Ta gọi với theo phía sau.
“Cây trâm kia ta thật sự nhận đấy nhé!”
Bước chân hắn càng nhanh hơn.
Người này thật là.
Tặng đồ rồi còn tức giận.
Ít nhiều cũng có chút bệnh.
Sau khi hôn sự được định, Lục cô nương thường xuyên vào cung.
Ta và nàng ấy dần quen nhau.
Lần đầu nàng ấy đến Đông cung tìm ta, ta còn khá kinh ngạc.
Nàng ngồi đối diện ta, nhìn ta c.ắ.n hạt dưa hồi lâu.
Cuối cùng hỏi: “Ngươi thật sự chuẩn bị đi sao?”
Câu hỏi này khiến ta chẳng hiểu ra sao.
“Nương nương đã đồng ý rồi, đương nhiên phải đi.”
Lục cô nương trầm ngâm rất lâu.
Nàng đưa tay lấy một hạt dưa.
Cắn không mở.
Lại lấy một hạt khác.
Vẫn khá chật vật.
Ta đưa cho nàng một hạt đã bóc sẵn.
Nàng nhận lấy.
“Khương cô nương, ban đầu ta còn tưởng ngươi đang diễn.”
Ta vui vẻ.
“Ta diễn cho ai xem?”
“Điện hạ.”
Lời này càng thú vị.
Ta ghé gần hơn.
“Ngươi tưởng ta cố ý làm ầm lên đòi đi, để hắn luyến tiếc ta sao?”
Trên mặt Lục cô nương thoáng chút ngượng ngùng.
Hiển nhiên nàng thật sự từng nghĩ vậy.
Ta cười đến đau bụng.
“Mau tha cho ta đi, mấy năm nay điều ta mong nhất chính là ra ngoài.”
Nàng nhìn ta hồi lâu.
“Vậy điện hạ nghĩ thế nào?”
Ta nói: “Hắn muốn cưới ngươi.”
Lục cô nương khẽ hừ một tiếng.
Cuối cùng nàng cũng c.ắ.n mở được hạt dưa.
“Hắn nói với ta, hôn sự có thể tiến hành.”
“Vậy là đúng rồi còn gì.”
“Khương cô nương, ngươi thật sự ngốc hay lòng rộng quá vậy?”
Nhất thời ta không biết đáp thế nào.
Lục cô nương cũng lười giải thích.
Trước khi đứng dậy, nàng chợt hỏi ta: “Ngươi ở bên điện hạ những năm này, thật sự không nảy sinh chút tình cảm nào sao?”
Ta cầm hạt dưa trong tay.
Lần này nghĩ lâu hơn một chút.
Tình cảm đương nhiên có.
Người đâu phải đá.
Chung chăn gối lâu như vậy, sao có thể hoàn toàn không có.
Khi hắn phát sốt, ta từng ở bên chăm sóc.
Khi ta trẹo chân, hắn từng cõng ta.
Sau khi bị Bệ hạ quở trách, hắn ngồi buồn bực trên bậc thềm, ta liền ngồi bên cạnh bóc quýt cho hắn.
Ta ăn hỏng bụng, hắn thức canh nửa đêm, hôm sau còn mắng ta đáng đời.
Những chuyện ấy đều là thật.
Nhưng ta cũng nhớ những chuyện khác.
Ta nói muốn xuất cung, hắn luôn giả như không nghe thấy.
Ta muốn tới Ngự hoa viên đi dạo, hắn liền sai người đi theo.
Có một tiểu thái giám nói chuyện với ta thêm vài câu, hôm sau đã bị điều đi nơi khác.
Ta hỏi nguyên do.
Bùi Chiêu chỉ nói một câu.
“Cô nhìn hắn thấy phiền.”
Hắn luôn cho rằng thích một người nghĩa là giữ người ấy lại.
Còn người bị giữ lại có vui hay không, trước kia hắn rất ít khi để tâm.
Ta cúi đầu, gom vỏ hạt dưa sang một bên.
“Có tình cảm chứ.”
Lục cô nương rõ ràng rất bất ngờ.
“Vậy ngươi còn đi?”
Ta hỏi ngược lại nàng: “Có tình cảm thì nhất định phải ở lại sao?”
Nàng nhất thời không nói được gì.
Ta cũng lười tiếp tục bàn chuyện này.
Vấn đề này hơi rắc rối.
Nghĩ nhiều thì đau đầu.
Bùi Chiêu thật sự nổi giận là lúc hôn kỳ đã tới gần.
Ngày hôm ấy hắn đến tìm ta.
Ta đã thu dọn gần hết những thứ thường ngày sử dụng.
Giường cũng trống hơn nửa.
Vừa vào cửa hắn đã hỏi: “Tối nay đi đâu?”
Ta nói: “Tối nay vẫn ngủ ở đây mà.”
Sắc mặt Bùi Chiêu dịu đi đôi chút.
Ngay sau đó, ta bổ sung một câu.
“Vài ngày nữa Lục cô nương vào đây, ta sẽ chuyển sang chỗ Hoàng hậu, chờ thủ tục xong xuôi là có thể xuất cung.”
Sắc mặt hắn lại sa xuống.
Ta nhìn mà cũng thấy mệt thay hắn.
Lúc thì tốt.
Lúc lại xấu.
Ta đưa tay sửa cổ áo cho hắn.
“Sau này điện hạ bớt nổi nóng một chút, tính Lục cô nương ôn hòa, người cũng nhường nàng ấy đôi phần, vợ chồng sống với nhau thì chuyện gì cũng phải bàn bạc.”
Tay hắn bỗng đặt lên eo sau của ta.
Sức khá mạnh.
Ta suýt va vào lòng hắn.
“Khương Vũ.”
“Ta nghe đây.”
“Cô hỏi nàng lần cuối.”
Hắn áp lại rất gần.
Hơi thở rơi bên tai ta.
“Nàng thật sự muốn rời khỏi cô đến vậy sao?”
Phản ứng đầu tiên trong đầu ta là, người này lại nữa rồi.
Những năm qua chỉ cần ta nhắc chuyện đi, hắn liền thành bộ dạng này.
Như thể ta mắc nợ hắn tám đời.
Ta đẩy vai hắn.
Đẩy không ra.
“Điện hạ, người nới tay chút, eo ta đau.”
Tay hắn thật sự lỏng đi đôi chút.
Lúc này ta mới trả lời.
“Ta muốn xuất cung, cũng muốn rời Đông cung, chuyện này từ đầu đến cuối ta đều nói rất rõ.”
Sắc mặt Bùi Chiêu trắng bệch trong thoáng chốc.
Ngay sau đó lại lạnh xuống.
“Được.”
Hắn xoay người định đi.
Ta gọi hắn lại.
“Tối nay còn đến ăn cơm không?”
Hắn khựng lại.
“Không cần.”
Ta thở dài.
Lại bớt một suất cơm.
Cũng không tệ.
Ai ngờ ngày hôm sau, bên phía Hoàng hậu truyền tin tới.
Hôn sự bị dời lại.
Nguyên do nằm ở Bùi Chiêu.
Hắn nói việc triều chính bận rộn, tạm hoãn thành hôn.
Ta nghe xong lập tức cuống lên.
Lại kéo dài nữa sao?
Phải kéo tới bao giờ đây.
Ta chạy đi tìm hắn.
Hắn đang ngồi sau án thư xử lý công văn.
Ngay cả lễ ta cũng hành qua loa.
“Điện hạ, rốt cuộc người đang làm chuyện hồ đồ gì vậy? Lục cô nương đắc tội người chỗ nào, hôn sự đã bàn tới bước này, người nói hoãn là hoãn sao?”
Bùi Chiêu vẫn tiếp tục lật công văn.
“Cô cưới vợ, nàng vội cái gì?”
Ta tức đến đau cả đầu.
“Người cưới vợ thì ta mới được đi chứ!”
Cuối cùng hắn cũng dừng lại.
Một lát sau, hắn đặt thứ trong tay xuống.
“Vậy nên ngày nào nàng cũng giục cô thành hôn, chỉ vì chuyện này?”
Ta càng tức hơn.
“Hôm nay người mới biết sao?”
Bùi Chiêu thế mà lại cười một tiếng.
Nụ cười ấy nhìn thế nào cũng có chút đáng sợ.
“Khương Vũ, nàng thật biết cách chọc tức người khác.”