Thiên kim giả Quách Ngưng Băng trượt chân, ngã xuống hồ băng giữa tháng Giêng.
Kiếp trước, ta chẳng chút do dự mà nhảy theo xuống, liều chet kéo ả lên bờ. Bản thân ta lại bị ngâm trong làn nước buốt giá suốt nửa canh giờ, để lại chứng cung hàn vô cùng nghiêm trọng, cả đời không thể có con.
Quách Ngưng Băng chỉ uống hai thang nước gừng là đã hoạt bát như cũ.
Còn ta khi nằm bệnh trên giường, mẹ lại chê bai thân thể này của ta bất kham, chẳng thể mưu cầu tiền đồ cho phủ Thượng thư. Nhị ca lại càng chê ta thô bỉ, tự tay bỏ hồng hoa vào thuốc của ta, rồi tùy tiện gả ta cho một Thiên hộ làm kế thất.
Hắn nói: "Một nha đầu từ nông thôn lên như ngươi, sao xứng sánh ngang với Ngưng Băng?"
Ta vì không chịu nổi b/ạo l/ực gia đình mà bị đ/ánh chet tươi.
Sống lại một đời, ta quay về đúng ngày dạo hồ năm ấy.
Quách Ngưng Băng kinh hãi ngã xuống nước, nhị ca Quách Trường Phong không chút do dự lao xuống mặt hồ băng nứt vỡ.
Ta nhìn làn nước hồ n/uốt ch/ửng đỉnh đầu họ, khẽ khép lại chiếc áo choàng lông cáo, an nhiên đứng trên bờ ngắm tuyết rơi.