Nữ nhi nhỡ tay làm bẩn váy của trưởng tỷ.
Phu quân liền phạt nữ nhi quỳ hai canh giờ.
Ta xót xa vội ôm lấy con:
"Ngọc Châu nhất định không cố ý đâu."
Nữ nhi khóc đến hụt cả hơi:
"Phụ thân, con không làm bẩn váy của dì, là di mẫu cố tình——!"
Lời còn chưa dứt, Tạ Vân Thâm đã giật lấy chiếc đèn thỏ trên tay nữ nhi, ném mạnh xuống đất:
"Còn dám cãi bướng! Mau xin lỗi dì của ngươi ngay!"
Nữ nhi sợ hãi rúc vào lòng ta, toàn thân run rẩy. Còn trưởng tỷ thì đắc ý ra mặt.
Nhìn phu quân ra sức thiên vị trưởng tỷ như vậy, lòng ta nguội lạnh mất một nửa.
Nhưng mà.
Hắn thiên vị nàng ta cũng phải thôi.
Nếu năm đó không vì ta ham chơi ngã từ trên tường xuống, Tạ Vân Thâm trong lúc cấp bách ra tay cứu ta——
Người hắn cưới lẽ ra phải là trưởng tỷ.
Nên suốt sáu năm qua, dù hắn lạnh nhạt hay oán hận ta, ta đều cắn răng chịu đựng.
Thế nhưng.
Đối xử tệ bạc với ta thì được.
Nhưng ăn hiếp nữ nhi của ta, thì tuyệt đối không!
Ta nắm lấy tay nữ nhi:
"Ngọc Châu ngoan, phụ thân không tốt, vậy chúng ta không cần vị phụ thân này nữa, có được không?"