58.

Dạo gần đây tan làm về, tôi bắt đầu điên cuồng học kiến thức nuôi con.

Nhiều tối đọc đến lúc tắt đèn đi ngủ.

Có hôm anh cố tình thò đầu vào giữa tôi và quyển sách, hỏi:

"Sách này nhìn khô khan ghê ha?"

Anh vừa mới tắm xong, cái đầu giống hệt một con nhím biển ướt nhẹp, vừa ẩm vừa vướng víu.

Tôi dời sách sang bên kia, đáp qua loa:

"Đọc cũng thấy hay mà."

Anh không nói gì, chỉ âm thầm tủi thân.

[Mấy ngày nay rồi, vợ ơi em liếc anh một cái cũng không chịu.]

Tôi lật sang trang mới, đưa sách cho anh, tựa đầu lên vai anh rồi nói:

"Mỏi mắt rồi. Anh đọc rồi kể cho em nghe đi."

Anh đáp rất sung sức:

"Không thành vấn đề!"

59.

Sau thất bại thê t.h.ả.m lần trước, Cường ca gãi đầu bứt tai mãi mà vẫn không nghĩ ra cái tên nào hợp tâm ý mình.

Anh lẩm bẩm với tôi:

"Vợ à, em nói xem, bố mẹ bọn mình cũng đâu có học hành gì mấy, sao lại đặt cho mình cái tên hay thế nhỉ."

Tôi không cho là đúng:

"Nghe thì rất phong cách Hồng Kông Đài Loan đó, may mà ý nghĩa lại đơn giản. Tên em là bố em nhìn theo lịch dương rồi đặt, cũng chỉ là trùng hợp thôi."

Anh hỏi:

"Lý Hi Nghi có ý nghĩa gì?"

Tôi đang mải mua sắm online, không để ý kỹ tiếng lòng anh.

Thuận miệng đáp:

"Hy vọng nhà họ Lý chuyện gì cũng như ý."

"Thế còn anh? Tên anh cũng đậm chất Hồng Kông mà."

Anh lặng lẽ quay người bỏ đi.

"Cái tên của anh... anh chưa từng hỏi."

[Không thể để cô ấy biết tên mình là đặt theo quảng cáo lớp học thêm được.]

Tôi nghĩ lại mấy tờ quảng cáo lớp học thêm hồi ấy.

Bùi Dũ Cường...

Khoan đã.

Chẳng lẽ là... bồi dưỡng mạnh?

60.

Tôi xin nghỉ để đi khám thai, về nhà sớm hơn mọi khi.

Phát hiện trong giỏ đồ không có lấy một bộ quần áo bẩn nào.

Quay người dọn ngăn tủ quần áo, một mùi mồ hôi nồng nặc lập tức xộc thẳng lên.

Đợi anh vừa về tới nhà, tôi cầm ngay cái thìa xỏ giày chọc vào bụng anh mà tra hỏi:

"Vì sao quần áo bẩn lại được anh gấp gọn gàng t.ử tế rồi nhét vào ngăn kéo? Giờ cái tủ quần áo nhà mình đủ sức hun ngất hơn hai mươi đứa trẻ rồi anh biết không!"

Anh giả ngu:

"Ồ? Có chuyện đó à?"

[Không thể nào. Mình ngửi rồi mà, thấy cũng ổn mà.]

Thái độ nhơn nhơn kiểu nửa sống nửa c.h.ế.t ấy của anh mới thật sự làm tôi nổi nóng.

"Anh có biết làm thế thì quần áo khác cũng bị ám mùi không? Giờ em thế nào anh không biết à? Em mệt lắm, anh còn đi phá nữa!"

Thấy mắt tôi đỏ lên như sắp khóc, anh lập tức nhận sai.

"Lỗi của anh, sau này tuyệt đối không làm thế nữa."

[Dạo này thật sự bận quá nên chưa giặt. Cũng không muốn em bụng bầu còn phải đi giặt đồ cho anh. Mắt em đúng là tinh thật.]

Đúng là kiểu đàn ông não vòng vo.

61.

Từ lúc mang thai, tiêu chuẩn an toàn ăn uống của tôi lên tới mức vô lý.

Sau khi uống không biết bao nhiêu lần canh giò heo, cuối cùng tôi trịnh trọng thông báo: tôi muốn ăn mì cay!

Anh rất gian xảo, lấy lui làm tiến.

"Mì cay thì cũng được thôi. Nhưng anh thấy ăn lẩu ở nhà ngon hơn, hay là mình tự nấu lẩu?"

[Tự nấu thì cho cái gì vào nồi còn chẳng phải mình quyết sao.]

Ha ha.

Nếu không nghe được tiếng lòng của anh, có khi tôi còn đồng ý thật.

Tôi nói được thôi.

Đến lúc nấu, tôi đổ vào nồi một đống viên thịt giả bị đồn là toàn chất hóa học, cộng thêm các loại b.ún miến mà thiên hạ bảo ăn nhiều sẽ làm đầu óc chậm chạp.

Anh mấy lần muốn lải nhải đều bị tôi trừng cho nuốt lại.

Ai ngờ anh buông đũa xuống, cầm vá điên cuồng vớt hết viên trong nồi sang bát mình.

Tôi gắp gì, anh vớt nấy.

Đợi anh quét xong, trong nồi chỉ còn rau xanh với thịt cừu.

Tôi uất hận nhìn anh.

Anh ợ một cái.

[Khó ăn thật.]

62.

Đồng nghiệp đổi xe mới, để lại một chiếc Nissan cũ.

Tôi thấy rất động lòng.

"Xe mới chạy hơn năm vạn cây thôi. Chẳng phải anh vẫn luôn muốn có một chiếc xe sao?"

Anh hỏi:

"Bao nhiêu tiền?"

[Dù bao nhiêu thì bây giờ mình cũng không mua được.]

Tôi thấy lạ.

Tình hình kinh tế nhà mình đâu đến mức eo hẹp thế.

"Tầm hơn bốn vạn, xe còn ổn lắm."

Anh đứng dậy đi vào bếp múc cơm.

"Không mua. Đợi anh có tiền, mua luôn Audi một bước lên trời."

[Haiz.]

Chẳng lẽ anh bị mấy kiểu gái lừa trà xanh lừa tiền lừa tình rồi?

Tôi lén kiểm tra các tài khoản trong nhà.

Tiền không thiếu.

Đến nửa đêm, tôi bị tiếng thở dài sườn sượt của anh làm tỉnh.

Tôi hỏi:

"Sao anh trông như có tâm sự vậy?"

Anh đáp:

"Không có mà."

[Haiz, sao nói ra được đây. Mất mặt lắm.]

Mất mặt?

Tôi biết anh tự trọng cao, anh không muốn nói thì tôi cũng không ép.

Tôi bèn chuyển sang chuyện khác, nửa đùa nửa thật:

"Anh ngoại tình hả?"

Anh hừ hừ.

"Em mới là người ngoại tình ấy. Thầy Triệu nói người nào bảo người khác đ.á.n.h rắm thối, thật ra chính người đó mới là người đ.á.n.h rắm."

Tôi tức đến bóp cái miệng hỗn của anh, rồi bất ngờ nghe thấy trong lòng anh vô cùng chán nản.

[Vợ ơi, xin lỗi em. Anh sắp thất nghiệp rồi.]

Từ đó về sau tôi không hỏi chuyện công việc của anh nữa.

Đợi đến khi anh sẵn lòng nói thì thôi.

Mỗi người mang một tâm sự, nhưng không khí gia đình lại kỳ lạ thay, ấm áp vô cùng.

Anh cố gắng diễn vai người vui vẻ trước mặt tôi.

Còn tôi cũng tận lực làm anh vui.

63.

Có hôm trong thang máy tôi nhặt được một tấm thẻ Ultraman.

Tôi nói:

"Anh chẳng phải thích Ultraman à? Tặng anh."

Anh nhận lấy, cúi đầu hỏi tôi:

"Em nói xem trên đời này có Ultraman thật không?"

Tôi đáp:

"Có chứ. Là anh đó."

Anh ngẩng đầu đầy kiêu hãnh.

"Anh cũng thấy vậy."

[Thế thì em chính là ánh sáng.]

