Ta ngoan ngoãn nghe mắng.

Một câu cũng không cãi.

Bởi vì Hoàng hậu mắng đúng.

Chuyện này quả thật thiếu đức.

Nhưng ta thật sự muốn đi.

Mắng đến cuối cùng, Hoàng hậu cũng mệt.

Bà ngồi đó xoa trán.

“Đứng lên trước đi.”

Ta vội đứng dậy.

Chân đã tê hết.

Đứng xiêu xiêu vẹo vẹo.

Hoàng hậu nhìn thấy càng bực.

“Ngồi xuống! Nhìn chút tiền đồ của ngươi kìa.”

Ta ngồi xuống.

Bà im lặng rất lâu.

Bỗng hỏi ta: “Ngươi hận Thái t.ử sao?”

Ta sững một chút.

“Không đến mức ấy.”

“Vậy vì sao nhất định phải đi?”

Câu hỏi này ai cũng thích hỏi.

Giờ Hoàng hậu cũng hỏi.

Ta bỗng muốn nghiêm túc nghĩ một lần.

Ngày tháng ở Đông cung thật ra khá dễ chịu.

Ta muốn ăn gì, phần lớn đều có thể ăn được.

Mùa đông ít chịu lạnh, mùa hè ít chịu nóng.

Bùi Chiêu cũng chưa từng thật sự trút cơn giận dữ lên ta.

Nhưng mỗi lần đi tới gần cung môn, ta đều sẽ đứng lại một lúc.

Bên ngoài có người bán đồ.

Có người cãi nhau.

Có người dắt theo trẻ nhỏ.

Ta đứng bên trong cửa nhìn ra.

Nhìn xong lại trở về Đông cung.

Ta chưa từng cảm thấy Bùi Chiêu xấu xa đến mức nào.

Ta chỉ luôn cảm thấy cuộc đời của ta vẫn chưa thật sự đến lượt chính ta làm chủ.

Lời này hơi vòng vèo.

Ta cũng lười nói.

Thế là ta bảo: “Nương nương, ta chỉ muốn ra ngoài ăn một miếng đồ do chính mình bỏ tiền mua.”

Hoàng hậu sững người.

Ta nói tiếp: “Muốn mua bao nhiêu thì mua bấy nhiêu, ăn hỏng bụng cũng là chuyện của ta, không ai được quản.”

Bà nhìn ta rất lâu.

Cuối cùng thế mà lại bật cười.

Cười rồi lại thở dài.

“Ngươi ấy à.”

Ta cũng cười theo.

“Nương nương còn phạt ta không?”

Hoàng hậu trừng ta một cái.

“Cút ra ngoài chờ.”

Ta lập tức cút đi.

Ta chờ bên ngoài rất lâu.

Bùi Chiêu tới.

Hắn đi rất gấp.

Trán đã lấm tấm mồ hôi.

Vừa thấy ta, câu đầu tiên hắn hỏi là: “Ai bắt nàng quỳ?”

Ta hơi muốn cười.

Đến lúc này, thứ hắn quan tâm lại là chuyện ấy.

Ta nói: “Mẫu hậu của người.”

Bùi Chiêu mím c.h.ặ.t môi.

Hắn định đi vào.

Ta kéo tay áo hắn.

“Điện hạ, thôi đi.”

Hắn dừng lại.

“Thôi chuyện gì?”

Ta buông tay.

“Chuyện giữa hai chúng ta, thôi đi.”

Ánh mắt hắn lập tức thay đổi.

Ta bỗng thấy khó chịu trong lòng.

Cảm giác ấy tới rất đột ngột.

Nói rằng mấy năm nay không có chút tình cảm nào thì là giả.

Ta cũng từng thích hắn.

Có lần ta phát sốt, mê man đến hồ đồ.

Nửa đêm tỉnh lại, hắn đang ngồi bên giường thay khăn cho ta.

Khi ấy ta nghĩ.

Nam nhân này thật ra khá tốt.

Sau đó ta hết sốt.

Ta lại muốn xuất cung.

Chính ta cũng không nói rõ được.

Có lẽ thích là một chuyện, sống đời với nhau lại là chuyện khác.

Bùi Chiêu thích hợp chung chăn gối.

Nhưng thật sự giao nửa đời còn lại cho hắn, trong lòng ta lại hoảng.

Hắn hỏi ta: “Vừa rồi nàng nói gì?”

Ta l.i.ế.m đôi môi khô khốc.

“Chúng ta thôi đi, ta giày vò đủ rồi, người chắc cũng phiền đủ rồi.”

Bùi Chiêu đưa tay giữ lấy cánh tay ta.

Sức rất mạnh.

Nhận ra ta đau, hắn lại nhẹ tay đi.

“Cô phiền nàng sao?”

Hắn tức đến mức giọng cũng đổi hẳn.

“Khương Vũ, cô kéo tới hôm nay vẫn chưa cưới vợ, nàng thật sự cho rằng cô nhàn rỗi quá sao?”

Ta ngẩn người.

Hắn thích ta.

Thật ra ta đã sớm mơ hồ nhận ra.

Chỉ là trước kia lười nghĩ sâu.

Con người một khi nghĩ sâu, rất dễ tự chuốc phiền vào mình.

Bùi Chiêu nhìn ta chằm chằm.

“Ngày nào nàng cũng nói muốn đi, cô tưởng nàng chỉ đang giận dỗi.”

“Ta giận dỗi suốt bao nhiêu năm rồi?”

Môi hắn khẽ động.

Ta lại hỏi: “Điện hạ thật sự cho rằng ta chỉ đang làm mình làm mẩy sao?”

Lần này hắn không trả lời được.

Chút khó chịu trong lòng ta bỗng tan đi đôi chút.

Thật kỳ lạ.

Hóa ra nói rõ mọi chuyện rồi thì cũng chỉ có vậy.

Bùi Chiêu thích ta.

Ta cũng từng thích hắn.

Nhưng phiền phức giữa chúng ta vốn không nằm ở chuyện đó.

Hắn luôn coi lời ta nói là chút tính khí trẻ con.

Ta lại luôn cho rằng tình cảm của hắn chẳng đáng bao nhiêu.

Ai cũng nghĩ mình hiểu đối phương.

Thật ra còn cách rất xa.

Ma ma bên cạnh Hoàng hậu bước ra.

“Điện hạ, nương nương mời người vào.”

Bùi Chiêu vẫn đang giữ ta.

Ma ma cúi đầu.

“Nương nương nói, chỉ mời một mình điện hạ.”

Tay hắn từng chút một buông ra.

Trước khi đi vào, hắn hỏi ta: “Nàng sẽ chờ cô sao?”

Ta nghĩ một lát.

“Hôm nay ta muốn ngủ sớm.”

Hắn bị ta chọc đến bật cười.

“Khương Vũ, nàng giỏi lắm.”

Ta cũng cười.

“Điện hạ mau vào đi.”

Sau khi Bùi Chiêu vào, hai mẹ con bắt đầu cãi nhau.

Giọng nói đều hạ rất thấp.

Nhưng ta ngồi gần.

Thỉnh thoảng vẫn nghe được vài câu.

Hoàng hậu nói: “Con còn muốn nhốt nàng ấy cả đời sao?”

Bùi Chiêu nói gì, ta nghe rõ.

Sau đó Hoàng hậu lại nói: “Năm đó chính con hết lần này tới lần khác cầu xin bổn cung kéo dài, bổn cung mới thay con giữ người lại, giờ nàng ấy đã làm ầm đến mức này, con còn chưa nhìn rõ sao?”

Ta lập tức ngồi thẳng người.

Hóa ra những năm qua, người kéo dài chuyện của ta còn có cả Bùi Chiêu.

Ta vẫn luôn cho rằng Hoàng hậu không nỡ thả.

Dù sao thủ tục cho người rời cung cũng phiền phức.

Sau đó lại cho rằng Bùi Chiêu chỉ quen có ta bên cạnh.

Hôm nay ta mới hoàn toàn hiểu ra.

Hắn đã sớm biết Hoàng hậu từng hứa với ta điều gì.

Cũng đã sớm biết ta đang chờ điều gì.

Hắn chỉ cho rằng kéo dài đủ lâu, ta sẽ chấp nhận số phận.

Chuyện này quả thật có chút khó coi.

Một lúc sau, bên trong hoàn toàn yên tĩnh.

Khi Bùi Chiêu bước ra, vành mắt đã đỏ.

Hắn đi tới trước mặt ta.

“Mẫu hậu cho nàng đi rồi.”

Ta đứng bật dậy.

Nhất thời lại không phản ứng kịp.

“Thật sao?”

Hắn khẽ “ừ” một tiếng.

Ta nhìn hắn.

“Điện hạ lần này thật sự đồng ý rồi?”

Khóe mặt hắn giật một cái.

“Nàng vui đến vậy sao?”

5 - Từ Triều - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia