Thái tử vừa rời khỏi giường của ta, ta đã đưa ngoại bào của hắn cho cô nương đang chờ ngoài cửa.
Ta dặn nàng ấy, đêm nay dù chân có mềm cũng phải cố chịu, tính tình điện hạ khó hầu hạ, nhưng eo lưng thì cũng được, rất có sức.
Sau bình phong vang lên một tiếng động trầm đục.
Bùi Chiêu bước ra.
Vạt áo hắn vẫn còn xộc xệch, sắc mặt đã khó coi đến cực điểm.
Cô nương kia lập tức quỳ xuống.
Ta thấy nàng ấy thật oan.
Nàng ấy mới vào cửa, đến tay Thái tử còn chưa chạm tới nữa.
Bùi Chiêu đứng bên giường, nhìn ta hồi lâu rồi chợt bật cười.
“Khương Vũ, gan nàng càng lúc càng lớn rồi đấy, đêm qua còn khóc trong lòng cô, hôm nay đã dám nhét nữ nhân cho cô, nàng thật sự cho rằng cô không nỡ phạt nàng sao?”