Bài thơ chúc thọ bị ta viết thành “Vạn thọ vô chung”. Vậy mà Hầu phủ lại tranh nhau nhận tội.
Vốn dĩ ta đã sờ tới dải lụa trắng, đang định tìm đường chết. Nhưng vừa nghe thấy những lời ấy, ta lập tức cảm thấy trời đất dường như sáng lên thêm mấy phần.
Sinh thần của Thái hậu, những phủ đệ có danh vọng trong kinh thành đều phải để nữ nhi trong nhà dâng thơ chúc thọ.
Ngày thường ta vốn cũng được xem là người cẩn thận, vậy mà hôm ấy lại luống cuống tay chân, viết nhầm chữ “cương” trong câu “Vạn thọ vô cương” thành chữ “chung”.
Thiếp thơ đã được đưa vào cung, muốn đuổi theo lấy lại cũng không kịp nữa.
Thái hậu đương triều đã nhiếp chính nhiều năm, điều bà căm ghét nhất chính là có người nguyền rủa mình.
Nếu bài thơ này bị quy thành tội đại bất kính, nhẹ thì tịch biên gia sản, lưu đày, nặng thì tru di cửu tộc.