64.

Từ lúc tôi mang thai, lãnh đạo càng nhìn tôi không vừa mắt.

Tôi chỉ mới đi vệ sinh thêm vài lần mà đã bị ông ta mắng trước mặt tất cả mọi người.

May mà cô lao công còn giúp tôi nói một câu, bảo bụng to rồi thì t.h.a.i nhi chèn vào bàng quang.

Lãnh đạo bảo không làm nổi thì về nhà đi.

Tôi chọn cúi đầu xin lỗi.

Tôi cứ tưởng mình rất kiên cường.

Đúng lúc hôm ấy Cường ca tới đón tôi tan làm.

Vừa nhìn thấy anh, mắt tôi đã đỏ lên không kiềm được.

Anh hoảng hốt, nắm lấy tay tôi, hỏi đi hỏi lại không biết có chuyện gì.

Tôi sụt sịt nói dối:

"Vừa nãy em soi kính, phát hiện mình lại béo thêm rồi."

Anh thở phào.

"Không sao, em là heo con mà, heo con không sợ béo."

[Ngốc thế, nói dối cũng không biết.]

65.

Anh thất nghiệp hơn hai tháng, ngày nào cũng giả vờ ra ngoài đi làm.

Không cần đọc tâm cũng biết, chuyện tìm việc của anh không hề thuận lợi.

Tôi ngồi trên sofa làm báo cáo, còn anh cầm điện thoại ngồi nhìn tôi ngẩn người.

[Không thể chờ thêm nữa. Mình đi giao hàng, giao đồ ăn cũng được.]

Tôi biết với năng lực của anh, sớm muộn gì cũng tìm được vị trí tốt.

Chỉ là tôi đang m.a.n.g t.h.a.i nên anh không bình tĩnh được nữa.

Tôi cầm cốc nước đưa cho anh, cố ý lấy giọng nịnh nọt:

"Chồng ơi, em muốn mua chiếc xe cũ của đồng nghiệp. Thế em sẽ không phải chen tàu điện nữa, mà biết đâu anh còn chạy thêm cuốc ghép được."

Anh nói:

"Hơn bốn vạn đấy..."

[Mua về chạy xe dịch vụ cũng được, giờ giấc tự do, có phỏng vấn cũng không lỡ.]

Tôi âm thầm vuốt râu gật gù.

Nhất điểm liền thông, cũng không đến nỗi ngu.

66.

Có hôm tôi phát hiện trên ghế phụ có một thỏi son do khách để quên.

Anh nghẹn đến đỏ cả cổ, mãi vẫn không nghĩ ra nổi cái cớ nào để chống chế.

Cuối cùng tôi đành phải giả bộ hồ đồ.

"Em bảo sao mãi không tìm thấy, hóa ra rơi ở đây."

Đêm ấy, anh lật qua lật lại như cái bánh tráng.

[Vợ mình còn chưa sinh mà sao đã ngốc thế rồi nhỉ.]

Anh mới ngốc ấy!

67.

Bụng to rồi, áo phao mùa đông năm ngoái không mặc vừa nữa.

Mua cái mới thì phải mấy nghìn tệ, tôi do dự có nên mặc tạm đồ cũ của anh không, đằng nào cũng chỉ mặc một mùa.

Anh đi ngang qua sau lưng tôi, buông đúng một câu:

"Vợ à, cái áo này trông như thùng dầu thô. Trên dưới ngang nhau."

Tôi lập tức mất tự tin, hỏi:

"Xấu đến thế cơ à?"

Anh gật đầu liên tục.

"Không phải do em đâu. Kể cả Lâm Chí Linh mặc cái này rồi ngã, anh cũng chẳng biết nên đỡ đầu nào."

Toàn nói linh tinh.

Tôi tát anh một cái nhẹ nhẹ, rồi cảm thán:

"Đúng là tiền nên tiêu thì vẫn phải tiêu."

Anh nói:

"Mai mình đi mua luôn!"

[Em thích ăn diện như thế, sao anh có thể để em mặc cái này được.]

Chương 6 - Trước Ngày Cưới Tôi Bỗng Có Thuật Đọc Tâm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia