Một ngày trước khi cưới, tôi bỗng có thuật đọc tâm.
Việc đầu tiên tôi làm là chạy đến bên chồng sắp cưới, quỳ một gối lên sofa, nhìn anh ta chằm chằm rồi hỏi:
"Tiền tiết kiệm của anh thật sự chỉ có ba trăm nghìn lẻ tám mươi thôi à?"
[Có nhiều vậy cơ á?]
Cùng lúc đó, ánh mắt chồng tôi dời từ mặt tôi sang quyển sách trên tay, bình thản đáp đúng một chữ:
"Ừ."
Nộp hết như thế, tôi rất hài lòng.
Tôi lại nghĩ tới một nan đề khác.
"Nếu em với mẹ anh cùng rơi xuống hố, anh cứu ai?"
[Cùng rơi xuống hố? Trên đời có cái hố nào to thế sao?]
Thấy tôi bày ra vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, anh ta lật sang trang sách khác, đáp gọn hai chữ:
"Cứu em."
[Mẹ mà hỏi thì mình bảo cứu mẹ. Có gì khó đâu.]
Đồ đàn ông chết tiệt.
Quả nhiên là kẻ 2 mặt.