33.
Có bài báo nói tỷ lệ vô sinh ngày càng tăng.
Tôi hỏi Cường ca:
"Nếu bọn mình cũng không sinh được con thì sao?"
Anh đáp rất hời hợt:
"Thì là số trời thôi. Không có thì không có chứ sao."
Tôi nói:
"Thế sau này hai đứa c.h.ế.t rồi sẽ chẳng có ai đốt tiền cho bọn mình đâu!"
Anh vừa vung vẩy đôi tất vừa khinh bỉ.
"Mê tín."
Rồi lén lút tính toán trong lòng.
[Nếu thật vậy cũng không sao. Mình có thể đi làm nuôi gia đình.]
34.
Tôi gọi video với bố mẹ, bảo lần này về nhà nhất định phải ăn một bữa thật thịnh soạn.
Cường ca ở bên cạnh幽幽 chen vào:
"Em còn kén ăn nữa thì mẹ cũng phát chán em mất."
Tôi gắt:
"Nói vớ vẩn! Ai cũng thích em hết."
Anh cười cười nhìn tôi, không nói.
[Đúng vậy, ai cũng thích em. Chỉ là ai cũng chưa biết thôi.]
Tôi đ.ấ.m anh một trận loạn xạ.
35.
Có một thời gian áp lực công việc lớn quá nên tôi rụng tóc nhiều.
Ngày nào tôi cũng than với anh là mình sắp hói.
Vừa hay gần tới 520, một đồng nghiệp của tôi được bạn trai tặng cho cái thùng ngâm chân.
Tôi ở nhà kể chuyện với anh, hỏi:
"Anh biết vì sao anh ta lại tặng thùng ngâm chân không?"
Cường ca lắc đầu.
Tôi lại tiếp tục lải nhải:
"Vì có lần đồng nghiệp em bảo là cô ấy bị hàn thể. Ha ha, đúng là món quà vừa đáng yêu vừa bất lực."
Cường ca lặng lẽ飘 đi.
[Mình phải nhanh tay trả lại lọ dưỡng tóc mới được.]
Nụ cười trên mặt tôi cứng đờ.
36.
Tôi ngủ rất hay lăn qua lăn lại.
Anh vừa nhích ra một chút, tôi đã dán sang chiếm thêm một tấc.
Thế là anh quanh năm chỉ còn một dải nhỏ để ngủ.
Có hôm anh đi tiếp khách về muộn, mà vì lo cho anh nên tôi cũng không ngủ sâu.
Anh thấy tôi đã chiếm hết chỗ, đành leo vào ngủ phía trong.
Nằm chưa tới nửa phút lại bò trở ra.
[Ngủ không ngoan thế này, lỡ lăn xuống đất thì sao.]
Đêm ấy trời mưa, hơi lạnh.
Tôi dậy đi vệ sinh, thấy anh cuộn tròn ở mép giường, gần như chẳng đắp gì, trông t.h.ả.m không chịu nổi.
Hôm sau tôi cố tình mang thêm cho anh một cái chăn.
Ai ngờ nửa đêm lại thấy anh vẫn cuộn ở góc giường.
Tôi hỏi:
"Chăn của anh đâu?"
Anh ngơ mấy giây, rồi tiến lại kéo cái chăn tôi đang quấn.
"Thì bị em cuốn hết vào người rồi chứ sao."
Tôi đẩy anh ra.
"Không phải, em lấy cho anh hẳn một cái chăn riêng mà."
Anh nghiêm túc đáp:
"Không được. Bọn mình nhất định phải đắp chung một cái chăn."
Tôi kinh ngạc:
"Tại sao? Để làm gì?"
Anh:
"Thì nhất định phải thế."
[Trên đời này chỉ mình anh được đắp chung chăn với em thôi.]
Anh quy định cái gì mà quy định, trẻ con thật sự!
Nửa đêm tôi phát hiện mình không thể mang cả cái chăn mà lăn đi được nữa, vì anh đang nắm mất một nửa.
Lúc ấy buồn ngủ nên tôi chẳng muốn nói chuyện, vừa giành chăn vừa ư ử rên rỉ.
Anh vừa buông tay, tôi lập tức cuốn chăn bỏ chạy.
[Chậc chậc, tranh không lại thì chơi ăn vạ. Còn gì là hảo hán.]
Ai là hảo hán với anh.
37.
Sếp mời tôi và mấy đồng nghiệp nam trong nhóm tới tân gia.
Trong đó chỉ có mình tôi là nữ, nên tôi hơi do dự, hỏi Cường ca có để bụng không.
Anh rất hào phóng nói:
"Có gì mà phải để bụng."
[Nếu cho mình đi cùng thì càng tốt.]
Tôi lập tức bắc thang cho anh leo.
"Nếu anh có thời gian thì đi với em nha?"
Anh đáp:
"Để xem đã."
[Đồng ý ngay thì trông có vẻ mình hẹp hòi. Đợi cô ấy mời thêm lần nữa, mình sẽ nhận lời.]
Tôi cố ý trêu anh.
"Ồ, thế thôi vậy."
Anh: ...
[Hử? Không cho đi thì mình cũng đi.]
38.
Có đoạn thời gian bọn tôi đều rất bận.
Anh tan làm sớm thì tôi tăng ca.
Tôi tan làm sớm thì anh tăng ca.
Cả hai đều lầm lì ít nói.
Có sáng hiếm hoi cả hai cùng ra khỏi nhà.
Tôi cầm cái muỗng gót giày, hét lớn:
"Lại là một ngày tràn đầy năng lượng đây!"
Anh giật mình.
"Em làm cái trò gì thế?"
Tôi đáp:
"Học trên show đấy, tự cổ vũ bản thân. Anh cũng thử xem, biết đâu hiệu quả."
Anh khinh thường.
"Ngốc xít."
Tôi chẳng thèm để ý.
Nhưng lúc khóa cửa, tôi nghe thấy trong lòng anh gào vang.
[Lại là một ngày siêu ngầu đây!]
39.
Tôi xem trên mạng được một công thức gà nấu dầu mè.
Cuối tuần bèn mua nguyên liệu, chuẩn bị trổ tài một phen.
Anh bước vào, vừa tháo tạp dề trên người tôi xuống vừa nói:
"Để anh làm cho, em đừng cắt vào tay."
Tôi hỏi ngược lại:
"Anh biết làm à?"
Anh: "À."
[Không biết, chỉ sợ em làm ra xong không ăn nổi.]
Tôi hơi không vui.
"Anh không tin em?"
Anh liên tục phủ nhận rồi rút khỏi bếp.
Đợi tôi hoàn thành kiệt tác, anh nếm một miếng rồi nói:
"Cũng được."
[Tanh.]
Tôi tức tối tự nếm một miếng.
Quả thật tanh thật!
Tôi lập tức xấu hổ xin lỗi:
"Xin lỗi nha, lãng phí mất một con gà rồi."
Anh kéo đĩa về phía mình.
"Anh thấy cũng ổn mà, anh ăn. Em ăn món khác đi."
[Ngốc quá. Sao lại đi xin lỗi con gà chứ.]
Tôi: ????
40.
Lúc ăn cơm, anh vô tình nhắc đến chuyện công ty sắp cắt giảm nhân sự.
Tôi sợ anh nặng lòng nên cả buổi tối đều cố chọc anh cười.
Kết quả đúng ba giờ sáng, tôi bị luồng oán khí của anh đ.á.n.h thức.
[Sao lại thế này chứ? Bị loại sớm như vậy, mất mặt quá.]
Tôi tưởng anh bị cho nghỉ việc rồi mà giấu tôi, nên lặng lẽ ôm lấy anh.
Anh theo phản xạ vuốt vuốt mu bàn tay tôi, lại oán thêm một câu.
[Vừa rồi quả bóng đó không nên đá như thế mới phải.]
Hóa ra là nửa đêm anh dậy xem bóng đá.
41.
Ở cửa ga tàu điện có bán bóng bay hydro.
Tôi nói tôi muốn mua.
Anh cười hì hì đ.á.n.h trống lảng:
"Em lại có biết chơi đâu."
[Thể nào cũng chỉ thích được năm phút rồi lại bắt mình cầm.]
Tôi nói:
"Thế em tự mua, tự cầm về đến nhà luôn."
Anh đáp:
"Anh đùa thôi, để anh đi mua."
[Thứ này thật sự không nổ đấy chứ? Ghê ghê.]
Hóa ra anh sợ bóng bay?
Tôi vội gọi anh lại:
"Hình như không qua được kiểm tra an ninh đâu, thôi khỏi mua."
42.
Tôi đang lau tóc, anh đưa điện thoại cho tôi.
"Tiểu Thôi tìm em."
Tôi trừng anh một cái.
Người ta họ Thôi, không phải Tiểu Thổi!
Bạn tôi gửi liền mười sáu tin nhắn thoại, tiếng nào tiếng nấy gào khóc t.h.ả.m thiết.
Đại khái là chồng cô ấy mất tích mấy ngày nay, cô ấy lại đang ở nơi đất khách quê người, cô độc đến phát điên.
Tôi hơi hoảng, muốn nhờ Cường ca cho ý kiến.
Nhưng lại có cảm giác không ổn, sợ làm lộ chuyện riêng tư của bạn.
Kết quả điện thoại bị lọt tiếng, anh thật ra đã nghe được gần hết.
[Mười phần thì tám chín phần là vào đồn rồi. Chuyện xấu trong nhà người khác, người ngoài nhúng tay không khéo lại bị ghét.]
Tôi còn tưởng anh sẽ bảo tôi đừng quản.
Ai ngờ anh thở dài một tiếng rồi nói:
"Bảo Tiểu Thôi tới đồn hỏi thử xem."
[Anh đúng là yêu ai yêu cả đường đi lối về.]
Yêu cái đầu anh.
Anh chỉ được yêu tôi thôi!
43.
Công việc càng bận, cân nặng của tôi lại càng tăng.
Tôi bảo anh dẫn tôi đi chạy đêm.
Anh lên mặt dạy đời, nói huấn luyện viên riêng đều vài trăm một tiếng.
Tôi lập tức diễn sâu, đáng thương hề hề:
"Giảm giá cho em đi huấn luyện viên ơi, nền tảng em tốt lắm."
Anh hỏi:
"Tốt đến đâu?"
Tôi đáp:
"Bùng nổ cực mạnh, như mãnh hổ xuất chuồng."
Anh "ồ" thật lâu, vẻ thâm sâu khó lường.
[Rõ ràng là heo con xuất chuồng.]
Tôi nhảy dựng lên, bóp c.h.ặ.t hai má anh, không cho anh có cơ hội thốt ra.