Khóe miệng ta đã không ép xuống nổi.
“Có một chút.”
Bùi Chiêu nhắm mắt lại.
“Được.”
Hắn lấy từ trong tay áo ra một tấm bằng tín dùng để xuất cung.
Đưa cho ta.
Ta đưa tay nhận.
Hắn giữ đầu còn lại, mãi không chịu buông.
Ta cũng cuống lên.
“Người đưa cho ta đi chứ.”
Bùi Chiêu mở mắt.
“Khương Vũ, trước kia cô vẫn luôn nghĩ nàng rời Đông cung vài ngày rồi sẽ quay lại.”
Ta chớp mắt.
“Vậy bây giờ thì sao?”
“Bây giờ cô sợ rồi.”
Lời này từ miệng Bùi Chiêu nói ra quả thật hiếm lạ.
Từ nhỏ đến lớn, đại khái hắn chưa từng nói mình sợ mấy lần.
Ta còn định chọc hắn đôi câu.
Nhưng nhìn bộ dạng ấy của hắn, lại không nói ra được.
Cuối cùng hắn cũng buông tay.
“Đi đi.”
Ta nắm tấm bằng tín trong tay.
Trong lòng bỗng chua xót một chút.
Ta hành lễ với hắn.
Mấy năm nay ta rất ít khi quy củ hành lễ với hắn.
Hôm nay lại làm rất nghiêm túc.
“Điện hạ, bảo trọng.”
Bùi Chiêu đứng đó.
Rất lâu sau mới đáp.
“Nàng cũng vậy.”
Ta đi ra được vài bước.
Hắn bỗng gọi ta.
“Khương Vũ.”
Ta quay đầu.
Hắn dường như muốn nói gì đó.
Cuối cùng chỉ nói: “Ra ngoài ăn uống, bớt tham miệng.”
Ta cười.
“Biết rồi.”
Đến ngày thật sự xuất cung, ngược lại ta có chút ngơ ngác.
Sau khi cửa mở, ta đứng đó rất lâu.
Âm thanh bên ngoài lập tức ùa cả vào.
Tiếng người bán đồ ăn.
Tiếng người đ.á.n.h xe.
Tiếng trẻ con khóc.
Có người vì mấy đồng tiền mà mặc cả với chủ quán.
Loạn.
Thật sự rất loạn.
Thế mà ta đứng đó cười hồi lâu.
Hoàng hậu cho ta không ít bạc.
Đủ để ta tiêu dùng một thời gian.
Ta đi ăn một bữa trước.
Khi gọi món, tiểu nhị hỏi ta muốn ăn gì.
Ta gọi một hơi rất nhiều món.
Hắn nhắc ta ăn hết sẽ no căng.
Ta nói: “Có no đến hỏng bụng cũng tính cho ta.”
Hắn bật cười.
“Cô nương nghĩ thoáng thật.”
Ta cũng cười.
Ăn được nửa bữa, ta quả thật no căng.
Cuối cùng vẫn phải gói mang về.
Ngồi ở đó, ta bỗng nhớ đến Bùi Chiêu.
Nếu hắn có mặt, nhất định lại mắng ta.
Nghĩ xong, ta lại tiếp tục ăn.
Mắng thì mắng đi.
Dù sao hôm nay hắn cũng không quản được ta.
Sau đó ta tạm ở một nơi Hoàng hậu sắp xếp.
Chỗ ở rất bình thường.
Ăn cơm phải tự bỏ tiền.
Muốn có nước nóng cũng phải tự gọi người mang tới.
Mấy ngày đầu ta hưng phấn đến mức không ngủ được.
Qua một thời gian, cảm giác mới mẻ phai đi, cuộc sống cũng trở lại bình thường.
Ta bắt đầu thấy ngoài cung thật ra cũng rất phiền.
Mua đồ có khi bị tính đắt.
Trời đổi lạnh phải tự biết thêm áo.
Có nơi đông người, chen chúc đến đau đầu.
Nhưng những phiền phức này ta tình nguyện chịu.
Bởi vì tất cả đều do chính ta lựa chọn.
Lần đầu Bùi Chiêu tìm đến là một thời gian sau khi ta xuất cung.
Lúc ấy ta đang ăn hoành thánh.
Hắn ngồi xuống đối diện ta.
Một thân thường phục.
Sắc mặt rất khó coi.
Ta suýt bị sặc.
“Điện hạ sao lại tới đây?”
“Đến xem nàng có c.h.ế.t đói hay chưa.”
Vẫn biết cách nói chuyện khiến người khác nghẹn như vậy.
Ta đẩy một chiếc bát về phía hắn.
“Vậy người ăn chút không?”
Hắn thật sự ăn.
Ăn xong còn chê canh mặn.
Ta nói: “Chê mặn mà còn uống hết?”
Bùi Chiêu nghẹn lời một chút.
Sau đó cứ cách một thời gian hắn lại tới một lần.
Ban đầu ta còn căng thẳng.
Số lần nhiều lên, ta cũng quen.
Có một ngày hắn hỏi ta: “Nàng định cứ sống thế này mãi sao?”
Ta đang bóc lạc.
“Hiện giờ rất tốt.”
“Còn hôn sự?”
Tay ta khựng lại.
“Hoàng hậu nương nương mấy ngày trước có hỏi, nói có thể chọn giúp ta một người thích hợp.”
Chén trà trong tay Bùi Chiêu lập tức va xuống mặt bàn.
Ta vội đỡ chén cho ngay ngắn.
“Người nhẹ tay chút, đây là đồ nhà người ta, đập hỏng phải đền.”
Hắn tức đến mức thái dương giật liên hồi.
“Nàng còn muốn gả cho người khác?”
Ta chẳng hiểu ra sao.
“Ta đã xuất cung rồi, gả chồng chẳng phải chuyện rất bình thường sao?”
“Cô cho phép rồi sao?”
Ta ngẩng mặt lên.
“Điện hạ quên rồi à, bây giờ người không quản được ta nữa.”
Cả người Bùi Chiêu cứng lại.
Câu này đại khái thật sự đ.â.m trúng hắn.
Hắn ngồi rất lâu.
Cuối cùng thế mà không nói gì.
Đứng dậy rồi đi.
Ta nhìn bóng lưng hắn.
Trong lòng hơi nghẹn lại.
Nhưng lần này, ta không đuổi theo.
Hoàng hậu thật sự giới thiệu cho ta một người.
Là người làm việc bên cung môn.
Họ Hứa.
Trước đây ta từng gặp hắn vài lần.
Có một năm mùa đông, người của Đông cung quên tới đón ta.
Ta đứng chờ trong cung môn đến tê cả chân.
Hắn từng cho ta một chiếc bánh nóng.
Sau này gặp lại, ta còn nói chuyện với hắn vài câu.
Người khá sảng khoái.
Hoàng hậu hỏi ta có muốn gặp gỡ trò chuyện thử không.
Ta nói được.
Trước khi gặp mặt, ta nói rõ chuyện của mình trước.
Ta nói ta đã ngủ cùng Thái t.ử rất nhiều năm.
Nói thẳng quá, mặt Hứa công t.ử lập tức đỏ lên.
Ta cũng hơi ngượng.
Nhưng loại chuyện này dù sao cũng phải nói trước.
Tránh sau khi thành thân mới bị lật ra, đến lúc ấy ai cũng khó chịu.
Hứa công t.ử ho một tiếng.
“Nương nương đã đại khái nhắc qua.”
Ta hỏi: “Vậy ngươi còn tới?”
Hắn hỏi ngược lại: “Đã tới rồi, dù sao cũng phải ăn xong bữa cơm này chứ?”
Ta lập tức bật cười.
Người này khá thú vị.
Chúng ta ăn một bữa.
Nói chuyện cũng hợp.
Sau đó lại gặp nhau vài lần.
Ta cảm thấy có thể tiếp tục qua lại thử.
Bùi Chiêu nghe được tin thì lập tức tới.
Hôm ấy ta vừa tiễn Hứa công t.ử đi.
Quay đầu đã thấy Bùi Chiêu đứng bên đường.
Mặt hắn không có biểu cảm.
Tim ta khẽ đ.á.n.h thót.
“Sao người lại tới nữa?”