"Biết đọc sách viết chữ, lại còn biết cưỡi ngựa cùng đ.á.n.h người." Tuyết Nô vạch ngón tay trên n.g.ự.c hắn, nơi đó có những vệt sẹo chằng chịt, "Sao cái gì ngài cũng biết thế?"
Tạ Kỷ cúi đầu nắm lấy bàn tay đang làm nũng của nàng gom vào lòng bàn tay mình, ôm nàng vào lòng, ánh mắt lại vô định chẳng biết đang nhìn về đâu.
"Bởi vì cần thiết, chỉ có kẻ có ích mới xứng tồn tại."
Ánh mắt Tạ Kỷ dừng lại trên đỉnh đầu Tuyết Nô, mái tóc mềm mại xõa tung rủ xuống khuỷu tay hắn, đây là lần đầu tiên hắn cất tiếng trả lời câu hỏi của nàng.
Hắn làm gì, biết gì đều chỉ xem có cần thiết hay không.
"Sao cái gì hoàng huynh cũng biết thế!"
An Bình từng cất giọng nói với hắn như vậy.
Sau khi mẫu phi bệnh mất, hắn cùng An Bình bị chia ra nuôi dưỡng.
Vị phi tần nhận nuôi An Bình chỉ coi nàng là một gánh nặng. Cho nên năm An Bình sáu tuổi, bị một trận sốt cao nhưng không người chăm sóc nên đã làm tổn hại đầu óc nàng.
Tạ Kỷ tìm kiếm phương t.h.u.ố.c, cài cắm người hầu trong cung. Đến khi có trong tay quyền thế, t.h.u.ố.c quý cùng đồ bổ liền như nước chảy dội vào, rốt cuộc An Bình cũng bình an lớn lên.
Tuy tâm trí nàng ấy không thành thục nhưng lại rất hiểu chuyện. Nàng ấy thường chớp đôi mắt cong cong hình bán nguyệt, dúi đầu vào lòng bàn tay hắn nũng nịu:
"Ma ma bảo phụ hoàng yêu thích hoàng huynh thì ngày tháng của ta mới dễ sống hơn."
Hắn đ.á.n.h kẻ Bắc Mãn buông lời hỗn xược một trận tơi bời rồi lại đem những lời ấy bẩm báo phụ hoàng, vốn tưởng rằng An Bình sẽ có được cuộc sống tốt đẹp hơn nhưng phụ hoàng vì nảy sinh ý định hòa thân, lại tay trắng gả An Bình cho Thẩm hầu đang trấn giữ biên quan làm kế thê.
Thẩm hầu đã hơn 30 tuổi, còn An Bình vừa tròn 16.
Phụ hoàng có biết bao nữ nhân, tự nhiên sinh ra đông đảo hoàng t.ử công chúa. Bỏ đi một đứa nữ nhi không lanh lợi để đổi lấy lòng trung thành và vinh sủng cho tướng quân Tịnh Biên, Tạ Kỷ đành bất lực nhìn vị phụ hoàng kia đắc ý với món hời "một mũi tên trúng hai đích".
Hắn chỉ đành đưa ra lời hứa hẹn với An Bình:
"Hoàng huynh sẽ đón muội trở về kinh thành."
Hắn phải trở thành lưỡi đao vừa tay nhất của phụ hoàng.
"Vậy ngài có cần công chúa không?"
Tuyết Nô đột nhiên cất tiếng hỏi.
Tạ Kỷ không ngờ sau những ân ái mặn nồng nàng lại nhắc tới vị hôn thê của hắn. Khựng lại trong giây lát, hắn rủ mi mắt cất giọng:
"Đại Lương cần Yên Tư thì ta liền cần nàng ấy."
Tuyết Nô bật ngồi dậy, tấm t.h.ả.m mỏng trượt khỏi bờ vai nàng:
"Công chúa viết rất nhiều thư cho ngài, nàng ấy bảo ngài có hồi âm còn bảo ngài thích nàng ấy, muốn cùng nàng ấy làm... cái gì phu thê ấy nhỉ."
"Kết tóc phu thê."
"Nàng ấy là một người rất tốt."
Tạ Kỷ thừa nhận, tuy công chúa Minh Châu có phần ngây thơ non nớt nhưng lại nhạy bén và có tầm nhìn vượt xa Yên Tư vương.
Trong thư bất luận là những lời ca ngợi hắn, hay là mưu cầu vị thế cho Yên Tư tại Tây Cương, nàng ấy luôn biết cách thấu tình đạt lý, dụ dỗ bằng lợi ích. Nếu không phải từng hỏi qua, hắn sẽ nghĩ mười hai bức thư gửi tới là do Yên Tư vương hoặc trọng thần nào đó chắp b.út, chứ chẳng thể tin nổi đó là của một nữ nhân mới 15, 16 tuổi.
Đáng tiếc người nữ nhân đáng khâm phục ấy lại đầu t.h.a.i nhầm chỗ.
Tạ Kỷ thích nữ nhân thông minh, nhưng hắn cùng công chúa chẳng thể dùng tình cảm để bàn luận.
Hắn giơ tay xoa nhẹ mái tóc Tuyết Nô:
"Giữa quốc gia với nhau, lợi ích luôn đặt lên hàng đầu."
Ánh mắt Tuyết Nô chợt tối sầm lại.
Không lâu sau, nàng trở mình tựa đầu vào hõm vai Tạ Kỷ, ngón tay mềm mại mảnh khảnh thong thả leo từ n.g.ự.c hắn lên đến yết hầu:
"Đại Lương đối xử với Yên Tư tốt như thế, ngài nhất định phải tìm bằng được công chúa đấy."
Tạ Kỷ không đáp lời, chỉ rủ mắt lặng lẽ nhìn nàng.
Dưới sự khống chế của Tạ Kỷ, cục diện hỗn loạn mùa đông năm nay tại Tây Cương không hề kéo dài.
Nương tựa kẻ mạnh chính là đạo sinh tồn của các bộ lạc nhỏ.
Trước đây các bộ lạc Tây Cương khiếp sợ Nhung Lư, chán ghét sự cướp phá cùng tàn sát, nên mới chọn lấy Yên Tư làm chủ vì họ giàu có nhờ trấn giữ con đường thương mại, thậm chí còn phải luồn lách giữa hai nước.
Giờ đây, Đại Lương không chỉ binh hùng tướng mạnh mà còn rất biết đạo lý, các bộ lạc nhỏ liền ùn ùn kéo đến quy phục.
Sự qua lại giữa các bộ lạc ngày một tăng lên, Tạ Kỷ suy tính kỹ càng, quyết định vừa tiếp tục truy kích Nhung Lư vừa sai người tu sửa lại tường thành Ngọc Đậu.
Sáng sớm, Tuyết Nô bước dậy ra ngoài lều gọi người xách nước, đôi bàn tay mềm mại vừa vén rèm lều lên đã có một ánh mắt gắt gao bám c.h.ặ.t lấy nàng.
Đó là gã hộ vệ mới do Tạ Kỷ phái tới để canh chừng nàng từ sau lần bỏ trốn.
Từng bước bám sát, một tấc cũng không rời.
Tuyết Nô chưa từng lường trước được Tạ Kỷ lại thay đổi phương thức, hiện tại đúng là nàng có thể tự do bước vào căn lều của hắn nhưng lại chẳng thể rời đi dù chỉ nửa bước.
Nàng quay vào nhà hất mạnh rèm lều, giữa lông mày không giấu nổi sự tức giận.
Trong lều, tấm t.h.ả.m trên người Tạ Kỷ chỉ vừa đủ che đi vùng eo bụng săn chắc, hai tay kê sau đầu, cơ bắp cánh tay càng thêm săn lại. Hắn thản nhiên cất lời:
"Đêm qua quả nhiên nói dối, ngươi vẫn còn sức để phát giận đấy."
"Tạ Kỷ!"
Tuyết Nô vừa xấu hổ vừa tức giận.
"Nếu ở Đại Lương, gọi thẳng tên họ là phạm tội đại bất kính."
Tạ Kỷ nghiêm nét mặt.
"Thế phải gọi là gì?"
Tuyết Nô nhíu mày.
Gương mặt Tạ Kỷ lộ vẻ mỉa mai:
"Gọi là phu quân."
"Kẻ l.ừ.a đ.ả.o." Tuyết Nô không chút nể tình vạch trần hắn, "Phải giống như lời ngài nói với công chúa, cột tóc lại với nhau thì ta mới gọi ngài là phu quân."
Tạ Kỷ lại không mỉm cười.
Hắn ngước mắt nhìn chiếc áo khoác lông xù bọc quanh người Tuyết Nô, trông cả người nàng mềm mại ấm áp, vô cùng xinh đẹp quyến rũ.
Hắn giơ tay kéo nàng vào lòng một lần nữa, tìm kiếm làn môi mọng nước của nàng:
"Làm thiếp thì cũng có thể gọi là phu quân."
Thực ra khi hành quân, xưa nay Tạ Kỷ vốn biết kiềm chế, chỉ giải tỏa đôi chút chứ không bao giờ buông thả.
Có lẽ vì việc thu phục Tây Cương diễn ra thuận lợi, hôm nay lại rảnh rỗi nên mới phóng túng đến vậy.
Lần này hắn chẳng hề tha cho nàng như đêm qua.
Tạ Kỷ chỉ chăm chăm làm theo ý mình, bày ra đủ mọi trò hành hạ nàng.
Đến khi hắn buông ra, Tuyết Nô đã kiệt sức nằm rũ thành một đống, mềm yếu tới mức đứng cũng chẳng đứng vững nổi, làm sao có thể bước dậy gọi nước được nữa?
"Buổi chiều ta bảo người đưa ngươi đi cưỡi ngựa nhé?"
Hơi thở của hắn phả bên vành tai khiến người ta ngứa ngáy.
"Hừ."
Tuyết Nô chẳng buồn để ý đến hắn, chỉ nhắm mắt bực bội hừ một tiếng, ôm t.h.ả.m cuộn tròn trên giường, quay lưng về phía hắn.
Bờ lưng trắng nõn cũng chằng chịt vết răng, Tạ Kỷ giơ tay đặt hai tay nàng lên vai mình, ép nàng phải ôm lấy hắn rồi cúi người hôn lên giọt lệ đọng nơi khóe mắt nàng, lòng bàn tay lại vuốt ve dọc theo sống lưng đi xuống.
"Không đi, không đi đâu." Tuyết Nô dính c.h.ặ.t lấy hắn van xin, "Người tốt ơi, chờ ngài rảnh rồi hãy đưa ta đi."
Tạ Kỷ bật cười một tiếng, đứng dậy gọi người mang nước nóng vào.
Hắn xoay người dựa một nửa vào sập rồi ôm nàng vào lòng:
"Vừa rồi bực tức chuyện gì thế?"
Hắn hỏi về dáng vẻ hất rèm giận dỗi của nàng lúc sáng sớm.
"Gã đó cứ nhìn chằm chằm vào ta." Tuyết Nô liền thoải mái giận dỗi với Tạ Kỷ: "Đến nuôi dê bò còn được ra ngoài ăn cỏ, ta đây đến lều cũng không được bước ra ngoài. Thiếp cái gì chứ, chẳng khác nào ngồi tù."
Tạ Kỷ hôn lên trán nàng, hơi thở nóng hổi lướt qua gò má nàng:
"Mấy ngày tới ta phải ra ngoài, chờ nơi này yên ổn trở lại thì ta sẽ cho phép ngươi ra ngoài chơi."
"Được."
Tuyết Nô nhắm mắt, ngoan ngoãn để Tạ Kỷ ôm vào thau tắm, vắt khăn thong thả lau sạch những dấu vết đầm đìa trên người nàng.
Tuyết Nô chợt nghĩ, làm nữ nhân của Tạ Kỷ thực sự chẳng thiếu thứ gì.
Y phục gấm vóc xinh đẹp, châu báu trang sức chất đầy rương, thậm chí cả bản thân Tạ Kỷ, nếu gạt bỏ những kiểm soát cùng hỗn loạn kia thì hắn vừa ôn hòa lại vừa uy phong tuấn tú.
Bởi vậy trong một khoảnh khắc nào đó, thậm chí nàng cũng chìm đắm trong ảo tưởng ấy giống như bị nhốt trong một chiếc l.ồ.ng thủy tinh, đối với rất nhiều chuyện đều chẳng có cảm giác chân thực.
Giống như nàng cùng Tạ Kỷ thực sự có thể êm đềm sống bên nhau trọn đời vậy.
Tuyết Nô căm ghét bản thân mình trong chính khoảnh khắc ấy.
--
Hết chương 4.