Trường tỷ vô tình trúng độc tình hoa, phải cùng Phật tử ở chung một đêm trong thiền phòng.
Sau sự việc, có người gặng hỏi nữ tử đêm đó là ai.
Trường tỷ rơi lệ, cầu xin ta nhận thay.
Chỉ vì tỷ ấy đã có hôn ước với thái tử, nếu lộ ra, gia tộc sẽ phải đối mặt với tai họa diệt môn.
Kiếp trước ta bị tình thân trói buộc, uất ức nhận lấy chuyện này.
Ta trở thành yêu nữ hủy hoại thanh danh tu hành của Phật tử, bị vạn người chửi rủa.
Trường tỷ được như nguyện gả cho thái tử, còn Phật tử vì chuyện phong nguyệt này mà buộc phải hoàn tục làm quốc sư.
Hắn cưới ta, nhưng hắn kính ta như pho tượng Phật trên đài, không hề gần gũi.
Nhiều năm sau, khi trường tỷ đã làm hoàng hậu, lúc hấp hối trên giường bệnh, Phật tử túc trực bên giường tụng kinh cầu phúc cho tỷ ấy.
Trường tỷ rơi nước mắt, nhắc lại sự thật năm xưa.
Tỷ ấy hứa hẹn, nếu có kiếp sau, nhất định sẽ không phụ lòng hắn.
Sang ngày thứ hai sau khi tỷ ấy mất, Phật tử phát điên.
Hắn giam cầm ta trong Phật đường mà trà đạp lăng nhục.
Hắn ép ta phải gọi tên tỷ ấy, mặc y phục của tỷ ấy, ngày đêm diễn lại chuyện xảy ra trong thiền phòng năm nào.
Hắn vì một người mà thành thần, cũng vì một người mà nhập ma.
Sống lại quay về đúng ngày trường tỷ cầu xin ta.
Ta đỡ tỷ ấy đứng lên, nhẹ nhàng lắc đầu: "Không được đâu, tỷ tỷ."