Chư thần đều si mê Tư Dạ Thần Minh Chiêu — dung nhan cực diễm, lạnh như sương trăng. Chỉ có kẻ vô danh Yến Từ không nhìn mặt thần, chỉ thắp một ngọn đèn cũ, canh vạt áo. Khi thượng vị thần công nhiên muốn chiếm Minh Chiêu, Yến Từ quỳ trước điện, sửa thiên mệnh: thần không thuộc về ai, nhưng nếu phải chọn… chỉ có thể là ta. Mặt lạnh mắng hắn điên, đêm lại để hắn hôn vạt bào. Công ám sầu thiên chấp, thụ mặt lạnh đáng yêu, song góc nhìn, ngọt sủng HE.