21.
Có con muỗi theo chân bọn tôi về tới nhà.
Anh dễ bị muỗi đốt hơn tôi, thế là tôi cuộn trong chăn chỉ huy anh nhảy nhót khắp nơi bắt muỗi nửa tiếng đồng hồ mà vẫn không xong.
Tôi cười hì hì trêu anh:
"Chồng đúng là hương muỗi tự nhiên của em. Có anh rồi, mọi loại nhang muỗi đều thành phế. Xưa có Vương Lãng nằm băng, nay có hiền phu nuôi muỗi."
Anh đột nhiên nhảy phắt lên giường, kéo tôi từ trong chăn ra, ôm trọn từ đầu đến chân.
Cái mặt bóng nhẫy áp lên đầu tôi cọ qua cọ lại.
Tôi hỏi anh làm gì.
Anh đáp:
"Nhớ em."
Mặt tôi còn chưa kịp đỏ, đã nghe thấy tiếng lòng đê tiện của tên này.
[Cho em còn đắc ý. Ướp em cho thơm mùi, dâng muỗi món mới.]
22.
Tôi phát hiện trong khe cửa có một tấm card massage.
Thế là cố ý chọn tấm khiêu gợi nhất rồi lén nhét vào cặp anh.
Sau đó chất vấn:
"Thật không ngờ anh là loại người như vậy. Hôm nay anh phải cho em một lời giải thích."
Anh cau mày nhìn tấm card, vậy mà lại đáp ngoài dự liệu:
"Anh cũng chỉ là nhất thời bốc đồng."
Tôi còn tưởng mình vô tình đ.á.n.h trúng sự thật, bắt gian thành công, nói năng lắp bắp:
"Anh... anh sao cơ?"
Anh thở dài:
"Thật ra cô gái đó em cũng quen."
Mắt tôi ngấn nước.
Nhưng trong lòng anh thì mừng như mở hội.
[Cô ấy thích ăn mì cay không cay không tê, ăn lẩu thì c.ắ.n mỗi viên một miếng rồi trả lại cho người khác, còn tự phong là...]
Anh ngoài miệng nói:
"Em đoán xem là ai?"
Tôi:
"Đi ngủ đi."
23.
Mười một giờ đêm, sếp bắt tôi đối hồ sơ thầu.
Tôi còn đang mải hóng chuyện, Cường ca cầm điện thoại đọc tin nhắn giúp tôi.
Tôi nói:
"Dạo này lãnh đạo không còn nhằm vào em nữa, chuyển sang bóc lột em rồi."
Thế là tôi thấy anh xỏ tất, miệng nói:
"Anh đi cùng em, khu mình tối."
[Nửa đêm hẹn nữ đồng nghiệp ngồi trong xe xem hồ sơ? Muốn ăn đòn à?]
Tôi vội nhắc:
"Anh đừng có làm mất lòng người ta. Em còn phải làm việc dưới trướng người ta nữa."
Anh đúng là không làm mất lòng.
Suốt cả buổi, anh đứng như cái cột radar trước đầu xe nhìn chằm chằm bọn tôi.
Nhìn đến mức sếp tôi nổi hết da gà, nói qua loa vài câu rồi giải tán.
Tôi khen anh:
"Gặp chuyện đúng là bình tĩnh, không kích động, không chấp tiểu nhân."
Bề ngoài anh điềm nhiên đáp:
"Nể mặt em nên anh không so đo với ông ta."
Trong lòng lại vô cùng đắc ý.
[Anh báo cáo ông ta đỗ xe trái phép rồi.]
24.
Lần trước đi du lịch, vì không muốn mất mặt trước mặt bạn học, tôi c.ắ.n răng mua một cục xà phòng tinh dầu cả trăm tệ.
Vốn định tháng này lấy ra dùng, để đến hè là da sẽ trơn mịn lấp lánh.
Ai ngờ tìm mãi không thấy.
Cường ca nhìn tôi lục tung nhà cửa, vô cùng hào phóng mà nói:
"Anh mua cả lốc xà phòng Safeguard rồi, em dùng đi."
Tôi day trán thở dài, nói với anh:
"Khó mà giải thích cho anh trong một hai câu sự khác nhau giữa xà phòng tinh dầu và xà phòng thường. Anh đi chơi đi, lát nữa em sẽ nhớ ra."
Anh đáp:
"Ừ."
[Có gì mà khó nói. Cục của em chà khô còn không nổi bọt.]
25.
Sofa ở nhà bị anh ngồi lún hẳn mất một bên.
Tôi tước bỏ quyền được ngồi sofa của anh, chỉ cho phép anh ngồi ghế đẩu thấp.
Lúc ăn cơm, anh thấp hơn tôi hẳn một đoạn, còn thi thoảng lại cười ngu với tôi.
Tôi thấy lạ, ghé lại nghe thử, liền nghe thấy anh vô cùng thi vị mà nghĩ:
[Nhìn ở góc này, cằm đôi của vợ mình giống trăng lưỡi liềm ghê.]
26.
Anh rất thích giày bóng rổ, nhưng lại không nỡ tiêu tiền cho bản thân.
Có lần suy nghĩ nửa tháng trời, cuối cùng mua một đôi hàng giả.
Tôi mua cho anh đôi chính hãng.
Anh mừng rỡ đi giày chạy quanh nhà làm mấy động tác ném bóng trong không khí.
Rồi sau đó đặt hẳn đôi giày lên thờ.
Mỗi lần ra ngoài vẫn đi đôi hàng giả, làm tôi tức c.h.ế.t, thề từ nay không mua giày cho anh nữa.
Cho đến một ngày trời mưa, anh hỏi mượn giày.
Tôi thấy lạ.
"Không phải anh tiếc không nỡ đi à? Sao ngày mưa lại đòi mang?"
Anh cứng miệng:
"Ai bảo anh tiếc."
[Giày giả ra màu. Hôm trước trời mưa, cô lao công công ty cầm giẻ chạy theo lau sàn phía sau mình, hơi mất mặt rồi.]
27.
Có hôm tăng ca về muộn, tôi phát hiện anh đã làm xong cả đống việc nhà tồn lại.
Tôi vừa khen anh, vừa cầm cốc nước uống trà.
Rồi phát hiện đáy cốc thủy tinh bị xước hoa cả lên.
Tôi tiếc nuối nói:
"Xong rồi, Stitch của em bay mất rồi!"
Anh ngẩng đầu lên, mơ màng hỏi:
"Cái gì cơ?"
Tôi bảo:
"Dưới đáy cốc có hình in màu xanh là Stitch ấy, giờ chắc bay màu rồi."
Anh:
"Ồ..."
[Ra không phải keo à? Bảo sao mình lấy cọ sắt chà mãi không sạch.]
Stitch của tôi...
Ra đi đau đớn quá.
28.
Cường ca nấu ăn rất ngon.
Nhưng nấu canh thì dở t.h.ả.m hại.
Tôi gọi đó là nước rửa nồi.
Có lần tôi bị cảm, chỉ muốn ăn bát cháo trắng thật bình thường.
Anh chui vào bếp bận rộn suốt hai tiếng đồng hồ.
Cuối cùng bưng ra một bát canh sườn củ sen nếp nhờn bóng dầu mỡ.
Còn trịnh trọng nói với tôi:
"Dinh dưỡng phong phú, rất hợp cho người bệnh."
Do đang ốm nên tính tôi cực kỳ khó chịu.
Tôi bực bội nói:
"Người ta chỉ muốn ăn cháo trắng thôi, sao anh cứ nhất định phải nấu canh? Vì sao cố gắng đến thế rồi cuối cùng lại vẫn làm người ta phát bực?"
Anh kiên nhẫn giải thích:
"Ngon mà, anh nếm rồi, thật đấy."
[Không ăn gì ngoài cháo thì sao được. Nếu còn không đỡ thì phải đi truyền nước mất. Gầy thế này rồi còn gì.]
Đúng là vừa ấm áp vừa phiền phức.
29.
Có hôm mẹ chồng gọi video với bọn tôi, nói có đứa con nhà họ hàng mới tốt nghiệp đi thực tập, hỏi tôi có thể cho ở nhờ hai hôm không.
Tôi còn chưa kịp mở miệng, Cường ca đã nhảy vào trước.
"Con trai hay con gái? Con trai đến thì cô ấy bất tiện, con gái đến thì con bất tiện."
Mẹ chồng mắng anh:
"Mẹ có hỏi con đâu mà con chen vào? Việc ai nấy làm đi."
Bà lại quay sang giải thích với tôi.
Đứa bé chỉ là chuyến bay đêm đáp xuống, tối đó ngủ nhờ một đêm, hôm sau nếu lo xong đồ đạc thì sẽ chuyển sang nhà thuê ngay.
Nghĩ kỹ thì đúng là cũng chỉ vẻn vẹn hai ngày.
Tôi nghĩ chắc cũng không vấn đề gì.
Ai ngờ Cường ca lại mạnh mẽ ngắt lời thêm lần nữa.
"Mẹ rảnh thì đừng có tự tiện nhận việc cho con. Một ngày con mệt c.h.ế.t đi được, hơi đâu tiếp người khác. Chuyện này không được đâu, thôi không nói nữa."
Nói xong anh cúp máy luôn.
Tôi sững sờ, bảo:
"Thế này không hay lắm đâu?!"
Anh cầm điện thoại đi mất, còn nói:
"Không sao, để anh nói với mẹ. Em đừng quản."
[Mẹ mình chính là thấy em mềm lòng nên mới hỏi em trước. Không thể mở cái tiền lệ này được. Hôm nay gửi họ hàng tới, mai là gửi cả hàng xóm tới. Cái nhà này mà không có mình á... chậc chậc.]
30.
Tôi phát hiện trên bàn trang điểm có một miếng mặt nạ nén bị bóc ra.
Tôi hỏi Cường ca:
"Anh bóc cái này ra làm gì?"
Anh cực kỳ lạnh lùng nói không phải anh bóc.
Tôi chỉ ra điều đó vô lý, vì trong nhà ngoài tôi ra thì chỉ có anh.
Anh đáp:
"Vậy là em bóc rồi quên thôi."
Nói xong chuồn mất.
Thuật đọc tâm vang lên bốn chữ.
[Không phải viên sữa.]
Tôi nhìn kỹ lại, quả nhiên trên đó còn có dấu răng.
31.
Tôi kể cho Cường ca nghe một câu chuyện thú vị.
Có một cô gái ám chỉ với cậu trai mình thích rằng bộ phim mới chiếu rạp rất hay.
Vừa hay cậu trai ấy cũng có cảm tình với cô gái.
Thế là... ngay trong đêm gửi cho cô ấy bản phim lậu chất lượng cao.
Tôi cảm thán:
"Đúng là kiểu câu chuyện ngây ngô chỉ xảy ra ở tuổi trẻ thôi."
Cường ca đang sửa công tắc điện, tiện miệng hỏi:
"Phim cậu ta gửi là phim tình cảm hả?"
Tôi trừng anh:
"Anh căn bản chẳng nghe em nói gì cả."
Anh oan ức:
"Anh nghe mà."
[Mình nghe rõ ràng luôn ấy.]
Tôi giải thích:
"Trọng điểm của câu chuyện là ở chỗ cậu ấy không nên gửi tài nguyên phim cho cô gái, mà phải mời cô ấy đi xem phim."
Anh "à" lên như ngộ ra.
Rồi trong lòng lẩm bẩm.
[Cũng nguyên tắc ghê, vậy mà không xem lậu.]
32.
Tôi không thích nắm tay anh khi đi đường.
Tay anh ngắn, nên cổ tay tôi lúc nào cũng ở trong trạng thái bị treo lên rất mỏi.
Thời còn yêu, dù tôi lén rút tay ra bao nhiêu lần, anh cũng sẽ tự động nắm lại.
Giờ bọn tôi là vợ chồng già rồi, cuối cùng tôi cũng có thể vô tình nói cho anh biết chân tướng.
Anh rất ngạc nhiên.
"Em không thích à?"
[Vô lương tâm. Anh nắm em còn mệt hơn dắt Husky đi dạo. Ít nhất Husky còn không vô thức mà lượn sát làn ô tô.]
Anh mới là Husky ấy!
Tôi hùng hồn tuyên bố:
"Không thích!"
Anh mặt mũi cau có.
"Không thích cũng vô ích. Anh thích."