1.
Trong tiệc tất niên của công ty, cô em thực tập sinh Lâm Vãn Vãn vành mắt đỏ hoe, nói tôi cậy chức Giám đốc mà bắt nạt cô ta, lại còn ám chỉ tôi cướp bạn trai của cô ta. Cả công ty đều đang chống mắt lên chờ xem một "bà sếp độc ác" như tôi ngã ngựa. Nhưng cô ta không biết rằng, gã gọi là bạn trai kia chính là người yêu cũ đã chia tay ba năm của tôi; và cô ta càng không biết, buổi phát trực tiếp tiệc tất niên tại hiện trường vẫn chưa tắt. Tôi không thèm lao vào cào mặt giật tóc với cô ta, cũng chẳng mắng cô ta một câu "trà xanh" nào, chỉ lặng lẽ chiếu từng trang bằng chứng: lịch sử trò chuyện cô ta gửi cho người yêu cũ của tôi, ảnh chụp màn hình giả mạo tăng ca, và bằng chứng cô ta ăn cắp phương án của tôi lên màn hình lớn. Sau ngày hôm đó, cô ta khóc lóc bảo mình chỉ vì quá yêu anh ấy mà thôi. Tôi mỉm cười nói với cô ta: Yêu đương thì được, nhưng ăn cắp thì không; giả vờ đáng thương cũng được, nhưng đừng diễn trên đầu tôi.
Tôi tên là Khương Miên.
Hai mươi chín tuổi, Giám đốc Sáng tạo của một công ty quảng cáo.
Độc thân, có nhà, có xe, có mèo.
Và một gã bạn trai cũ đã chia tay được ba năm.
Bạn trai cũ tên là Lục Thừa An.
Ngoại hình tốt, gia cảnh tốt, công việc cũng tốt.
Vấn đề duy nhất là, đầu óc không được tốt cho lắm.
Ba năm trước, chúng tôi chia tay vì cái gọi là "hồng nhan tri kỷ" của gã.
Cô ả kia nửa đêm đau dạ dày, gã chạy đi đưa t.h.u.ố.c.
Cô ả thất tình khóc lóc, gã đến uống rượu cùng.
Cô ả chuyển nhà, gã xin nghỉ phép để giúp đỡ.
Tôi hỏi gã:
"Lục Thừa An, anh rốt cuộc có biết thế nào là giới hạn không?"
Gã bảo:
"Khương Miên, em đừng nhỏ mọn thế. Cô ấy chỉ là em gái thôi mà."
Tôi lập tức đóng gói hết đồ đạc của gã, ném thẳng ra ngoài cửa.
"Được."
"Em gái để lại cho anh, còn nhà để lại cho tôi."
Sau khi chia tay, Lục Thừa An có đến tìm tôi vài lần.
Tặng hoa, tặng quà, gửi cả những bài văn dài đẫm lệ, nói rằng giờ gã mới biết ai mới là người thực sự thích hợp để kết hôn.
Tôi không thèm trả lời lấy một câu.
Rác đã ném ra ngoài rồi, ai rảnh mà mỗi ngày đều mở cửa ra xem nó có lên men hay không?
Cho nên, khi nhìn thấy Lâm Vãn Vãn ở công ty, tôi hoàn toàn không liên tưởng cô ta với Lục Thừa An.
Lâm Vãn Vãn là thực tập sinh mới đến bộ phận của chúng tôi.
Hai mươi hai tuổi, ngoại hình rất thuần khiết, giọng nói thì mềm mại nũng nịu.
Ngày đầu tiên đi làm, cô ta mua trà sữa cho cả tổ.
Lúc đưa cho tôi, đôi mắt cô ta cong cong như vầng trăng khuyết:
"Giám đốc Khương, em nghe mọi người nói chị đỉnh lắm, sau này xin chị chỉ giáo cho em nhiều hơn ạ."
Tôi đón lấy ly trà sữa:
"Cảm ơn."
Cô ta chớp chớp mắt:
"Không có gì đâu ạ. Tuy em không có nhiều kinh nghiệm như chị, nhưng em sẽ cố gắng hết sức để đuổi kịp chị."
Đồng nghiệp bên cạnh lập tức khen ngợi:
"Vãn Vãn khéo mồm thật đấy."
"Mấy cô bé trẻ tuổi đúng là tràn đầy sức sống."
Tôi không nói gì.
Nơi công sở, khéo mồm khéo miệng không phải là chuyện xấu.
Nhưng khéo mồm đến mức câu nào thốt ra cũng như đã được tổng duyệt từ trước thì phải hết sức cẩn thận.
Lâm Vãn Vãn nhanh ch.óng làm quen được với mọi người trong công ty.
Cô ta sẽ chu đáo đưa cà phê cho các đồng nghiệp nam.
Sẽ chủ động đặt đồ ăn đêm cho mọi người khi tăng ca.
Sẽ gửi những bộ nhãn dán đáng yêu vào trong nhóm chat.
Và cũng sẽ nhanh ch.óng đỏ hoe vành mắt mỗi khi tôi chỉ ra lỗi sai trong phương án của cô ta.
Ví dụ như trong cuộc họp đầu tiên.
Phương án quảng cáo cô ta nộp lên có ý tưởng cốt lõi gần như y hệt một case study đoạt giải năm ngoái của đối thủ cạnh tranh.
Tôi chiếu tài liệu lên màn hình, hỏi cô ta:
"Ý tưởng này là em độc lập hoàn thành à?"
Lâm Vãn Vãn c.ắ.n môi, giọng nói run rẩy:
"Là tự em nghĩ ra ạ."
Tôi nói:
"Vậy em giải thích xem, tại sao cấu trúc câu chuyện, cách điều phối góc máy, cho đến khẩu hiệu truyền thông đều trùng khớp ở mức độ cao với case study của đối thủ như vậy?"
Vành mắt cô ta lập tức đỏ lên:
"Giám đốc Khương, em biết em ít kinh nghiệm, nhưng chị cũng không cần phải nói em đạo nhái trước mặt nhiều người như vậy chứ?"
Phòng họp bỗng chốc im phăng phắc.
Cô ta không trả lời câu hỏi của tôi.
Cô ta chỉ phụ trách tỏ ra uất ức.
Tôi nhìn cô ta, bỗng nhiên cảm thấy có chút quen thuộc.
Chiêu thức này, tôi đã từng thấy qua rồi.
Trước đây, cô ả "em gái" của Lục Thừa An cũng chơi bài này.
Mỗi lần tôi nói lý lẽ, cô ả lại đỏ mắt.
Sau đó, tất cả mọi người đều sẽ cảm thấy tôi là kẻ hung hăng, ép người quá đáng.
Tôi gập tài liệu lại:
"Lâm Vãn Vãn, tôi không nói em đạo nhái."
"Tôi đang hỏi em, tại sao lại trùng khớp ở mức độ cao như thế."
Cô ta cúi đầu, nước mắt lã chã rơi: