Nhưng sao mà ngồi yên được. Cả ngày chưa ăn gì, bụng ta đói đến kêu òng ọc. Đáng nói là trên bàn gỗ hoàng hoa lê lại bày biện biết bao món bánh ngọt tinh xảo.

Ôn gia gia nghiệp lớn, ăn một miếng bánh hạt óc ch.ó chắc hắn cũng chẳng tính toán đâu nhỉ...

Nghĩ đoạn, tay đã chìa ra từ lúc nào.

Mùi dầu thơm quyện cùng vị ngọt mềm tan ngay trong miệng khiến ta hạnh phúc đến mức nheo cả mắt.

Ta dùng hai tay bưng miếng bánh đào, cúi đầu ăn từng miếng nhỏ. Bỗng dưng cảm thấy một luồng ánh nhìn lạnh lẽo.

Ta vội vàng ngẩng đầu. Ngoại trừ đám thị vệ vẫn đứng ngoài cửa, chẳng có ai cả. Lúc này ta mới yên tâm cúi đầu ăn tiếp. Thật là thoải mái.

Ngay cả trà của Ôn phủ cũng là thượng phẩm, uống vào không chát, nuốt xuống trong miệng vẫn còn mui thơm thoang thoảng.

Ta ăn no căng cả bụng, Ôn Tu mới thong dong bước tới.

"Đợi lâu rồi."

Hắn đã thay một bộ trường bào màu xanh trúc, b.úi tóc bằng ngọc quan, bên hông đeo ngọc bội hình kỳ lân, dáng vẻ quý phái tuấn mỹ khiến người ta không thể dời mắt.

Ta vội vàng đứng dậy: "Gia chủ an."

"Mời ngồi."

Ánh mắt hắn thanh đạm u uất, từ lúc thấy ta đã luôn dán c.h.ặ.t trên người ta. Trong lòng ta dâng lên cảm giác không thoải mái nhè nhẹ.

"Không biết gia chủ có ưng ý kiểu nữ t.ử nào không?"

Hắn chống tay lên bàn, khẽ ngước mắt: "Ngươi không thích hoa quế sao?"

Ta sững sờ, "Sao ngươi biết?"

Hắn đột ngột đưa tay tới. Ta sợ đến đỏ cả mặt. Ngón cái của hắn dừng lại cách khóe môi trái của ta một ly.

Ta đối diện với đôi mắt đen thẳm của hắn, sau đó chột dạ quét mắt qua đĩa bánh trên bàn, có rất nhiều vị, chỉ riêng món quế hoa lạc là ta chưa động tới.

Ôn Tu khẽ bật cười, giọng điệu ôn hòa: "Thích cái gì, lần sau trực tiếp bảo Tiết bá là được."

Lão bá gật đầu với ta. Ta đứng ngây ra tại chỗ.

Hắn gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn, ra hiệu cho ta ngồi xuống. Ta không dám ngồi nữa, đầu cúi thấp xuống.

Vì xấu hổ khi lén ăn bánh mà sắc đỏ lan tận lên cần cổ trắng ngần. Nếu lúc này ta ngẩng đầu lên, chắc chắn sẽ nhìn thấy yết hầu của Ôn Tu đang lăn lộn như kìm nén và sự phập phồng đầy mờ ám...

Hắn khẽ ho một tiếng: "Không phải đang hỏi ta thích loại nào sao?"

03

Sau khi ta đi. Ôn Tu mới thả chân đang gác lên xuống. Hắn tự nhiên cầm lấy chén trà ta vừa uống, uống cạn chỗ nước còn lại dọc theo vết son môi.

Hắn dùng ngón tay nhón lấy vụn bánh đào còn sót lại trên đĩa cho vào miệng, d.ụ.c vọng bên dưới càng thêm trào dâng. Đôi mắt đen kịt như sắp nhỏ ra mực. Thơm quá.

Rõ ràng hắn là người rất biết kiềm chế. Nếu không cũng chẳng ngồi được ở vị trí ngày hôm nay. Nhưng giờ phút này, hắn đã không thể đợi thêm một khắc nào nữa.

Vừa rồi hắn ngồi trong mật thất thư phòng nhìn người nọ rất lâu. Chẳng làm gì cả, chỉ nhìn người nọ ăn từng chút từng chút một, hắn đã sắp chịu không nổi rồi...

Xe ngựa chạy vững vàng được một nửa đường, ta mới phản ứng lại yêu cầu của Ôn Tu.

"Mặt nhỏ, người nhỏ, đuôi mắt có nốt ruồi son."

Cụ thể thật. Cứ như thể đã có người trong lòng vậy. Nữ t.ử như thế rất dễ tìm.

Ta hơi thả lỏng lòng mình.

Xe ngựa của Ôn phủ dừng lại trước cửa tiệm của ta.

Tiết bá cung kính dâng lên một hộp cơm: "Đây là gia chủ đặc biệt dặn dò."

Ta nhận lấy mở ra xem. Chính là loại bánh đào ta ăn nhiều nhất lúc chiều. Hai vành tai ta đỏ ửng.

Ta xách hộp cơm dõi theo xe ngựa Ôn phủ đi xa.

Quả nhiên làm việc cho nhà giàu đãi ngộ thật tốt. Ít nhất là không bị đói.

Ngày hôm sau, bà chủ tiệm phấn son tới từ sớm. Ta kể cho nàng ấy nghe ý định của Ôn Tu.

Nàng ấy nhìn ta một cách kỳ quặc: "Chẳng phải chính là bà mai nhỏ ngươi sao?"

Đuôi mắt ta đúng là có một nốt ruồi son đỏ thắm.

Ta bình thản nói: "Nếu ta không phải bà mai, đến chính ta cũng tin đấy."

Nàng ấy cười sảng khoái, chiếc khăn tay lướt qua má ta, để lại mùi hương phấn son nồng đượm: "Nhỡ đâu vị thần tài Ôn gia bị mê hoặc tâm trí thì sao."

Vậy chẳng phải là chim ưng trên trời lại thích con cá vàng ngây ngốc dưới ao sao. Làm sao có thể. Ta lắc đầu.

Cuối cùng cũng tìm được hai nữ t.ử đáp ứng yêu cầu. Ta hưng phấn ôm bức họa tới cho Ôn Tu xem.

Có vẻ hắn không vui như vậy, chỉ quét mắt qua bức họa một cách tùy ý, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t lạnh lùng.

Đợi đến khi Tiết bá báo cáo xong chuyện ở thôn trang, hắn mới hỏi ta: "Đã ăn tối chưa?"

Ta thành thật lắc đầu.

Đôi mắt đẹp của hắn dịu lại, "Vậy ăn cùng nhau đi."

"Không cần đâu, ta còn việc khác, cảm tạ gia chủ."

Gương mặt tuấn tú thanh lãnh của hắn càng u ám hơn. Ta chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, không biết mình đã chọc vào đâu khiến hắn không vui.

"Ngươi còn việc làm ăn nào khác sao?" Hắn hỏi.

Ta lắc đầu.

Hắn chốt hạ: "Vậy ăn tối xong rồi hẵng đi."

Đủ loại món ăn tinh xảo được bày lên như nước chảy. Ta vừa định ngồi xuống, lại bị Ôn Tu nắm lấy cổ tay kéo ngồi xuống cạnh hắn. Ta không quen nên giãy giụa một chút.

Hắn cười ôn hòa: "Ngươi là người làm mai cho ta, vốn dĩ nên ngồi vị trí cao nhất mới phải."

Nói rồi hắn buông tay ra một cách nhẹ nhàng.

Khi nhìn thấy tỳ nữ xinh đẹp bên cạnh giúp gắp thức ăn, ta hiểu ra.

Chương 2 - Từ Se Duyên Cho Người Khác, Ta Tự Se Duyên Cho Chính Mình - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia