Giọng bà hơi run.

“Từ nhỏ đã không có mẫu thân sao?”

Ta còn chưa hiểu chuyện gì, Thái hậu đã từng bước đi xuống khỏi bậc cao, dừng ngay trước mặt ta.

“Ngẩng đầu lên.”

Giọng bà run rõ hơn.

“Để ai gia nhìn kỹ một chút.”

Ta khó hiểu ngẩng đầu.

Vừa đối diện với ánh mắt của Thái hậu, ta mới phát hiện hốc mắt bà đã đỏ.

“Giống…”

Bà nhìn ta thật lâu, giọng như nghẹn lại.

“Thật sự quá giống.”

Thái hậu bất ngờ nắm lấy tay ta.

“Hài t.ử, trên vai trái của con có phải có một vết bớt hình hoa mai không?”

Ta càng nghe càng mờ mịt.

Đây vốn là một bí mật trên cơ thể ta.

Ngay cả trong Hầu phủ cũng chẳng có mấy người biết, vậy mà Thái hậu sao lại có thể nói chính xác như vậy?

Thái hậu lại không giải thích ngay, chỉ nhất quyết sai Lâm ma ma đưa ta vào hậu điện kiểm tra.

Không lâu sau, Lâm ma ma đã bước nhanh ra ngoài, vẻ mặt cũng khó giấu kích động.

“Bẩm Thái hậu, vết bớt hoàn toàn trùng khớp.”

Chỉ một câu ấy thôi đã khiến Thái hậu hoàn toàn mất đi vẻ uy nghi thường ngày.

Bà bước nhanh tới, ôm c.h.ặ.t lấy ta rồi bật khóc.

“Con của ta…”

“Mẫu thân cuối cùng cũng tìm được con rồi.”

Ta hoàn toàn sững sờ.

Mãi tới khi Thái hậu vừa khóc vừa kể lại chuyện năm xưa, ta mới dần hiểu mọi chuyện.

Hóa ra ta không phải cô nhi bị cha mẹ vứt bỏ.

Ta chính là con gái ruột của Thái hậu.

Năm đó triều cục vô cùng hỗn loạn, Thái hậu vừa sinh ta không lâu đã phải đồng thời đối phó với vô số kẻ thù ở cả tiền triều lẫn hậu cung. Trong một lần sơ suất, ta bị đối thủ của bà lén đưa đi, sau đó trải qua nhiều lần đổi tay mới lưu lạc tới am ni cô ngoài kinh thành.

Bao năm qua, Thái hậu chưa từng ngừng tìm kiếm ta.

Chỉ là bà không thể ngờ mẹ con thất lạc nhiều năm cuối cùng lại trùng phùng trong hoàn cảnh này.

Ta vừa kinh ngạc vừa vui mừng tới mức không biết nên phản ứng thế nào.

Nhìn người phụ nữ trước mắt khóc đến mất cả vẻ uy nghi, ta do dự hồi lâu rồi mới khẽ gọi:

“Mẫu hậu…”

Thái hậu lập tức đáp liên tục.

“Ừ, mẫu hậu ở đây.”

Nước mắt bà rơi như mưa.

Bà ôm ta thật lâu, dường như muốn bù đắp hết những năm tháng đã bỏ lỡ, mãi sau mới dần bình tĩnh trở lại.

Nhưng khi Thái hậu quay đầu nhìn Lạc Y Y, ánh mắt dịu dàng vừa rồi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lẽo khiến người khác không rét mà run.

“Vừa rồi…”

Bà chậm rãi lên tiếng.

“Ngươi bắt con gái ai gia lấy mẫu thân ruột của nó ra thề, còn nguyền mẫu thân nó không được c.h.ế.t yên.”

Thái hậu nhìn nàng ta.

“Ngươi đang nguyền ai gia, đúng không?”

Cả đại điện lập tức nổ tung.

“Cái gì? Thẩm Nghiễn Thu là con gái ruột của Thái hậu?”

“Vậy chẳng phải nàng ấy chính là Trưởng công chúa đương triều sao?”

Tiếng kinh hô nổi lên khắp nơi.

Vợ chồng Hàn Hầu gia cho dù có ngu ngốc tới đâu, đến lúc này cũng hoàn toàn hiểu chuyện.

Bài phản thơ rốt cuộc là do ai viết, hiện giờ đã không còn là điều quan trọng nhất.

Quan trọng là Thẩm Nghiễn Thu, người đã bị bọn họ chà đạp suốt bao năm, người hôm qua còn bị nhốt trong l.ồ.ng kéo đi diễu phố, lại chính là con gái ruột thất lạc của Thái hậu.

Chỉ riêng chuyện bọn họ từng đối xử với ta thế nào cũng đủ khiến Hầu phủ không còn đường sống.

Hàn phu nhân lập tức quỳ lê tới chân Thái hậu, khóc lóc tới mức nước mắt nước mũi đầy mặt.

“Thái hậu nương nương, xin người khai ân.”

“Dù sao chúng thần cũng đã nuôi dưỡng Công chúa nhiều năm, xin người nể tình dưỡng d.ụ.c mà chừa cho Hầu phủ một con đường sống.”

Hàn Hầu gia cũng liều mạng dập đầu.

“Vi thần tự nguyện xin tước bỏ tước vị, lưu đày khỏi kinh, chỉ cầu Thái hậu tha cho cả nhà một mạng.”

Trong lúc tất cả mọi người đều đã hiểu đại thế không thể cứu vãn, chỉ có Lạc Y Y vẫn còn cứng miệng.

“Cha, mẹ, hai người sợ gì chứ?”

Nàng ta nhìn ta đầy căm hận.

“Cho dù Thẩm Nghiễn Thu thật sự là con ruột của Thái hậu thì sao? Nàng ta sống ngoài dân gian nhiều năm như vậy, thô lỗ quê mùa, chẳng hiểu lễ nghi.”

“Thái hậu sao có thể vì một đứa con như nàng ta mà thật sự diệt cả Hầu phủ chúng ta?”

Hàn Hầu gia nghe xong cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa.

Ông ta lao tới, một cước đá thẳng vào n.g.ự.c Lạc Y Y.

“Câm miệng.”

Ông ta tức tới mức cả người run rẩy.

“Nếu không phải vì tiền đồ của ngươi, sao ta phải giúp ngươi cướp bài thơ của Công chúa?”

“Nếu không phải vì muốn ngươi gả vào Đông cung, sao ta có thể nhẫn tâm đuổi nàng ra khỏi Hầu phủ?”

Ông ta chỉ thẳng vào Lạc Y Y.

“Tai họa hôm nay của Hầu phủ đều do ngươi gây ra.”

“Năm đó ngươi đã thất lạc rồi thì vì sao còn phải quay về?”

Lạc Y Y bị đá ngã xuống đất, hoàn toàn ngây người.

Nàng ta kinh ngạc nhìn cha ruột, có lẽ từ trước tới giờ chưa từng nghĩ sẽ có một ngày người từng yêu thương mình nhất lại vứt bỏ mình như một đôi giày rách.

Thái hậu lạnh lùng nhìn cảnh tượng ấy, sau đó chậm rãi bước lên.

Uy thế trên người bà khiến cả đại điện gần như không ai dám thở mạnh.

“Các ngươi luôn miệng nói đã nuôi dưỡng con gái ai gia nhiều năm.”

Bà nhìn Hàn Hầu gia và Hàn phu nhân.

“Nếu thật sự coi nó như minh châu trong lòng bàn tay, vậy lúc nhốt nó vào l.ồ.ng tù rồi kéo đi diễu phố, các ngươi có từng coi nó là minh châu không?”

10 - Vạn Thọ Vô Chung - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia