9.

Tháng trước, dì cả không đến đúng hẹn.

Tôi nghi ngờ cao độ là mình trúng rồi.

Nhưng bọn tôi còn chưa có kế hoạch sinh con.

Tôi bảo:

"Chồng, chắc em có rồi. Dạo này cứ thấy mệt, buồn ngủ, mà ăn khỏe lắm."

Anh đang ôm laptop làm PPT, thuận miệng đáp:

"Em không phải vẫn luôn như thế à?"

Thuật đọc tâm: [ ]

Ha ha.

Đây đúng là một câu chân thành từ trong ra ngoài.

Sau đó tôi đi bệnh viện xét nghiệm, hóa ra chỉ là báo động giả.

Bề ngoài anh an ủi tôi:

"Vậy là em lại yên tâm ăn mì cay được rồi."

Nhưng trong lòng lại lạnh lùng bổ thêm một câu.

[Không ngờ lại chưa có. Xem ra mình vẫn chưa đủ mạnh.]

10.

Tôi đi du lịch cùng bạn đại học.

Chồng cô ấy làm nghề đồ da, điều kiện kinh tế khá tốt.

Bạn tôi lại rất thích khoe khoang, suốt dọc đường nào là khoe chồng, khoe nhà, khoe đồng hồ.

Tôi sợ không khí lạnh đi nên cứ như cái máy phụ họa, thi thoảng lại chen vào vài câu khen lấy khen để.

Còn Cường ca thì như lão tăng nhập định, một chữ cũng không nói.

Đến nơi, bạn tôi hỏi:

"Chồng cậu hình như không thích nói chuyện lắm nhỉ?"

Tôi vội vàng cứu vãn.

"Anh ấy luôn thế. Tính cách bọn tớ bổ sung cho nhau."

Bạn tôi cũng chẳng để tâm, lại tranh thủ khoe tiếp.

"Thế cũng tốt. Không như chồng tớ nói nhiều lắm. Nhưng mà cũng phải thôi, nếu anh ấy không có cái miệng lưỡi đó thì làm sao chốt được đơn hàng lớn trước kia. Dân công sở với dân kinh doanh đúng là không so được."

Tôi nghe thấy người phía sau ung dung buông một câu trong lòng.

[Chồng tốt như thế, sớm muộn cũng chạy theo người khác.]

Bạn tôi lại rất hay thích chiếm món lợi nhỏ.

Bình thường đi chơi, nước uống đồ ăn vặt chỉ biết ăn chứ không bao giờ móc ví.

Da mặt tôi mỏng, ngại lên tiếng.

Mấy ngày sau, chồng cô ấy cũng bay qua.

Tự nhiên Cường ca trở nên nhiệt tình hẳn, anh em huynh đệ với người ta như hình với bóng.

Mở miệng ra là "tổng giám đốc", khen đến nở mày nở mặt.

Đợi về nhà, tôi ngồi tính lại tiền trong tay, phát hiện tiêu thêm gần mười nghìn.

Tôi buồn bã nói:

"Chồng ơi, em nhát thật. Tiền phòng toàn em thanh toán."

Anh rất rộng rãi đáp:

"Tiêu thì tiêu thôi, đi chơi mà."

[Không sao, chồng cô ta tiêu cho mình còn nhiều hơn.]

11.

Có lần anh đi ăn với đồng nghiệp, uống đến say mèm, nửa đêm một giờ mới được người ta đưa về.

Người mềm nhũn như con b.ún, vừa nặng vừa bốc mùi.

Tôi bắt anh tự vịn tường đứng đó, còn mình loay hoay mở khóa cửa.

Có vẻ anh vẫn còn sót lại chút ý thức, lầm bầm gọi tôi hết lần này đến lần khác.

Tôi rất muốn đá bay anh đi.

Nhưng lại sợ tim anh có vấn đề thật.

Đành phải đeo khẩu trang, ghé sát lại nghe.

Anh vẫn đang lặp đi lặp lại:

"Vợ ơi..."

[Vợ ơi, túi của anh đâu?]

12.

Có đêm tôi mất ngủ.

Đang yên đang lành, anh bỗng xoay người véo m.ô.n.g tôi một cái.

Tôi tưởng anh tỉnh rồi, hỏi anh làm gì.

Anh không trả lời, nhịp thở cũng không hề loạn.

Trông giống như đang nằm mơ hơn.

Tôi tò mò quá, muốn thử xem đọc tâm có nghe được giấc mơ không.

Vừa ghé sát lại thì nghe thấy anh lẩm bẩm trong đầu:

[Em là m.ô.n.g bự.]

Tôi muốn bóp c.h.ế.t anh.

Lại có một lần khác, tôi ngủ rồi còn anh mất ngủ.

Nửa đêm lật người, tôi phát hiện cả cái đầu to tướng của anh chễm chệ trên gối tôi, chen tôi tỉnh luôn.

Tôi nổi nóng hỏi:

"Anh làm gì thế?"

Anh không nói gì, lặng lẽ quay lại gối mình, nhắm mắt ngủ.

Tò mò quá, tôi nghiêng đầu nghe thử, lập tức tỉnh như sáo.

[Nếu mình không còn nữa thì em phải làm sao đây.]

Tôi sực nhớ mấy ngày trước anh có nói đi khám sức khỏe công ty.

Lẽ nào kết quả không tốt?

Sáng hôm sau, tôi lén tra báo cáo khám sức khỏe của anh.

Người này bị gan nhiễm mỡ mức nhẹ.

13.

Anh có một cái quần lót đã mặc không biết bao nhiêu năm.

Tổng thể thì giãn nhão ra, chỗ thì mỏng đến mức gần như trong suốt.

Anh nhất quyết không chịu bỏ, lý do là "vẫn chưa hỏng".

Sau đó tôi lén xé một lỗ trên đó, anh mới miễn cưỡng cho tôi ném nó vào thùng rác.

Tối hôm ấy bọn tôi đi dạo chợ đêm, tôi bảo anh thử một cái quần đùi.

Anh rất vặn vẹo, nói:

"Ngay cả phòng thử đồ cũng không có. Không thử!"

Bà chủ còn cười.

"Đàn ông quấn tạm vào là được mà. Hai phút là xong, ai nhìn cậu đâu."

Anh không để ý người ta, mặt lạnh tanh bỏ đi.

Tôi đi theo sau, nghe thấy anh lẩm bẩm trong lòng.

[Không được. Quần lót mình thủng rồi.]

Tôi choáng váng.

Anh lại nhặt cái quần lót sáng nay lên mặc tiếp rồi!

14.

Có một thời gian tôi mê Swarovski phát điên.

Nhưng loại đồ này, tự mình mua thì cứ thấy sai sai.

Tôi nói với chồng:

"Đồng nghiệp em mua một mẫu thiên nga đen, bling bling lấp lánh, đẹp cực luôn."

Anh đang chơi game, đập đùi một cái, than lên một tiếng.

"Ối giời! Pháp sư làm gì thế!"

Tôi ghé lại nhìn, hóa ra anh đang combat.

Khoảng cách giữa bọn tôi rất gần.

Hơi thở từ lỗ mũi anh phả lên cổ tôi.

Trong lòng lại đang cười xấu xa.

[Nhìn cô ấy tức thế kia, lát phải lên mạng xem chỗ nào có cửa hàng mới được.]

Tôi đang giận lập tức chuyển thành vui, nhưng ngoài mặt vẫn cố giả vờ bực bội rồi lẳng lặng đi ra.

Hai ngày sau, anh thần thần bí bí đưa cho tôi một cái hộp, nói:

"Anh tự chọn đấy, nhìn một cái là ưng luôn."

Tôi mừng như điên.

Nhưng tôi không thể nào ngờ được.

Mở hộp ra, bên trong không phải dây chuyền, không phải thiên nga, mà là một con... heo... nhỏ.

Tôi đờ người, hỏi:

"Chồng ơi, đây là cái gì?"

Tôi rất muốn diễn chút gì đó, nhưng mặt thì cứ không nhịn được mà xệ xuống.

[Heo hồng bé nhỏ, giống em lúc ngủ ghê. Chậc, sao trông không vui lắm nhỉ?]

May mà anh không nói câu đó ra.

Anh giả vờ bình tĩnh đáp:

"Thì pha lê em muốn đó. Bản kỷ niệm năm Hợi mà."

Tôi lập tức thuận nước đẩy thuyền.

"Ồ~ cũng dễ thương đó."

Nhưng trong lòng lại nghĩ:

Dễ thương cái đầu anh ấy!

Đừng tưởng tôi quên, năm nay là năm Dần nhé!

15.

Có lần đi dạo phố, gặp một cô gái vóc dáng đẹp xuất sắc.

Đẹp thật sự, kiểu đến tôi còn chảy nước miếng.

Tôi thành tâm thành ý cảm thán:

"Em thích cô ấy."

Anh "ừ" một tiếng.

[Thích tới mức nào? Ban nãy người ta mời làm thẻ thành viên em còn lườm họ cơ mà.]

16.

Công ty anh tổ chức team building, tôi với tư cách "người nhà mới cưới" được đặc cách tham gia.

Đồng nghiệp anh vô cùng tò mò, hỏi bọn tôi ai là người theo đuổi trước.

Tôi hào phóng thừa nhận là tôi theo đuổi anh trước.

Lập tức kéo theo một tràng xuýt xoa đầy kinh ngạc.

Ngay sau đó, tôi nghe thấy Cường ca đang nướng xiên ở bên cạnh lầm bầm trong lòng.

[Còn không phải do trẫm ngầm cho phép sao? Nếu không nàng đừng hòng có được trẫm.]

Trẫm???

17.

Tết về quê chồng đi chúc Tết họ hàng.

Bà thím hai bên nhà chồng với tư cách đại diện nhà trai khen tôi lên tận mây xanh.

Tôi mặt dày miệng ngọt, cũng tung ra không ít lời khen cầu vồng đáp lại.

Khung cảnh vô cùng hòa thuận, náo nhiệt.

Đúng lúc đó anh bỗng chen vào một câu:

"Khi nào ăn cơm vậy? Cô ấy đói rồi."

[Tôi ngại quá.]

Có nhầm không vậy?

Người ta đang khen tôi mà, anh ngại cái gì?

Với cả tại sao anh không nói là anh đói đi?!

18.

Tết về nhà mẹ đẻ, anh ngồi xem phim truyền hình với bà ngoại.

Tôi đang ở bếp xếp bánh chẻo.

Mẹ tôi nói:

"Bộ phim bà ngoại con xem ấy, mẹ xem không vào nổi. Thằng bé này được ghê, ngồi xem cùng cả tiếng rồi."

Tôi cũng thấy lạ nên lại gần nhìn thử.

Trên tivi, nữ chính đang khóc nức nở.

Bà ngoại tôi khóc nức nở.

Còn Cường ca... cũng đang liên tục lau nước mắt?

Tôi hỏi:

"Chồng, anh khóc à?"

Anh không để ý tới tôi, nhưng trong lòng thì sóng cuộn ngập trời.

[Tiểu Hoa đáng thương quá. Em xem, em cũng khóc rồi kìa. Không khóc thì còn là người sao?]

Tôi?

[Bị x.úc p.hạ.m thật sự. Tôi xem rồi mà có khóc đâu.]

Để chứng minh mình cũng có ánh sáng nhân tính, tôi kể cho anh nghe bộ phim cảm động nhất theo tôi nghĩ: Toy Story 4.

Nghe xong, anh nghi hoặc hỏi:

"Đó chẳng phải là hoạt hình à?"

Tôi nói hoạt hình chỉ là lớp vỏ.

Điểm quan trọng là, trong câu chuyện ấy, tất cả mọi người đều không thể quay về quá khứ, bắt buộc phải chia ly.

Thế mà không đáng để khóc sao?

Anh qua loa đáp:

"Ồ ồ, vậy thì cũng cảm động thật."

[Từ mẫu giáo chơi đến tận đại học rồi vẫn còn đem tặng được, đồ chơi này chất lượng ghê.]

...Chồng ơi, thật ra trọng điểm không nằm ở đó.

19.

Sau Tết, cả hai bọn tôi đều béo lên.

Ngồi trên sofa, bụng dưới của anh chồng thành một nếp.

Tôi chụp lấy vòng thịt ấy, vui vẻ bịa đặt:

"Biết đây là gì không? Đây gọi là tay vịn của tình yêu."

Ánh mắt anh chuyển sang người tôi.

Đến lúc ấy tôi mới phát hiện của mình còn ghê hơn.

Chồng những ba tầng.

Tôi lập tức uy h.i.ế.p:

"Cấm anh nói!"

Anh đúng là không nói ra miệng.

Nhưng tôi vẫn nghe thấy.

[Của em không phải tay vịn, mà là cầu thang tình yêu.]

Tôi hận thuật đọc tâm.

20.

Sau Tết, phòng gym đông khủng khiếp.

Tôi xếp hàng chờ máy tập mãi, còn chỗ của anh thì chẳng mấy ai qua.

Trên đường về tôi càm ràm với anh.

Anh nói:

"Biết sao được, mức tạ chỗ anh người bình thường đâu dùng nổi."

Tôi còn đang định hỏi là nặng tới cỡ nào, đã nghe thấy anh lẩm bẩm trong đầu.

[Hôm nay đúng là đ.á.n.h rắm hơi nhiều thật.]

Xin lỗi.

Tôi không quen người này.