống đỡ ở Lương Châu.

Trong cổ họng bỗng dâng lên vị tanh ngọt.

Ta phun ra một ngụm m.á.u rồi lâm bệnh nặng.

Ngọc tỷ và chiếu thư được đưa đến Quảng Lăng.

Các hào tộc Giang Nam do ngoại tổ phụ đứng đầu lập tức phò tá Quảng Lăng Vương.

Tập hợp quân đội phương Nam hưởng ứng phong trào thảo phạt Lưu Thiệu.

Bao gian khổ mới đổi lấy được...

Chỉ là so với kiếp trước… giành thêm cho Lạc Dương một chút thời gian mà thôi.

Vì sao...

Lại là ta?

Nếu ông trời không nỡ nhìn chúng sinh chịu khổ.

Vì sao lại chọn ta sống lại?

Ta.. chỉ là một kẻ vô dụng.

Ta nhắm c.h.ặ.t mắt toàn thân run rẩy, nghiến c.h.ặ.t hai hàm răng.

Người nhà không sao đút nổi t.h.u.ố.c.

Ai nấy đều cuống cuồng đến vã mồ hôi.

“Ôi…”

“Biết phải làm sao đây?”

Rèm cửa được vén lên, một luồng gió lạnh ùa vào.

“Để ta.”

Một bàn tay già nua thô ráp nâng bát t.h.u.ố.c lên.

Nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mắt ta.

Người đến trầm giọng nói:

“Ngoại tổ phụ đến rồi, Trinh nhi.”

“Đừng tự hủy hoại bản thân.”

“Lạc Dương vẫn còn.”

“Biên cương vẫn vững.”

“Mọi chuyện… vẫn còn cứu được.”

Ngoại tổ phụ khẽ vỗ lưng ta thở dài.

“Từ cõi c.h.ế.t trở về để truyền chiếu thư.”

“Tiểu nha đầu nhà ta… đã thật sự trưởng thành rồi.”

“Phụ thân con… ắt sẽ lấy con làm kiêu hãnh.”

Cuối cùng… ta cũng không nhịn được nữa.

Ta nghẹn ngào, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo ngoại tổ phụ.

Nước mắt như vỡ đê bật khóc thành tiếng.

Năm ấy.

Miền Bắc và Quan Trung đều trải qua những trận chiến vô cùng gian khổ.

Chương 9 - Trung Trinh Khách - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia