"Em xin lỗi, đều là lỗi của em."
Xem kìa.
Cô ta lại thắng rồi.
Cô ta thừa nhận lỗi sai, nhưng không thừa nhận lỗi sai cụ thể là gì.
Cô ta xin lỗi, nhưng lại khiến người khác cảm thấy là do tôi ép uổng cô ta phải xin lỗi.
Sau cuộc họp, mấy đồng nghiệp lén lút bàn tán.
"Giám đốc Khương có phải nghiêm khắc quá rồi không?"
"Dù sao Vãn Vãn cũng mới tốt nghiệp mà."
"Con bé khóc nhìn đáng thương thật đấy."
Tôi nghe thấy hết, nhưng cũng chẳng buồn giải thích.
Bởi vì công sở không phải là nhà trẻ.
Phương án của ai dùng được, phương án của ai không dùng được, khách hàng sẽ dùng tiền để bỏ phiếu.
Nước mắt không thể dùng để nghiệm thu bàn giao dự án.
Thế nhưng, Lâm Vãn Vãn rõ ràng không nghĩ như vậy.
Cô ta bắt đầu diễn vai nạn nhân bị tôi chèn ép ở trong phòng trà nước của công ty.
Lúc tôi đi ngang qua, nghe thấy cô ta nhỏ giọng nói:
"Giám đốc Khương có phải là không thích em lắm không?"
Đồng nghiệp an ủi cô ta:
"Không có đâu, chị ấy đối với ai cũng nghiêm khắc như vậy mà."
Lâm Vãn Vãn sụt sịt mũi:
"Chắc là do em chưa đủ tốt."
"Em chỉ cảm thấy, ánh mắt chị ấy nhìn em hình như lúc nào cũng đầy địch ý."
"Em cũng không biết mình đã làm sai ở đâu nữa."
Tôi cầm ly cà phê đứng ở cửa, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Đồng nghiệp nhìn thấy tôi, sắc mặt trở nên vô cùng gượng gạo.
Lâm Vãn Vãn cũng giật nảy mình, vành mắt lập tức lại đỏ lên:
"Giám đốc Khương..."
Tôi gật đầu:
"Nói tiếp đi."
Cô ta ngẩn người.
Tôi nói:
"Tôi cũng muốn nghe xem, ánh mắt tôi nhìn người khác đầy địch ý là như thế nào."
Phòng trà nước im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng máy pha cà phê đang vận hành.
Lâm Vãn Vãn c.ắ.n môi:
"Em không có ý đó."
Tôi hỏi:
"Vậy thì là ý gì?"
Cô ta cúi đầu im lặng.
Tôi mỉm cười:
"Lâm Vãn Vãn, ở nơi công sở có một quy tắc cơ bản thế này."
"Nói xấu sau lưng người khác thì ít nhất cũng phải xác nhận xem sau lưng mình có người hay không."
Nói xong, tôi bưng ly cà phê rời đi.
Sau ngày hôm đó, ánh mắt cô ta nhìn tôi đã thay đổi.
Trước đây là sự ngây thơ vô tội được ngụy trang cẩn thận.
Còn bây giờ, đã nhen nhóm thêm vài phần oán hận.
2.
Tôi vốn dĩ lười quản lý mấy chuyện này.
Cho đến một tuần trước tiệc tất niên, bộ phận của chúng tôi phải nộp một phương án đấu thầu cho một khách hàng lớn chiến lược của năm.
Khách hàng này vô cùng quan trọng.
Tôi dẫn dắt cả đội thức đêm cày cuốc suốt nửa tháng trời, cuối cùng mới làm ra được phương án cốt lõi.
Kết quả, vào ngày trước khi chốt bản thảo cuối cùng, tôi phát hiện ra máy tính của mình đã bị ai đó động vào.
Trong thư mục xuất hiện một lịch sử truy cập bất thường.
Hệ thống nội bộ của công ty hiển thị, vào lúc mười một giờ bốn mươi sáu phút đêm, có người đã dùng quyền hạn tạm thời để đăng nhập vào máy tính tại vị trí làm việc của tôi.
Tôi đi check camera giám sát.
Trong màn hình, Lâm Vãn Vãn mặc một chiếc áo phao lông vũ màu trắng, đang đứng trước bàn làm việc của tôi.
Cô ta rất cẩn thận.
Đội mũ và đeo khẩu trang kín mít.
Nhưng cô ta quên mất rằng, phía bên phải bàn làm việc của tôi có đặt một món đồ trang trí bằng gương nhỏ.
Camera giám sát không quay rõ được mặt cô ta.
Nhìn qua hình phản chiếu trong gương thì lại rõ mộc mạc.
Tôi không lập tức vạch trần cô ta ngay tại chỗ.
Bởi vì cái loại chuyện ăn cắp phương án này, một khi chỉ chất vấn bằng miệng, đối phương sẽ có hàng nghìn hàng vạn cách để khóc lóc lấp l.i.ế.m.
Cô ta có thể nói mình chỉ đang có lòng tốt tắt máy tính giúp tôi.
Có thể nói cô ta đi nhầm chỗ.
Có thể nói cô ta bị người khác sai khiến.
Cho nên, tôi tiến hành sao lưu lại camera giám sát và lịch sử đăng nhập trước.
Sau đó, tôi chèn một hình mờ (watermark) ẩn vào trong bản thảo cuối cùng của phương án.
Ngày hôm sau, trước giờ diễn ra buổi đấu thầu, Lâm Vãn Vãn đột nhiên xin nghỉ phép.
Lý do là cơ thể không được khỏe.
Tôi thẳng tay ấn nút phê duyệt.
Tối hôm đó, một người quen bên phía khách hàng lén lút nhắc nhở tôi:
"Khương Miên, phương án bên công ty em hình như bị rò rỉ ra ngoài rồi."
Tôi hỏi:
"Ai lấy được vậy?"
Đối phương gửi qua một bức ảnh chụp trang bìa.
Tiêu đề không giống với phương án của tôi.
Nhưng cấu trúc trang bìa, điểm bán hàng cốt lõi, và nhịp độ truyền thông, thảy đều là của tôi.
Tên công ty ký tên bên dưới không phải là của đối thủ cạnh tranh trực tiếp.
Mà là công ty tư vấn thương hiệu nơi Lục Thừa An đang làm việc.
Tôi nhìn vào cái tên đó, cuối cùng cũng đã thông suốt mọi chuyện.
Hóa ra Lâm Vãn Vãn không phải ngẫu nhiên mà giở trò trà xanh trên đầu tôi.
Cô ta là do Lục Thừa An mang tới.
Tôi bấm số gọi cho Lục Thừa An, đây là cuộc điện thoại đầu tiên sau ba năm cắt đứt liên lạc của chúng tôi.
Gã bắt máy rất nhanh.
Trong giọng nói thậm chí còn mang theo vài phần vui mừng khôn xiết:
"Miên Miên?"
Tôi nói:
"Lục Thừa An, anh lấy phương án của tôi à?"
Đầu dây bên kia im lặng trong một thoáng.
Gã nhanh ch.óng lên tiếng:
"Em hiểu lầm rồi. Đó là do Vãn Vãn tự mình làm ra mà."
Tôi bật cười:
"Vãn Vãn?"
Gã khựng lại.
Tôi hỏi:
"Bạn gái anh à?"
Gã im lặng mất hai giây:
"Cô ấy chỉ là một đứa em nhỏ anh quen biết ở công ty thôi."
Tôi nói: