Ngay cả tỳ nữ cũng xinh đẹp có khí chất đến nhường này, chắc chắn Ôn Tu chê người ta tìm không đủ đẹp. Haiz.

Nhưng mà thức ăn khá ngon. Ôn Tu cứ liên tục gắp thức ăn cho ta, trong bát đã chất thành một ngọn núi nhỏ, làm ta không dám cầm đũa nữa.

Đôi mắt đen láy của hắn không chớp mắt nhìn ta, không thấy có gì sai: "Sao thế, không hợp khẩu vị à?"

Ta hoảng loạn cúi đầu, sợ hãi nói: "Ta, ta no rồi."

Trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng cười khẽ, nhưng thái độ lại rất cứng rắn: "Tống lão bản gầy như vậy, theo lý nên ăn nhiều một chút, nếu không thì sao tìm phu nhân cho ta được chứ?"

Trong chớp mắt, đôi đũa đã chạm đến bên môi ta, hắn cứng rắn đưa đũa vào thêm một phân: "Đúng không?"

"Ầm ầm ——"

Bầu trời xé ra một đường rách, làm ta sợ hãi co rúm lại. Quay đầu lại chạm ngay phải đôi con ngươi đen kịt sắp nhỏ ra mực ẩn sau hàng lông mi dài của hắn. Giống như một đại yêu quái hùng mạnh đang quyến rũ lòng người.

Hắn nói: "Trời mưa rồi, e là Tống lão bản không về được nữa."

04

Ta được sắp xếp ở Thính Vũ các cạnh phòng ngủ của Ôn Tu.

Trên đường đi ta cứ nghĩ, không biết có phải Ôn gia chủ đối đãi với ta đặc biệt thân thiết hơn một chút không.

Lời của bà chủ tiệm phấn son bất chợt nhảy ra. Ta lập tức lắc lắc đầu. Làm sao có thể thích ta được chứ?

Ta chẳng qua chỉ là một bà mai hạng xoàng không cha không mẹ. E rằng ngay cả vị tỳ nữ xinh đẹp dẫn đường phía trước còn có khả năng hơn cả ta.

Nàng ta xoay người lại hỏi ta một cách dịu dàng: "Cô nương mệt rồi phải không, có cần tìm kiệu không?"

Thấy ta ngẩn ngơ. N, n bày sẵn kiệu. Nhà to đến thế nào cơ chứ, đi đến phòng khách còn phải ngồi kiệu.

Thấy ta không dám nhúc nhích, bàn tay mềm mại của tỷ tỷ tỳ nữ nắm lấy ta: "Chậm trễ khách quý, gia chủ mà biết là sẽ phạt bọn ta đấy."

Ta ngửi thấy mùi hương hải đường nhàn nhạt trên người nàng ta.

Ta cẩn thận hỏi: "Tỷ tỷ, gia chủ đối đãi với ai cũng tốt thế này sao?"

Nàng ta ngẩng đầu nhìn ta thật sâu. Nếu gia chủ là người lương thiện thì bây giờ hắn đã chẳng phải là độc đinh của Ôn gia. Người đến cả huynh đệ tỷ muội ruột thịt còn ra tay tàn độc được, có thể thấy sự tàn bạo lạnh lùng của hắn. Nhưng nàng không thể tùy tiện bàn tán về gia chủ.

Đối diện với đôi mắt tròn trịa thuần khiết của ta, nàng ta thua cuộc, mỉm cười:

"Gia chủ làm phu quân là tốt nhất, vừa bám người lại vừa ân cần."

"Chỉ cần ngươi đừng chọc giận hắn là được."

Ta trầm tư suy nghĩ: "Ôn gia chủ lúc không cười trông đúng là đáng sợ thật, rõ ràng hắn tuấn lãng ôn hòa, nhưng mấy lần ta nhìn hắn, lời nói đều không thốt ra được."

Tỷ tỷ tỳ nữ mỉm cười không đáp.

Mưa lớn đập vào khung cửa sổ, phát ra âm thanh nhịp điệu dễ nghe.

Nghĩ lại chắc là hắn không coi trọng nữ t.ử nào trong Hoa Dương thành rồi. Cùng lắm thì ta đi xem mắt ở mấy thành lân cận. Nữ t.ử là sinh vật tốt đẹp như vậy, kiểu gì cũng có người hắn thích.

Ôn Tu vừa vào phòng đã thấy ta nằm sấp trên giường lớn, tay chống cằm, đôi môi hé mở nhẹ nhàng. Ngay cả khi ngủ cũng hô hấp từng hơi nhỏ nhẹ, giống như con thỏ lạc vào rừng sâu, luôn cảnh giác với kẻ săn mồi đang ẩn nấp trong bóng tối. Nhút nhát đáng thương lại đầy cảnh giác là ấn tượng đầu tiên khi hắn nhìn thấy ta.

Nốt ruồi đỏ như hạt đậu ở đuôi mắt đỏ sẫm dưới ánh nến. Ôn Tu ngồi bên mép giường, ngón cái lướt qua nốt ruồi nhỏ. Hơi thở của hắn lập tức rối loạn.

Hắn sắp dùng hết kiên nhẫn của cả cuộc đời này rồi, thế mà bà mai nhỏ này vẫn chưa phát hiện ra, trái tim đập loạn nhịp sau lưng ánh nhìn của kẻ săn mồi.

Hắn cởi giày. Dọc theo lưng ta ép xuống, dễ dàng bao trọn cả người ta vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c, cố hết sức kiềm chế hơi thở nặng nề của chính mình.

Đầu lưỡi móc lấy vành tai nhỏ nhắn, thở dài một hơi: "Bà mai nhỏ se duyên cả nửa đời người, mà lại chẳng se được mối duyên nào cho chính mình."

"Kinh doanh không khéo thế này, sau này chỉ đành để ta chăm sóc vậy."

05

Giường của Ôn gia vừa to vừa mềm, chỉ là chăn rất nặng. Ngủ đến nửa đêm, cơ thể gần như không thở nổi. Muốn trở mình, tay cũng không nhấc lên nổi, như thể bị thứ gì đó bao trùm lấy.

Ta nghĩ chắc chắn là mình điên rồi. Ta cảm thấy hương thơm trên gối giống hệt mùi trên người Ôn Tu. Sao ta có thể có suy nghĩ với gia chủ được chứ?

Thế nhưng mùi hương đó cứ từng chút từng chút một chui vào đầu mũi, như thể nhiệt độ trên đầu ngón tay hắn rõ ràng đang kiềm chế.

Tỳ nữ tỷ tỷ tới mời ta đến tiền sảnh dùng bữa sáng. Ta không dám nán lại, trực tiếp về thẳng tiệm.

Liên tiếp mấy ngày, ta chưa từng bước chân tới Ôn phủ một bước.

Vừa thu dọn hành lý, chuẩn bị đi thành Hoa Thanh tìm người, mười chiếc xe ngựa sang trọng dừng lại trước cửa tiệm. Mùi hương thơm nức cách cả một con phố cũng ngửi thấy.

Dưới sự vây xem của đám đông, một nữ t.ử nhỏ nhắn quý phái bước xuống xe.

Nàng ta trông như thỏ ngọc trên tranh tiên t.ử, lông mày thanh mảnh, mắt to, sống mũi cao v.út, khuôn mặt nhỏ đến mức một bàn tay của nữ t.ử là che hết. Điều hiếm thấy hơn là ở nếp gấp mí mắt sâu thẳm của nàng ta có một nốt ruồi đen nhỏ.

Chương 3 - Từ Se Duyên Cho Người Khác, Ta Tự Se Duyên Cho Chính Mình - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia